Chương 10
Ăn miếng trả miếng, quỳ gối tạ tội
Đăng ngày 30/08/2026
19
"Cháu vừa mới đi gặp Triệu tổng, ông ấy nói chi tiết hợp đồng cần điều chỉnh một chút, bảo cháu về nhà chờ tin tức..."
Tô Văn Siêu ngập ngừng giây lát, đành liều mạng nói tiếp: "Lý tổng và Vương tổng cũng có ý đó."
"Điều chỉnh?"
Sắc mặt Tô Kiến Quốc tối sầm lại, thầm kêu không ổn.
"Lũ cáo già!"
Tô Bỉnh Thiên lại không nghĩ nhiều, ông xua tay, vẻ mặt bình thản nói: "Công tác chuẩn bị trước đó vốn do Mộc Thu làm, giờ đột nhiên đổi thành Văn Siêu, bọn họ muốn thừa nước đục thả câu để kiếm thêm chút lợi lộc thôi, không sao cả."
"Chắc là vậy ạ..."
Tô Văn Siêu lén đưa tay quẹt mồ hôi lạnh trên trán.
Nhìn thấy hành động nhỏ này của con trai, mí mắt Tô Kiến Quốc giật liên hồi. Trực giác mách bảo ông chắc chắn đã xảy ra chuyện, nhưng trước mặt Tô Bỉnh Thiên, ông không dám hỏi kỹ, chỉ đành nghiến răng nhẫn nhịn.
Đợi đến khi Tô Bỉnh Thiên rời đi, ông mới lạnh giọng hỏi: "Nói đi, rốt cuộc là thế nào?"
Bịch!
Lần này, đến lượt Tô Văn Siêu quỳ sụp xuống trước mặt Tô Kiến Quốc.
"Ba, con... con bị đánh!"
Tô Văn Siêu mếu máo nói: "Con vừa đến tập đoàn Triệu Thị, lão Triệu Vĩnh Vinh kia chẳng nói chẳng rằng đã cho con một trận. Lão nói con không đủ tư cách ký hợp đồng với lão, dù ông nội có đích thân đến cũng không được."
"Muốn hợp tác, chỉ có thể để Tô Mộc Thu đi!"
Càng nói, vẻ chán nản trên mặt Tô Văn Siêu càng chuyển thành phẫn nộ, hắn nghiến răng kèn kẹt: "Phía Lý tổng và Vương tổng cũng vậy, tuy họ không ra tay đánh con nhưng đều chỉ đích danh Tô Mộc Thu thì mới chịu ký kết."
"Theo con thấy, chắc chắn Tô Mộc Thu đã dùng thủ đoạn không sạch sẽ gì đó, cấu kết gian dâm với mấy lão già kia để giao dịch ngầm. Nếu không, làm sao bọn họ lại chê tiền, từ chối hợp tác được?"
Thương nhân trọng lợi!
Ngoại trừ cơ thể của Tô Mộc Thu ra, Triệu Vĩnh Vinh và những người khác làm vậy hoàn toàn không có lợi lộc gì!
"Khốn kiếp!"
Tâm trạng đang hưng phấn của Tô Kiến Quốc lập tức rơi xuống đáy vực. Ông ngồi phịch xuống ghế sofa, giận dữ quát: "Tốt cho cô, Tô Mộc Thu, đúng là đê tiện đến tận xương tủy!"
"Đã là cô không từ thủ đoạn, vậy thì đừng trách lão tử ăn miếng trả miếng!"
Giọng nói của ông độc địa đến cực điểm.
Tô Văn Siêu hỏi: "Ba, tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
"Đừng vội, để ba nghĩ xem."
Tô Kiến Quốc suy tính một hồi, đột nhiên hỏi: "Mày vừa nói Tô Mộc Thu cấu kết gian dâm với bọn họ, có bằng chứng không?"
"Bằng chứng thì không có, nhưng mà..."
