Chương 20
Thảm không nỡ nhìn, xách giày cũng không xứng
Đăng ngày 30/08/2026
19
Hơn mười tên bảo vệ ùa vào, xông thẳng tới văn phòng tổng giám đốc. Họ chia thành từng nhóm nhỏ, bao vây chặt chẽ Tô Văn Siêu, Tô Kiến Quốc và Trần Trung Hòa vào giữa.
Ngay sau đó, Triệu Vĩnh Vinh cùng Lý tổng và Vương tổng mới hùng hổ bước vào.
"Họ Triệu kia, ông định làm gì?"
Tô Văn Siêu nổi giận đùng đùng.
Bốp!
Triệu Vĩnh Vinh đi thẳng tới trước mặt Tô Văn Siêu, giơ tay phải lên tát một cú trời giáng vào mặt hắn, chửi bới:
"Lão tử hôm nay tới để xử mày đấy!"
"Ông dám đánh tôi?!"
Tô Văn Siêu sắp phát điên rồi. Trước đó ở tập đoàn Triệu Thị, dù sao đó cũng là địa bàn của Triệu Vĩnh Vinh, lão ra tay đánh hắn thì hắn đành cắn răng nhịn. Nhưng giờ đây, ngay tại văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Tô Thị mà lão vẫn dám đánh sao?
Mẹ kiếp, đánh đến nghiện rồi à!
Tô Văn Siêu vung nắm đấm định đánh trả, thế nhưng năm tên bảo vệ vây quanh đã nhanh chóng túm chặt lấy hắn, khống chế không cho nhúc nhích.
Bùm!
Triệu Vĩnh Vinh tung một cú đá vào bụng Tô Văn Siêu, khiến hắn ngã lăn ra đất ngay tại chỗ, lão giận dữ nói:
"Lão tử không chỉ dám đánh mày, mà còn dám đá mày nữa. Cái loại mày đúng là thiếu dạy dỗ!"
"Nếu không phải tại thằng ranh con nhà mày âm thầm giở trò, lão tử có đến mức bị đứt mất bàn tay trái không?"
Càng nói càng thấy điên tiết, lão bồi thêm hai cái giẫm mạnh lên lưng Tô Văn Siêu.
Nếu không phải Tô Văn Siêu cướp dự án trong tay Tô Mộc Thu, lại còn lén lút liên lạc với Triệu Vĩnh Vinh, thì lão làm sao có thể đắc tội Tô Mộc Thu, đắc tội Tiêu Chiến, đến mức kinh động đến cả Đoạn Diệc Hồng? Hại lão phải tự chặt tay trái, rồi còn phải chạy đến khu chung cư Phúc Uyển quỳ lạy tạ tội?
Vì thế, lão trút hết mọi cơn thịnh nộ lên đầu Tô Văn Siêu.
Tô Văn Siêu chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, đau đớn thấu xương, ngũ tạng lục phủ như bị đảo lộn hết cả. Hắn muốn nhịn nhưng không thể nhịn nổi, miệng phun ra mấy ngụm máu bầm.
Cố gắng ngẩng đầu lên, lúc này Tô Văn Siêu mới nhận ra ống tay áo trái của Triệu Vĩnh Vinh trống rỗng, được treo bằng một dải băng trắng, bàn tay trái đã không còn nữa.
Nhưng chuyện này...
Thì liên quan gì đến hắn chứ?
Tô Văn Siêu không hiểu nổi, Tô Kiến Quốc cũng nghĩ không thông.
Trong mắt họ, gia đình Tô Mộc Thu không quyền không thế, chẳng có chút địa vị nào trong Tô gia, bắt nạt cô cũng chẳng khác gì dẫm chết một con bọ. Với thân phận của Triệu Vĩnh Vinh, sao có thể vì chuyện đó mà tự chặt tay?
Hoàn toàn không hợp logic chút nào!
Thế là, Tô Kiến Quốc với gương mặt xanh mét đành cứng rắn lên tiếng:
"Triệu tổng, tòa án định tội phạm nhân còn phải có bằng chứng xác thực. Giữa ban ngày ban mặt, ông dẫn người xông vào tập đoàn Tô Thị, đập phá đồ đạc, đánh người của công ty chúng tôi, chẳng lẽ không cần cho tôi một lời giải thích sao?"
"Muốn giải thích à? Được thôi!"
Triệu Vĩnh Vinh quay sang nhìn Lý tổng và Vương tổng đứng cạnh.
Hai người hiểu ý, gật đầu một cái rồi sải bước về phía Tô Kiến Quốc.
Tô Kiến Quốc khẽ nheo mắt.
Lý tổng đi tới trước mặt ông, hỏi:
"Việc hợp tác giữa Tô tiểu thư và công ty chúng tôi là do các người đứng sau phá hoại, muốn đá cô ấy ra để thay thế, đúng không?"
"Đúng là vậy, nhưng mà..."
"Nhưng cái con mẹ mày!"
Tô Kiến Quốc định giải thích, nhưng Lý tổng chẳng thèm cho ông cơ hội mở miệng, trực tiếp tung một cú đấm vào sống mũi ông:
"Chỉ cần đúng là được rồi, lão tử không rảnh nghe lý do của mày!"
"Các... các người..."
Tô Kiến Quốc bị đánh đến choáng váng, lảo đảo lùi lại mấy bước suýt ngã, may mà mấy tên bảo vệ vây quanh túm lại mới đứng vững được:
"Các người đừng có quá đáng!"
