Chương 225
Xương sống của đàn ông không thể cong
Đăng ngày 30/08/2026
19
Đế Nghiêu dường như đã sớm chuẩn bị sẵn câu trả lời, anh ta thản nhiên đón lấy ánh mắt của Tiêu Chiến, nghiêm giọng nói:
"Tôi đã nói rồi, tôi muốn kết bạn với Tiêu tiên sinh."
"Chứ không phải muốn Tiêu tiên sinh phải quy thuận tôi."
"Cho nên..."
"Tôi sẽ không cưỡng ép Tiêu tiên sinh phải làm việc cho mình. Nhưng một khi đã coi anh là bạn, thì kẻ thù của anh cũng chính là kẻ thù của tôi."
"Tiêu tiên sinh muốn báo thù, tôi tuyệt đối không ngăn cản. Nếu anh cần, tôi sẵn sàng trợ giúp."
Từng lời thốt ra đều vô cùng chân thành, đanh thép như đinh đóng cột!
Cứ như thể việc Đế Nghiêu lôi kéo Tiêu Chiến thực sự không vì mục đích gì khác, mà chỉ đơn thuần là muốn kết giao bằng cả tấm lòng.
Đế Nghiêu đặt mình ở vị thế rất thấp, hoàn toàn không giống như Đế Thần luôn trưng ra cái vẻ con cháu hoàng gia, dùng thái độ bề trên để đối đãi với Tiêu Chiến. Điều này khiến Tiêu Chiến không nhịn được mà nhìn kỹ vị Cửu hoàng tôn này thêm vài lần.
"Vị Cửu hoàng tôn này không hề đơn giản!" Tiêu Chiến thầm đánh giá trong lòng.
So với sự thẳng thắn có phần kiêu ngạo của Đế Thần, thì kiểu khiêm tốn giấu giếm sắc sảo của Đế Nghiêu rõ ràng là có chiều sâu tâm kế hơn nhiều. Bởi vì anh ta biết Tiêu Chiến muốn gì nên đã đánh trúng tâm lý, thậm chí không tiếc từ bỏ sự tôn quý bẩm sinh của một hoàng tộc để hạ mình kết bạn.
Tiêu Chiến gật đầu, hỏi tiếp:
"Đây là ý của riêng Cửu hoàng tôn?"
"Hay là..."
Đế Nghiêu biết Tiêu Chiến muốn hỏi gì, liền đáp:
"Cũng là ý của phụ thân đại nhân."
"Tôi phụng mệnh phụ thân lập tiệc đón gió cho Tiêu tiên sinh ở đây, phụ thân đương nhiên cũng hy vọng anh có thể trở thành bạn của chúng tôi."
Với thân phận hiện tại của Tiêu Chiến, vẫn chưa đủ để Thái tử Đế Hạo và Lục hoàng tử Đế Khâm phải đích thân ra mặt lôi kéo, vì vậy họ mới cử Đế Thần và Đế Nghiêu đi. Thái độ hay phương thức của hai người này chắc chắn đều đã được Đế Hạo và Đế Khâm chỉ điểm từ trước.
"Vậy thì xin đa tạ sự ưu ái của Lục hoàng tử và Cửu hoàng tôn."
Tiêu Chiến không truy vấn thêm nữa mà trực tiếp đưa tay ra hiệu:
"Cửu hoàng tôn, mời."
"Tiêu tiên sinh, mời!"
Ánh mắt Đế Nghiêu lóe lên, cử chỉ "mời" này của Tiêu Chiến đã quá rõ ràng rồi.
Đây là đã đưa ra quyết định sao?
Quả nhiên!
Tiêu Chiến không còn do dự, anh xoay người sải bước đi thẳng về phía bàn tiệc bên phải do Đế Nghiêu bày ra.
Anh đã chọn chấp nhận lời mời của Cửu hoàng tôn Đế Nghiêu!