"Không có bằng chứng thì chúng ta tạo ra bằng chứng!"
Không đợi Tô Văn Siêu nói hết câu, Tô Kiến Quốc đã hừ lạnh: "Thế này đi, mày tìm mấy tấm ảnh của Tô Mộc Thu với mấy lão cáo già kia, kiếm một cao thủ Photoshop ghép ảnh lại, sau đó gửi vào điện thoại của Tiêu Chiến."
"Tiêu Chiến?"
Tô Văn Siêu ngẩn người.
Tô Kiến Quốc gật đầu: "Hiện giờ Tiêu Chiến là chồng của Tô Mộc Thu. Nếu để hắn thấy vợ mình lăng nhăng, mập mờ với những người đàn ông khác, mày nghĩ với cái tính bạo lực của hắn thì kết quả sẽ thế nào?"
"Chắc chắn hắn sẽ tự tay đánh chết con tiện nhân Tô Mộc Thu đó!"
Mắt Tô Văn Siêu sáng rực lên, hắn bật dậy, quay người đi thẳng: "Không thể chậm trễ, con đi làm ngay đây."
Khóe môi Tô Kiến Quốc nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Tiêu Chiến là kẻ bạo lực! Là tội phạm hiếp dâm! Một khi hắn ra tay với Tô Mộc Thu, thì loại "giày rách" như cô ta liệu Triệu Vĩnh Vinh và đám người kia có còn thèm ngó ngàng tới không? Liệu họ có vì cô ta mà từ chối hợp tác với tập đoàn Tô Thị nữa không?
Hơn nữa, Tiêu Chiến đại náo lễ đính hôn khiến nhà họ Tô mất hết mặt mũi, Tô Bỉnh Thiên vô cùng căm ghét hắn. Việc ông tìm Cục trưởng Tống chính là muốn tống hắn vào tù lần nữa. Nếu hắn đánh Tô Mộc Thu, chẳng phải sẽ có thêm lý do chính đáng để bắt hắn sao!
Một mũi tên trúng hai con nhạn, vẹn cả đôi đường...
...
Lúc bấy giờ.
Tại khu chung cư Phúc Uyển.
Tô Mộc Thu cùng Liễu Hồng Tú xuống bếp, nấu một bàn cơm trưa thịnh soạn, năm món mặn một món canh, hương thơm ngào ngạt.
"Chú ơi, đến đây, ăn thịt đi ạ."
Sau nửa giờ tiếp xúc, Tô Tiểu Manh càng thêm thân thiết với Tiêu Chiến. Con bé liên tục gắp thức ăn cho anh: "Thịt kho tàu mẹ cháu nấu ngon lắm, chú ăn nhiều vào thì mới có sức đánh kẻ xấu, bảo vệ cháu và mẹ."
"Tiểu Manh ngoan quá."
Ăn món cơm do chính tay vợ nấu, nghe những lời ấm áp của con gái, nụ cười trên mặt Tiêu Chiến vô cùng rạng rỡ.
Cảm giác có gia đình thật tốt!
Liễu Hồng Tú nhìn cảnh này mà trong lòng không khỏi khó chịu. Bà đắn đo mãi, cuối cùng vẫn không nhịn được, đành liều mình mở miệng hỏi: "Nghe nói năm đó cậu vào tù là vì..."
"Mẹ!"
Sắc mặt Tô Mộc Thu khẽ đổi, cô ngắt lời Liễu Hồng Tú, thấp giọng nói: "Manh Manh còn ở đây, mẹ nói chuyện này làm gì?"
"Không sao đâu ạ."
Tiêu Chiến lại không hề để tâm, anh đáp: "Mẹ, nếu con nói con bị người ta hãm hại, bị oan uổng thì mẹ có tin không?"
"Hãm hại?"
Liễu Hồng Tú và Tô Kiến Thành nhìn nhau, cả hai đều sững sờ.
Tim Tô Mộc Thu cũng khẽ run lên.
