Chương 1099

Phá hoại quy tắc, con rối của Đế binh

Đăng ngày 30/08/2026

19
Không đánh nữa! Vị trí này đã cách Thái Âm Thạch không còn xa, Thái Âm chi khí xung quanh vô cùng cuồng bạo, tựa như đang ở giữa tâm một cơn lốc xoáy. Trước đó Dạ Lâm Uyên vốn đã phải cẩn thận từng li từng tí mà vẫn thấy nguy cơ trùng trùng, nay lại bị Tiêu Chiến đè đầu cưỡi cổ kéo tuột xuống dưới, cương nhận hộ thể do luồng Minh Kình mênh mông của anh ta ngưng tụ ra lập tức xuất hiện những vết nứt ẩn hiện. Lúc này anh ta đâu còn dám phân tâm chiến đấu nữa? Chỉ cần một chút sơ sẩy, cả hai sẽ phải bỏ mạng tại đây không có chỗ chôn! "Dừng lại! Mau dừng lại!" Trong lúc đang rơi xuống, Dạ Lâm Uyên không ngừng lớn tiếng cảnh báo, miệng mắng chửi liên hồi: "Mẹ kiếp, ngươi điên rồi sao?! Cứ thế này là chết cả lũ đấy!!!" "Tôi biết!" Tiêu Chiến gật đầu đáp. "Biết?" Dạ Lâm Uyên trợn tròn mắt, cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt, tiếng chửi bới càng lớn hơn: "Biết mà mẹ kiếp ngươi còn không mau dừng lại?" "Anh tưởng tôi muốn tiếp tục thế này chắc?" Tiêu Chiến lắc đầu. "Ý ngươi là sao?" Dạ Lâm Uyên ngẩn người. Đám người Ma giới vốn chỉ giỏi đánh đấm, hiển nhiên là không thạo việc dùng não cho lắm. Tiêu Chiến giải thích: "Chắc anh cũng nhận ra rồi, cái vòng cổ chó đeo trên cổ tay tôi đây là bảo vật của Đại Đế!" "Thì đã sao?" Dạ Lâm Uyên vẫn chưa hiểu. Vào lúc này, anh ta chẳng thèm quan tâm bảo vật của Đại Đế từ đâu mà ra, anh ta chỉ biết nếu Tiêu Chiến không dừng lại, mình thật sự sắp nhịn không được mà hộc máu rồi! Tiêu Chiến giải thích thêm một bước: "Vậy chắc chắn anh chưa nhìn ra, thực chất nó đến từ Yêu giới, là món đồ của Yêu Đế!" Dạ Lâm Uyên lại ngẩn ra một lần nữa. Tiêu Chiến ở Nguyên giới mà sở hữu bảo vật của Đại Đế vốn đã là chuyện phi lý, giờ anh lại bảo đó là đồ của Yêu Đế. Trong cơn chấn động, Dạ Lâm Uyên chợt nhớ tới việc Tiêu Chiến từng giết chết ba tên người của Yêu giới trước đó, lòng anh ta tức thì chùng xuống, cuối cùng cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó! "Thế thì sao?" Dạ Lâm Uyên thử hỏi: "Mẹ kiếp, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?" "Cho nên..." Tiêu Chiến không úp mở nữa mà nói thẳng: "Bảo vật của Yêu Đế đâu phải thứ tôi có thể dễ dàng khống chế? Bây giờ nó mới là đại ca, nó không muốn dừng thì tôi cũng chịu chết!" Quả nhiên! Đúng như Dạ Lâm Uyên lo ngại, sở dĩ bảo vật của Đại Đế vượt xa thần binh lợi khí thông thường là bởi chúng xuất thân từ tay Đại Đế, bên trong ẩn chứa một luồng khí tức của Đại Đế. Cho dù có bị thất lạc, người ngoài cũng không thể dễ dàng điều khiển được. Tình huống này thật sự quá oái oăm... Phụt! Sắc mặt Dạ Lâm Uyên xám như tro tàn, khóe miệng giật giật. Ngụm máu già kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng phun thẳng ra ngoài, anh ta giận dữ quát: "Sao ngươi không nói sớm?" Phải rồi! Nếu Tiêu Chiến nói sớm một chút, Dạ Lâm Uyên việc gì phải tự chuốc khổ vào thân, chủ động nhào tới để rồi giờ phải chịu tội cùng anh? "Anh có hỏi đâu!" Tiêu Chiến tỏ vẻ rất oan ức, gương mặt đầy vẻ vô tội nói: "Hơn nữa, tôi đã nhắc anh tránh ra rồi, là anh chẳng thèm suy nghĩ gì đã lao lên đấm một cú, mặt mũi hầm hầm như thể tôi cướp vợ anh không bằng, chẳng cho tôi lấy một cơ hội để mở miệng!" Phụt! Dạ Lâm Uyên nghiến răng nghiến lợi, vừa há miệng định mắng thì lại thêm một ngụm máu tươi phun ra! Hóa ra là thế! Ở cách đó không xa, Minh Cửu U và Hạo Thiên công chúa nghe thấy cuộc đối thoại giữa Tiêu Chiến và Dạ Lâm Uyên, đồng loạt dời mắt nhìn về phía Càn Khôn Phục Ma Khuyên đeo trên cổ tay Tiêu Chiến. Chỉ cần cảm nhận một chút, họ liền chắc chắn đó đúng là một món bảo vật của Đại Đế! Thật không ngờ! Họ thật sự không ngờ tới việc Tiêu Chiến không chỉ giết người của Yêu giới, mà còn cướp luôn cả bảo vật của Yêu Đế từ tay đối phương! Minh Cửu U thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu Tiêu Chiến và Dạ Lâm Uyên bị Càn Khôn Phục Ma Khuyên kéo xuống vực sâu rồi chết mất xác ở đây thì đúng là trời giúp anh ta. Chỉ còn lại một mình Hạo Thiên công chúa, Minh Cửu U tự tin có thể đoạt lấy Thái Âm Thạch. Đến lúc đó, khi đã có Thái Âm Thạch trong tay, dù có phải đơn đả độc đấu với Hạo Thiên công chúa, anh ta cũng chẳng hề e sợ! Phụt! Khi Tiêu Chiến và Dạ Lâm Uyên bị Càn Khôn Phục Ma Khuyên kéo đi lướt qua Minh Cửu U, Dạ Lâm Uyên đã phun ra ngụm máu thứ ba. Luồng Thái Âm chi khí nồng nặc cực độ đã xâm nhập vào trong cương nhận hộ thể, bắt đầu tàn phá thân hình đồ sộ của anh ta. Tiêu Chiến cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Luồng Minh Kình mênh mông trong cơ thể anh đã bộc phát đến cực hạn, kiếm chi thần lực gia trì, ngay cả lực lượng Niết Di mà Phổ Nguyên thiền sư truyền thụ anh cũng đã tung ra. Thế nhưng dưới áp lực khổng lồ này, anh cũng có cảm giác muốn hộc máu. Quá khó khăn! Muốn tiếp cận Thái Âm Thạch, thậm chí là khống chế nó, quả thực khó tựa lên trời! "Sắp rồi!" "Bọn họ sắp không trụ vững nữa rồi!" Minh Cửu U chủ động lùi sang một bên nhường đường cho Tiêu Chiến và Dạ Lâm Uyên, đứng cách họ thật xa để tránh việc khi hai người kia bị Thái Âm chi khí xóa sổ sẽ làm liên lụy đến mình. Hơn nữa, Dạ Lâm Uyên vốn mang theo bảo vật của Ma Đế, đến tận lúc này vẫn chưa lấy ra để tự cứu mạng, không chừng là đang kìm nén chiêu cuối nào đó. Nếu gã liều chết đánh một trận trước khi lâm chung thì sẽ vô cùng nguy hiểm. Trái lại, Hạo Thiên công chúa nhìn chằm chằm vào Tiêu Chiến và Dạ Lâm Uyên đang không ngừng rơi xuống, cô ta khẽ nhíu mày, đôi lông mày liễu nhướng lên, đột nhiên hừ lạnh một tiếng rồi cất lời: "Quy tắc do Lục Đế cùng định ra đã rõ, Nguyên giới là chiến trường của tam cảnh Minh Đức, bảo vật của Đại Đế chỉ giới hạn ở việc hỗ trợ chiến đấu, khí tức Đại Đế bên trong không được phép thức tỉnh, càng không được chủ động tấn công!" "Yêu Đế bệ hạ định phá hoại quy tắc sao?" "Nếu đã vậy, cuộc tranh giành Sáu giới lần này còn có ý nghĩa gì nữa? Chi bằng các vị bệ hạ trực tiếp đứng ra đánh một trận cho xong, cần gì phải bắt đám hậu bối chúng tôi huy động lực lượng, làm con rối cho các