Chương 215
Tiêu Chiến nổi giận, vợ bị ép đi xem mắt
Đăng ngày 30/08/2026
19
Tám giờ rưỡi tối!
Tiêu Chiến một mình lái xe rời khỏi biệt thự Tiền Giang, lao thẳng về phía khu chung cư Phúc Uyển!
Cùng lúc đó!
Bên trong khu chung cư Phúc Uyển!
Tô Mộc Thu và Tô Tiểu Manh đã dùng xong bữa tối, cùng nhau về phòng nghỉ ngơi. Liễu Hồng Tú đang ở trong bếp rửa bát đĩa, còn Tô Kiến Thành thì đứng tựa cửa bếp, không ngừng khuyên nhủ:
"Bà nó này."
"Mộc Thu và Chiến nhi tình đầu ý hợp, là thật lòng yêu nhau. Manh Manh và Chiến nhi lại là cha con ruột thịt, máu mủ tình thâm không thể cắt đứt. Chỉ vì một đoạn video mà ép chúng nó chia tay, tôi thấy thế này không ổn đâu."
"Ít nhất thì bà cũng phải cho Chiến nhi một cơ hội để giải thích chứ."
"Nhỡ đâu là hiểu lầm thì sao?"
Tô Kiến Thành trước sau vẫn đứng về phía Tiêu Chiến và Tô Mộc Thu, ông khổ tâm khuyên bảo:
"Mộc Thu cũng bảo rồi, chuyện này Chiến nhi đã sớm thú nhận với con bé. Lúc đó Chiến nhi bị Lâm Thanh Uyên đánh thuốc mê đến bất tỉnh, thân bất do kỷ chứ đâu phải nó tự nguyện."
"Im miệng!"
"Hiểu lầm cái con khỉ!"
Thế nhưng, Liễu Hồng Tú hoàn toàn không lọt tai chữ nào, bà quay đầu lại quát mắng:
"Đàn ông các ông không có ai tốt lành cả!"
"Tình đầu ý hợp mà có thể đi làm bậy với người đàn bà khác sao?"
"Thân bất do kỷ là có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra chắc?"
"Mơ đi!"
"Cứ theo ý ông, thì mai này ông đi tiếp khách, uống say rồi lên giường với con khác, tôi cũng phải cắn răng chịu đựng, nuốt hận vào trong à?"
Đối diện với ánh mắt giận dữ của Liễu Hồng Tú, sắc mặt Tô Kiến Thành lập tức tái mét.
Chết tiệt!
Đang nói chuyện chúng nó, sao tự dưng lại quàng sang đầu tôi thế này?
Mà lại còn... nghe qua có vẻ rất có lý nữa chứ...
Tô Kiến Thành đảo mắt, mặt mày đau khổ nói:
"Dù sao đó cũng là chuyện riêng của bọn trẻ, liên quan đến hạnh phúc cả đời của chúng nó. Để chúng nó tự quyết định, tự lựa chọn, chẳng lẽ không tốt hơn sao?"
"Không tốt!"
Liễu Hồng Tú dứt khoát lắc đầu, lý lẽ hùng hồn:
"Cái gì cũng để chúng nó tự quyết, vậy còn cần những người làm cha làm mẹ như chúng ta làm gì?"
"Mộc Thu đã bị Tiêu Chiến làm cho mê muội đầu óc rồi, chúng ta phải canh chừng nó!"
"Tôi làm vậy cũng là vì tốt cho con bé thôi!"
Khi cha mẹ thay con cái đưa ra quyết định, "vì tốt cho con" luôn là lý do phổ biến nhất. Dưới danh nghĩa của "tình yêu" để thực hiện sự ràng buộc về cảm xúc, nhưng họ lại thường xuyên phớt lờ những gì con cái thực sự suy nghĩ!
Phớt lờ những gì con cái thực sự mong muốn!
Liễu Hồng Tú là một người phụ nữ trung niên rất truyền thống, tư tưởng này đã ăn sâu vào máu thịt!