Nếu Tiêu Chiến thật sự bị hãm hại, bị oan mà vào tù, chẳng phải điều đó có nghĩa anh vốn không phải kẻ ác ôn không thể cứu vãn, hay là phần tử nguy hiểm có tâm lý vặn vẹo sao?
Ít nhất là cho đến tận bây giờ, Tiêu Chiến chưa hề thể hiện một chút ác ý nào với gia đình cô.
"Cháu tin!"
Ngoài dự đoán của mọi người, Tô Tiểu Manh lại gắp cho Tiêu Chiến một miếng thịt kho, sau đó khẳng định chắc nịch: "Chú là người tốt, giống như ba của cháu vậy, là một siêu anh hùng vô địch thiên hạ, chỉ kém ba cháu có một xíu xiu thôi..."
Vừa nói, con bé vừa buông đũa ra dấu. Dáng vẻ ngây thơ non nớt ấy trông vừa buồn cười vừa đáng yêu, khiến người ta không nhịn được mà bật cười.
Trái tim Tiêu Chiến như tan chảy, anh chỉ muốn ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh của con bé mà hôn một cái thật kêu.
Đúng là con gái của mình, bẩm sinh đã có đôi mắt tinh tường!
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Tô Mộc Thu nghe máy: "Mẹ, Tử Di hẹn con chiều nay đi mua sắm ạ."
"Đi đi, đi cho khuây khỏa."
Liễu Hồng Tú gật đầu cười: "Để mẹ với ba con đưa Manh Manh đi học, sẵn tiện nhảy quảng trường một lát. Nghe bà thím Tôn nói, con bé Tử Di đó mới tìm được bạn trai, là thiếu gia của một gia đình giàu có ở phía nam thành phố, đi xe Mercedes năm trăm triệu, ra tay hào phóng, đối xử với Tử Di tốt lắm..."
Vừa nói, bà vừa vô tình hay hữu ý liếc nhìn Tiêu Chiến, vẻ mặt đầy thất vọng.
Tiêu Chiến im lặng không nói gì.
Sau bữa cơm, Liễu Hồng Tú đẩy Tô Kiến Thành ra cửa để đưa Tô Tiểu Manh đến trường mầm non gần đó. Họ vừa đi khỏi, ba chiếc xe con đã lao tới, đỗ xịch trong khu chung cư Phúc Uyển.
Những người bước xuống xe chính là Triệu Vĩnh Vinh đang hớt hải, cùng với Lý tổng, Vương tổng...
"Tô tiểu thư!"
Tô Mộc Thu đang định đóng cửa, nghe thấy tiếng gọi liền theo bản năng quay đầu lại. Cô thấy Triệu Vĩnh Vinh cùng đám người đang chạy thục mạng tới, người sau tranh người trước, ai nấy đều hớt hơ hớt hải.
Rất nhanh, họ đã đến ngay trước mặt Tô Mộc Thu.
"Triệu tổng? Lý tổng? Vương tổng?"
Tô Mộc Thu nhíu mày, thắc mắc: "Các vị làm thế này là..."
Lúc trước Tô Văn Siêu có gọi điện đến, đắc ý khoe rằng Triệu Vĩnh Vinh và những người khác đã đồng ý hợp tác với hắn, hơn nữa chiều nay sẽ ký hợp đồng. Vì vậy, Tô Mộc Thu rất ngạc nhiên không biết họ tìm mình lúc này để làm gì.
Chẳng lẽ là Tô Văn Siêu bảo họ đến để bỏ đá xuống giếng sao?
Bịch!
Bịch! Bịch!
Lời của Tô Mộc Thu mới nói được một nửa, một cảnh tượng không tưởng đã xảy ra. Triệu Vĩnh Vinh và đám người kia còn chưa kịp thở dốc đã không chút do dự quỳ sụp xuống trước mặt cô.
Trong nháy mắt, Tô Mộc Thu đứng hình như hóa đá.