người?" Trong giọng nói lạnh lùng ấy tràn đầy vẻ phẫn nộ! Nghe vậy, dù là Tiêu Chiến, Dạ Lâm Uyên hay Minh Cửu U đều sững sờ. Hạo Thiên công chúa thế mà lại đang công khai chất vấn Yêu Đế! Hiển nhiên, Hạo Thiên công chúa có đôi mắt tinh tường, đã nhìn ra điểm kỳ quái trong chuyện này. Nếu không phải khí tức của Yêu Đế trong Càn Khôn Phục Ma Khuyên thức tỉnh, thì chỉ dựa vào Càn Khôn linh, dù có phản phệ một mình Tiêu Chiến đi chăng nữa, cũng không thể khiến cả Tiêu Chiến và Dạ Lâm Uyên hợp lực mà vẫn không cách nào chống đỡ nổi. Mà khí tức Đại Đế thức tỉnh, đồng nghĩa với việc Yêu Đế đã gián tiếp ra tay! Đây là điều quy tắc không cho phép! Bởi lẽ, người của các giới trong tay đều có một món bảo vật của Đại Đế, mà trong đó đều ẩn chứa một luồng khí tức Đại Đế. Nếu khí tức này đồng loạt thức tỉnh rồi quay lại khống chế người của các giới, vậy cái gọi là cuộc tranh giành Sáu giới này sẽ biến thành cuộc chiến giữa các Đế binh, còn liên quan gì đến bọn họ nữa? Bọn họ vốn là quân cờ của Lục Đế, giờ thì hay rồi, trực tiếp biến thành con rối của Đế binh! Thân phận của Hạo Thiên công chúa tôn quý, tự có kiêu ngạo của riêng mình. Dù cục diện trước mắt có lợi cho cô ta, có thể giống như Minh Cửu U tọa sơn quan hổ đấu để hưởng lợi, nhưng cô ta khinh thường làm vậy! "Xúy!!!" Hạo Thiên công chúa vừa dứt lời, Dạ Lâm Uyên lập tức nhổ một bãi nước bọt lẫn máu về phía Càn Khôn Phục Ma Khuyên trên tay Tiêu Chiến, phá miệng mắng to: "Đường đường là Yêu Đế mà lại thua không nổi, nuốt lời hứa hẹn, thật không biết xấu hổ! Hôm nay ta cứ chờ xem ngài có dám dồn ta vào chỗ chết hay không!!!" Hạo Thiên công chúa ở xa như vậy còn nhận ra điều bất thường, thì với tư cách là người trong cuộc, Dạ Lâm Uyên cảm nhận rõ mồn một luồng vĩ lực bàng bạc trong cái vòng kia, đương nhiên biết đó là khí tức của Yêu Đế đang thức tỉnh! Chính vì quy tắc do Lục Đế định ra, Dạ Lâm Uyên mới cắn răng chống đỡ, từ đầu đến cuối không chịu lấy bảo vật của Ma Đế trên người mình ra. Bởi anh ta biết Yêu Đế không dám thật sự mượn tay Càn Khôn Phục Ma Khuyên để lấy mạng mình, nếu không, thứ chờ đợi phía sau sẽ là cơn thịnh nộ của Ma Đế! "Cái gì cơ???" Về quy tắc do Lục Đế định ra, Hạo Thiên công chúa biết, Dạ Lâm Uyên biết, Minh Cửu U cũng biết, duy chỉ có Tiêu Chiến là mù tịt. Thế nên khi nghe lời của hai người kia, Tiêu Chiến lập tức ngây người! Ngay giây tiếp theo! Luồng vĩ lực bàng bạc trong Càn Khôn Phục Ma Khuyên đột ngột biến mất. Ngay sau đó, giống như một cú phanh gấp, Tiêu Chiến và Dạ Lâm Uyên ngừng rơi xuống! Chết tiệt, thế này cũng được sao? Tiêu Chiến toát mồ hôi hột. Nếu Lục Đế không thể mượn Đế binh can thiệp vào chuyện của Nguyên giới, vậy... lúc trước vào thời khắc mấu chốt khi anh định vung gậy giết chết Long Tam thái tử, Càn Khôn Phục Ma Khuyên đột nhiên phát uy ngăn cản anh, cứu mạng gã kia, thì tính là chuyện gì đây??? Cậy thế bắt nạt tôi vì sau lưng không có nhân vật cấp Đại Đế chống lưng chắc???
Phá hoại quy tắc, con rối của Đế binh — Chiến Thần Làm Bố — Xem Truyện Chữ