"Lão tử hôm nay chính là bắt nạt mày đấy, mày làm gì được nào?"
Lý tổng hừng hực lửa giận, khí thế áp đảo, hừ lạnh nói:
"Thằng ranh con Tô Văn Siêu kia dùng ảnh ghép của chúng tôi với Tô tiểu thư, chắc cũng là do lão già nhà mày bày mưu tính kế đúng không?"
"Tôi..."
"Mẹ kiếp, mày đúng là chán sống rồi!"
Lý tổng lại tung thêm một cú đấm, đánh bay những lời Tô Kiến Quốc định nói vào lại trong bụng, nghiến răng nghiến lợi quát:
"Tô tiểu thư là thân phận gì? Các người là cái thá gì chứ? Các người xách giày cho cô ấy còn không xứng!"
"Dám tìm rắc rối cho Tô tiểu thư, bôi nhọ sự trong sạch của cô ấy, đánh mày thế này vẫn còn nhẹ đấy!"
Hết cú đấm này đến cú đấm khác.
Sau bốn năm cú đấm liên tiếp, Tô Kiến Quốc mắt nổ đom đóm, máu mũi tuôn ra xối xả, ngay cả hai chiếc răng giả cũng bị đánh văng, thảm cảnh không nỡ nhìn.
Mà những lời của Lý tổng lại càng khiến ông kinh hãi tột độ.
Tô tiểu thư?
Đang nói đến Tô Mộc Thu sao?
Nó là cháu gái tôi mà, tôi nhìn nó lớn lên từ nhỏ, thân phận lai lịch của nó thế nào, chẳng lẽ tôi không rõ hơn những người ngoài như các ông?
Sao tôi lại không xứng xách giày cho nó chứ?
Chẳng lẽ chỉ vì nó đã lên giường với các ông, khiến các ông sung sướng thỏa mãn, nên các ông mới đứng ra bảo kê cho nó, thậm chí không tiếc trở mặt hoàn toàn với Tô gia sao?
Ực!
Trần Trung Hòa đứng bên cạnh chứng kiến cha con Tô Kiến Quốc, Tô Văn Siêu lần lượt bị đánh, không nhịn được mà nuốt nước bọt, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán. Ông ta đi cũng không xong mà ở lại cũng chẳng đành, tiến thoái lưỡng nan.
"Ồ, Trần tổng tới đây là để hợp tác với tập đoàn Tô Thị sao?"
Vương tổng tiến lại gần Trần Trung Hòa, cúi người nhặt bản hợp đồng vừa rơi trên đất lên, liếc qua vài cái rồi cười lạnh:
"Khá khen cho dự án trị giá năm mươi triệu, Trần tổng ra tay hào phóng thật đấy."
"..."
Trần Trung Hòa há miệng định nói nhưng lại không dám.
Ông ta không ngốc, vừa rồi Tô Văn Siêu và Tô Kiến Quốc cứ hễ mở miệng là lại ăn tát, ăn đấm hoặc ăn đá. Vì thế, vào lúc này, nói nhiều chắc chắn sẽ hỏng việc.
Không nói gì, ít nhất sẽ không nói sai.
Xoẹt!
Kèm theo một tiếng xé tai, Vương tổng đã xé bản hợp đồng làm đôi, rồi làm bốn, làm tám... Chưa đầy nửa phút, bản thỏa thuận hợp tác trị giá năm mươi triệu đã biến thành một đống giấy vụn, bị ông ta tùy tiện ném xuống sàn nhà dưới chân.
"Tiếc quá, thật là quá đáng tiếc."
Vương tổng lắc đầu thở dài, nhún vai tỏ vẻ bất lực:
"Đắc tội với Tô tiểu thư thì tập đoàn Tô Thị lần này xong đời rồi, e là không thể tiếp tục hợp tác với Trần tổng được nữa. Tôi thay Trần tổng xé bỏ hợp đồng, chấm dứt thỏa thuận để giảm thiểu tổn thất, cũng là vì muốn tốt cho Trần tổng thôi."
"Chắc là Trần tổng sẽ không để bụng chứ?"
Sắc mặt Trần Trung Hòa xấu đến cực điểm, nói không giận là chuyện không thể. Thế nhưng, nhìn ba tên bảo vệ đang vây quanh mình, ông ta chỉ đành nén cơn giận trong lòng, lắc đầu nói:
"Dĩ nhiên là không rồi..."
Nam tử hán đại trượng phu, phải biết co biết duỗi.
Cứ co lại trước đã...
...
Nhân viên của tập đoàn Tô Thị chạy tán loạn, nhiều người chạy khỏi tòa nhà, kẻ thì bắt xe rời đi, kẻ thì hốt hoảng gọi điện báo cảnh sát, cũng có kẻ biết số của chủ tịch Tô Bỉnh Thiên nên lập tức gọi điện báo cáo.
Tài xế của Trần Trung Hòa đợi dưới lầu cũng bị biến cố bất ngờ này làm cho khiếp vía, vội vàng rút điện thoại gọi cho Trần Thiếu Huy.
Cùng lúc đó!
Người mà Tiền Nhất Minh phái tới để điều tra lai lịch của Tiêu Chiến vừa xuống xe đã bị cảnh tượng hỗn loạn trước tòa nhà làm cho sững sờ!