Hay nói cách khác, anh đã chọn đứng về phía Lục hoàng tử Đế Khâm, đối đầu với Thái tử Đế Hạo!
Thực tế, ngay trên đường đến Tuyên Đức lâu, Tiêu Chiến đã có quyết định trong lòng. Sở dĩ anh đợi đến khi gặp cả Đế Thần và Đế Nghiêu mới bày tỏ lập trường là vì muốn tận mắt chứng kiến thái độ của hai người họ.
Và kết quả đúng như anh dự đoán.
Nếu chọn Thái tử Đế Hạo, Tiêu Chiến sẽ phải làm việc cho ông ta, phải cố gắng thể hiện trước mặt ông ta. Chỉ khi làm tốt, Đế Hạo mới cân nhắc việc từ bỏ Tiêu gia để anh được toại nguyện.
Nói trắng ra, việc có báo được thù hay không đều phải nhìn sắc mặt của Đế Hạo mà sống!
Nhưng mối thù của Tiêu Chiến, anh muốn tự tay mình báo, không muốn nhìn sắc mặt bất cứ ai, không muốn gửi gắm hy vọng vào người khác, càng không muốn luồn cúi dưới trướng kẻ khác, giống như đám vệ sĩ kia phải phục tùng Đế Hạo vô điều kiện.
Cho dù Đế Hạo có là Thái tử đương triều cũng không được!
Năm năm chinh chiến sa trường, năm năm nhuốm máu biên cương đã tôi luyện nên một Tiêu Chiến có khung xương sắt đá.
Xương sống của người đàn ông không thể cong!
"Đợi đã!"
Tuy nhiên, Tiêu Chiến vừa mới bước đến trước bình phong thì từ phía bàn tiệc bên trái, giọng nói lạnh lùng của Đế Thần vang lên. Anh ta nhìn chằm chằm vào lưng Tiêu Chiến, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng.
Anh ta hỏi:
"Cậu chắc chắn muốn sang bên đó?"
"Chắc chắn!"
Tiêu Chiến không hề quay đầu lại, đáp:
"Ý tốt của Thái tử và Tam hoàng tôn, tôi xin ghi nhận."
Nói xong, anh tiếp tục bước đi.
"Chỉ vì Tiêu gia thôi sao?"
Đế Thần hỏi tiếp:
"Chỉ vì một Tiêu gia cỏn con mà cậu dám bất chấp tất cả để đối đầu với Thái tử đương triều?"
Tiêu Chiến lắc đầu:
"Tôi chưa từng nghĩ sẽ đối đầu với Thái tử."
"Vậy sao?"
Đế Thần hừ lạnh:
"Nếu Thái tử muốn đối đầu với cậu thì sao?"
Thật là bức người quá đáng!
Dù Tiêu Chiến không thừa nhận, nhưng kẻ ngốc cũng biết rằng chọn phe Lục hoàng tử Đế Khâm chính là đối đầu với Thái tử Đế Hạo.
Tiêu Chiến đi thẳng đến chỗ ngồi trống bên bàn tiệc phía phải, chậm rãi ngồi xuống, sau đó cách một tấm bình phong, anh nói lớn với Đế Thần:
"Nguyên tắc của tôi là người không phạm tôi, tôi không phạm người."
"Nếu Thái tử điện hạ nhất quyết bảo vệ Tiêu gia, muốn đối đầu với tôi."
"Vậy thì... tôi xin sẵn lòng tiếp chiêu!"
Tiêu Chiến không phải hạng người do dự, một khi đã quyết định thì sẽ không bao giờ dao động. Biết rõ chọn Lục hoàng tử sẽ đắc tội Thái tử, vậy thì cứ đắc tội đi!
Lòng đã hướng về đâu, ắt sẽ tiến thẳng về phía đó.