Phải thừa nhận rằng, bà một lòng lo lắng cho Tô Mộc Thu, thực sự là muốn tốt cho cô. Nhưng bà lại chưa từng nghĩ tới, cái "tốt" mà bà nghĩ và cái "tốt" mà Tô Mộc Thu mong muốn, có lẽ vốn dĩ không phải là một chuyện!
Tô Kiến Thành thở dài, thực sự không thể khuyên nổi Liễu Hồng Tú, đành phải lui một bước, bất lực nói:
"Cứ cho là bà không muốn Mộc Thu kết hôn với Chiến nhi, nhưng cũng không cần phải canh chừng con bé suốt hai mươi bốn giờ như thế chứ?"
"Manh Manh thông minh lắm, nếu để con bé nhận ra điều gì, nó sẽ buồn lắm đấy."
Về chuyện của Tiêu Chiến và Tô Mộc Thu, cả nhà đều giấu Tô Tiểu Manh. Dù sao con bé còn nhỏ, khó khăn lắm mới tìm được ba, hơn nữa lại vô cùng yêu quý Tiêu Chiến. Vạn nhất để con bé biết chuyện hôn sự của ba mẹ đã tan thành mây khói, lại không cho nó gặp ba nữa, chắc chắn con bé sẽ khó lòng chấp nhận nổi.
Ngay cả những cặp vợ chồng đã ly hôn, một bên nuôi con thì bên kia vẫn có quyền thăm nom mà!
"Trẻ con tâm hồn đơn giản."
Liễu Hồng Tú suy nghĩ một lát rồi nói:
"Tôi sẽ sớm tìm người sắp xếp cho Mộc Thu đi xem mắt. Với điều kiện của Mộc Thu, loại đàn ông tốt nào mà chẳng tìm được?"
"Chỉ cần người đó đối xử tốt với Manh Manh, con bé sẽ sớm quên tên bạc tình Tiêu Chiến kia thôi!"
Xem mắt...
Đối với đoạn video mà Lâm Thanh Uyên gửi tới, sở dĩ Liễu Hồng Tú có phản ứng gay gắt như vậy, ngoài những lý do bà đã nói, thực ra còn một nguyên nhân quan trọng nhất mà bà chưa nói ra!
Đó chính là sự an toàn của Tô Mộc Thu và Tô Tiểu Manh!
Ân oán giữa Tiêu Chiến và Tiêu gia ở kinh thành luôn là một cái dằm đâm sâu trong lòng Liễu Hồng Tú, là một rào cản không thể vượt qua. Dù miệng không nói, nhưng trong lòng bà lúc nào cũng lo lắng!
Từ tận đáy lòng, bà không muốn Tô Mộc Thu và Tô Tiểu Manh bị cuốn vào vòng xoáy ân oán giữa Tiêu Chiến và Tiêu gia!
Quá nguy hiểm!
Trước đây, Tô Mộc Thu yêu Tiêu Chiến sâu đậm, mà Tiêu Chiến cũng là người bị hại, bà dù lo âu cũng chỉ đành nhẫn nhịn!
Đành chấp nhận!
Nhưng việc Lâm Thanh Uyên chen ngang vào lại vô tình cho bà một lý do chính đáng để đường đường chính chính ngăn cản Tiêu Chiến và Tô Mộc Thu kết hôn, để hai mẹ con Tô Mộc Thu tránh xa Tiêu Chiến, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với anh!
Cho nên...
Tại Cục Dân chính, khi nhìn thấy đoạn video đó, bà đã nóng nảy nhất thời, chẳng thèm nghe Tiêu Chiến giải thích mà kéo thẳng Tô Mộc Thu về nhà. Trong lòng bà nghĩ, chỉ cần nhanh chóng sắp xếp cho Tô Mộc Thu xem mắt, gả cho một người đàn ông tốt, Tiêu Chiến cũng sẽ phải hoàn toàn từ bỏ ý định mà thôi.
Đối với Tiêu Chiến, thực ra bà cũng có một chút áy náy!
Nhưng vì Tô Mộc Thu và Tô Tiểu Manh, bà buộc phải nhẫn tâm như vậy!
Vai ác này, bà nhận!