Lời này của Tiêu Chiến vừa thốt ra, không chỉ người bên phía Đế Thần kinh ngạc, mà ngay cả những người bên phía Đế Nghiêu, bao gồm chính anh ta, ai nấy đều há hốc mồm, tim đập loạn nhịp.
Cái gã Tiêu Chiến này cũng quá cứng rắn rồi!
Từ chối lời mời của Đế Thần đã đành, đằng này còn dám công khai không nể mặt anh ta chút nào, đối chọi gay gắt đến cùng.
Đế Nghiêu không nhịn được liếc nhìn về phía chấm đỏ nhỏ đang nhấp nháy trên lan can đối diện.
Đó là một chiếc camera giám sát!
Và nó được kết nối trực tiếp với màn hình lớn trong quán cà phê nơi Đế Hạo và Đế Khâm đang ngồi.
Đế Nghiêu thầm nghĩ: "Cảnh tượng này, chắc hẳn phụ thân và Thái tử cũng không ngờ tới nhỉ?"
"Tốt! Rất tốt!"
Nghe câu trả lời không kiêu ngạo cũng không hèn nhát của Tiêu Chiến, sắc mặt Đế Thần lập tức trở nên u ám vô cùng. Mười vị cường giả Ám Cảnh viên mãn ngồi bên trái cũng lộ vẻ mặt nghiêm trọng.
Bầu không khí tại hiện trường rơi xuống điểm đóng băng!
"Ta tán thưởng lòng can đảm của cậu!"
Đế Thần lạnh giọng:
"Khắp kinh thành này, cậu là người đầu tiên dám ăn nói với ta như thế!"
"Thế nhưng, ta ghét sự lỗ mãng của cậu!"
"Tin ta đi, cậu sẽ sớm phải trả giá cho sự lỗ mãng này thôi!"
Trong giọng nói đã ẩn chứa sát cơ nồng đậm.
"Tôi đợi."
Tiêu Chiến chỉ tùy ý đáp lại một câu, dường như chẳng hề để tâm đến lời đe dọa của Đế Thần. Anh quay đầu nhìn Lang Đồng và Lang Hồn đang đứng sau lưng, ra hiệu:
"Hai người không đói sao? Ngồi xuống ăn cơm đi."
Lang Đồng và Lang Hồn nhìn nhau một cái, rồi lập tức ngồi xuống vị trí trống bên cạnh Tiêu Chiến.
"Ha ha ha..."
Đế Nghiêu đột nhiên cười lớn, anh ta trở về chỗ ngồi của mình, cũng ra hiệu cho đám nam nữ thanh niên đang ngơ ngác trên bàn tiệc:
"Đúng đúng đúng, đừng có đứng ngây ra đó nữa, ăn cơm thôi!"
Nói đoạn, anh ta nâng chén rượu lên:
"Tiêu tiên sinh, tôi kính anh một ly, hoan nghênh anh đến kinh thành!"
"Tiêu tiên sinh, tôi cũng kính anh!"
"Chúng ta cùng uống!"
Có Đế Nghiêu dẫn đầu, đám thanh niên kia đương nhiên không muốn tụt lại phía sau, thi nhau đứng dậy nâng chén cười nói với Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến cầm bình rượu, cũng định rót cho mình một chén.
Thế nhưng, khi rượu mới rót được một nửa, biến cố bất ngờ xảy ra!
"Tam hoàng tôn, tôi..."
"Á!"
Một tiếng thét thảm thiết đầy kinh hoàng đột ngột vang lên từ phía bàn tiệc của Đế Thần bên trái bình phong. Ngay sau đó, một bóng người bị đánh bay lên, trực tiếp văng ra khỏi sân thượng, vượt qua lan can rồi rơi thẳng xuống đường phố bên ngoài!
Đây là sân thượng tầng năm, rơi xuống đó thì gần như chắc chắn mất mạng!
Mà giọng nói đó, Tiêu Chiến lập tức nhận ra ngay, chính là người bạn năm năm trước của anh, Hàn Chương!