Vẫn là câu nói đó, đứng ở góc độ của bà, tất cả những gì bà làm đều là vì tốt cho Tô Mộc Thu!
Vì tốt cho Tô Tiểu Manh!
Thế nên, bà cảm thấy mình không có gì phải hổ thẹn!
"Haiz..."
Làm vợ chồng mấy chục năm, Tô Kiến Thành quá hiểu tính nết của Liễu Hồng Tú, bướng bỉnh vô cùng, một khi đã quyết định thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Khuyên can nửa ngày mà chẳng có tác dụng gì, ông lắc đầu thở dài, định bụng quay người rời đi.
Vèo!
Đúng lúc này, ngay khoảnh khắc Tô Kiến Thành vừa quay người, một bóng đen đột ngột lướt qua trước mắt ông nhanh như chớp, mang theo một cơn gió thổi tung mái tóc trước trán ông.
Tô Kiến Thành giật bắn mình kinh hãi!
"Bố!"
Còn chưa đợi Tô Kiến Thành kịp phản ứng, một giọng nói quen thuộc đã vang lên trong bếp. Tim Tô Kiến Thành đập mạnh một cái, ông vội quay đầu nhìn vào trong bếp, lập tức hít hà một hơi khí lạnh!
Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến!
Chỉ trong chớp mắt, Tiêu Chiến đã xuất hiện giữa phòng bếp. Hơn nữa, Liễu Hồng Tú vừa rồi còn đang hùng hổ, lúc này đã rơi vào trạng thái hôn mê, đang được Tiêu Chiến đỡ lấy!
"Chiến nhi???"
Tô Kiến Thành kinh ngạc thốt lên: "Con... thế này là sao..."
"Con đến thăm Mộc Thu và Tiểu Manh."
Tiêu Chiến đỡ Liễu Hồng Tú đi đến trước mặt Tô Kiến Thành, giao bà lại cho ông, mỉm cười nói:
"Bố yên tâm, mẹ không sao đâu, chỉ cần ngủ một giấc là tỉnh thôi."
Vốn dĩ, Tiêu Chiến cũng không muốn làm thế này.
Anh âm thầm lẻn vào khu chung cư, ban đầu định tránh mặt Liễu Hồng Tú để vào thẳng phòng ngủ tìm Tô Mộc Thu và Tô Tiểu Manh, rồi khóa cửa lại để ngăn bà ở bên ngoài.
Nhưng đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc.
Vừa leo cửa sổ vào, anh đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Liễu Hồng Tú và Tô Kiến Thành. Những chuyện khác thì thôi, nhưng vừa nghe Liễu Hồng Tú định sắp xếp cho Tô Mộc Thu đi xem mắt, để người đàn ông khác thay thế vị trí của mình, lấy lòng Tô Tiểu Manh để làm ba con bé, anh lập tức không thể kiềm chế nổi!
Chuyện này quá đáng lắm rồi!
Tiêu Chiến không thể nhẫn nhịn!
Dù là mẹ vợ cũng không được!
Thế là, Tiêu Chiến chẳng chút do dự mà ra tay. Nếu dùng biện pháp mềm mỏng không được, vậy thì cứ dùng biện pháp cứng rắn đi, dù sao thì cũng đừng hòng có ai cướp được vợ con khỏi tay anh!
"À."
Tô Kiến Thành mất một lúc lâu mới định thần lại được, gật đầu nói:
"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi."
"Mộc Thu và Manh Manh đang ở trong phòng đấy, con vào đi."
Nói đoạn, ông đỡ Liễu Hồng Tú về phòng ngủ của hai ông bà.
"Vâng."
Tiêu Chiến gật đầu cười, thầm nghĩ trong lòng, vẫn là nhạc phụ đại nhân hiểu chuyện hơn.
Anh đi thẳng đến trước cửa phòng ngủ, tai khẽ động, liền nghe thấy tiếng của Tô Tiểu Manh từ trong phòng vọng ra:
"Mẹ ơi, ba đi đánh kẻ xấu thì bao giờ mới về ạ?"
"Con nhớ ba lắm."