Chương 44
Đêm dài đằng đẵng, vợ chồng thực thụ
Đăng ngày 30/08/2026
19
"Năm năm trước, tôi bị bắt vào tù, mất đi mẹ, mất đi người thân, mất đi gia đình và mất sạch tất cả những gì vốn thuộc về mình. Còn bây giờ, chính cô đã cho tôi một mái ấm lần nữa, vậy nên tôi đương nhiên phải cảm ơn cô."
Tiêu Chiến trưng ra vẻ mặt nghiêm túc.
Miệng nói vậy, nhưng trong lòng anh lại thầm nghĩ: "Tôi còn phải cảm ơn cô vì đã sinh cho tôi một đứa con gái ngoan ngoãn đáng yêu như thế, lại còn vất vả nuôi nấng con bé khôn lớn thành người."
"Đồng thời, tôi muốn nói với cô một câu xin lỗi!"
"Xin lỗi vì tôi đã liên lụy đến cô!"
Gương mặt xinh đẹp của Tô Mộc Thu khẽ ửng hồng.
Là trẻ mồ côi sao?
Trước đó, trong tài liệu điều tra của Tô Văn Siêu chỉ ghi chép việc Tiêu Chiến vào tù vì tội cưỡng dâm năm năm trước, trọng tâm đều nhấn mạnh vào tiền án tiền sự, tâm lý biến thái và khuynh hướng bạo lực nghiêm trọng của anh. Còn về bối cảnh gia đình của Tiêu Chiến năm năm trước thì không hề nhắc tới một chữ nào.
Giờ phút này, nghe chính miệng Tiêu Chiến nói ra trong bầu không khí thế này, Tô Mộc Thu vô cùng kinh ngạc, trái tim khẽ run lên, không kìm được mà có chút động lòng.
Hóa ra, anh cũng là một người có số phận khổ cực.
Năm năm trước!
Tô Mộc Thu rất nhạy cảm với mốc thời gian này. Cô lập tức nghĩ đến bản thân mình, cũng vào một ngày của năm năm trước, cô đột nhiên phát hiện mình mang thai một cách kỳ lạ. Suốt năm năm qua, cô phải chịu đựng đủ mọi lời chế giễu, mỉa mai, cảnh ngộ ngày càng sa sút.
Thật là trùng hợp.
Đây chính là sự đồng cảm giữa những người cùng cảnh ngộ trong truyền thuyết sao?
Ngẩn người một lát, Tô Mộc Thu nhỏ giọng hỏi: "Năm năm trước đã xảy ra chuyện gì?"
Không hiểu sao cô lại có một cảm giác mơ hồ rằng cái gọi là tội cưỡng dâm của Tiêu Chiến rất có thể là giả, là bị người khác hãm hại vu khống. Chẳng vì lý do gì cả, chỉ là một cảm giác tinh tế mà thôi. Có lẽ đó là giác quan thứ sáu của phụ nữ.
"Cô muốn biết à?"
Tiêu Chiến ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với Tô Mộc Thu.
"Anh thích thì nói, không thích thì thôi!"
Mặt Tô Mộc Thu càng đỏ hơn, cô khẽ hừ một tiếng. Cái vẻ mặt rõ ràng muốn biết nhưng lại ngại thừa nhận của cô dưới ánh đèn trông vừa tinh nghịch vừa quyến rũ, khiến người ta không khỏi bật cười.
"Tôi sẽ nói cho cô biết."
Tiêu Chiến gật đầu cười, sau đó lại lắc đầu: "Nhưng không phải bây giờ."
"Vậy là khi nào?"
Tô Mộc Thu buột miệng hỏi.
Tiêu Chiến suy nghĩ một chút rồi đáp: "Bí mật của tôi liên quan rất lớn, chỉ có thể nói cho người thân cận nhất. Chúng ta tuy đã đính hôn nhưng vẫn chưa phải là vợ chồng thực thụ."
"Đợi đến ngày cô thật lòng yêu tôi, tự nguyện gả cho tôi, khi chúng ta đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn, tôi sẽ thành thật đối diện với cô, đem tất cả bí mật của mình kể hết cho cô nghe."
Đăng ký kết hôn?
Thành thật đối diện?
Vợ chồng thực thụ...
Trái tim Tô Mộc Thu run lên bần bật. Khi nhận thấy ánh mắt của Tiêu Chiến lướt qua trước ngực mình một vòng như vô tình như hữu ý, mặt cô lập tức nóng bừng như lửa đốt, vừa thẹn vừa giận.
"Xì! Anh mơ đẹp quá nhỉ!"
Cô lườm Tiêu Chiến một cái sắc lẹm, kéo chăn trùm kín người rồi chui tọt vào trong, thuận tay tắt luôn chiếc đèn ngủ trên tủ đầu giường. Cô quay mặt sang một bên, quay lưng về phía Tiêu Chiến, nghiến răng hừ lạnh: "Ai thèm biết bí mật của anh chứ? Tôi cảnh cáo anh, đừng có mà mơ tưởng hão huyền về tôi!"
Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối mịt mù, giơ tay không thấy năm ngón.
Tiêu Chiến đảo mắt trắng dã, chuyện gì thế này? Nói trở mặt là trở mặt ngay được?
Hình như...
Nghĩ đến điều gì đó, Tiêu Chiến vẻ mặt ngượng ngùng giải thích: "Mộc Thu, không lẽ cô nghĩ xiên xẹo rồi hiểu lầm đấy chứ? Ý tôi nói thành thật đối diện là thành khẩn với nhau, tin tưởng lẫn nhau, chứ không phải là cởi sạch quần áo, trần như nhộng đâu."
"Tư tưởng của cô hình như không được trong sáng cho lắm nhỉ."
Tiêu Chiến thấy mình quá oan uổng!
"Cút!"
Trong bóng tối truyền đến tiếng quát lạnh đầy kìm nén của Tô Mộc Thu. Cô muốn mắng người nhưng lại không dám lớn tiếng vì sợ làm thức giấc Tô Manh Manh.
Mặt Tiêu Chiến lúc này cũng đen kịt như màn đêm vậy.
Anh là Lang Vương Bắc Cảnh danh chính ngôn thuận, thống lĩnh một phương. Bảo anh ra trận giết địch, anh có thể lấy một địch trăm, tung hoành sa trường, nhưng bảo anh dỗ dành phụ nữ thì anh thật sự không có khiếu.
Bất lực, anh đành nhún vai, mò mẫm quay lại chỗ thảm trải sàn đã chuẩn bị sẵn rồi nằm xuống.
Đêm nay thật dài.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên có một người đàn ông ngủ trong phòng mình, Tô Mộc Thu nằm trên giường trằn trọc mãi không sao ngủ được. Trong đầu cô tràn ngập những ý nghĩ hỗn loạn, xua mãi không đi.
Đồng thời cô cũng lo lắng, ngày mai đến tập đoàn Tô Thị lấy đồ dùng cá nhân xong coi như sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt với Tô gia. Nỗ lực mấy năm qua đổ sông đổ biển, tất cả lại phải bắt đầu từ con số không.
Con đường sau này phải đi thế nào đây?
Nhưng cô không hề biết rằng, Tiêu Chiến đã âm thầm trải sẵn đường cho cô. Bắt đầu từ ngày mai, cô vẫn là một thành viên của tập đoàn Tô Thị, hơn nữa, tập đoàn Tô Thị sẽ là giang sơn của cô!
"Báo cáo Lang Vương, mọi thứ đã sắp xếp xong xuôi. Tập đoàn Tô Thị hiện tại đã mang họ Tiêu!"
Tiêu Chiến nhận được tin nhắn từ Đoạn Diệc Hồng gửi tới, khóe môi khẽ nhếch lên. Anh nương theo ánh trăng mờ ảo nhìn Tô Mộc Thu và Tô Manh Manh trên giường, thầm nhủ: "Mẹ của con tôi, mấy năm nay đã để cô chịu khổ rồi. Tập đoàn Tô Thị coi như là một món quà bất ngờ nhỏ tôi dành tặng cô."
Hy vọng sáng mai cô đừng có bị dọa cho khiếp vía là được.
Tiêu Chiến bày mưu lập kế, trước khi chính thức ngửa bài với Tô Mộc Thu, anh cố gắng bù đắp cho hai mẹ con họ nhiều nhất có thể. Thế nhưng Tiêu Chiến vạn lần không ngờ tới là thân phận của anh đã bị bại lộ từ trước. Màn ra tay vô tình tại trung tâm thương mại Thụy Đỉnh đã khiến Tiền Nhất Minh và Trần Trung Hòa biết được bối cảnh của anh, và họ đã lập tức thông báo cho Tiêu gia ở kinh thành.
Lúc này, Hắc Ưng đã rời kinh trong đêm, đang trên chuyến bay tới Tuyền Thành, trong tay còn cầm theo Lưu Ly Thánh Thủy chuyên dùng để đối phó với Tô Manh Manh!
Trong vô thức, một cuộc khủng hoảng đang lặng lẽ ập đến...
...
Sáng sớm hôm sau.
Khi Tiêu Chiến thức dậy, Liễu Hồng Tú đã chuẩn bị xong bữa sáng. Anh vừa bước ra khỏi phòng, Liễu Hồng Tú đã sốt sắng chạy vào trong, kéo tay Tô Mộc Thu hỏi: "Mộc Thu, tối qua nó không làm gì con chứ?"
"Không có ạ."
Tô Mộc Thu chỉ tay vào chỗ nằm dưới đất cạnh giường, lắc đầu nói: "Anh ấy kể chuyện cho Manh Manh xong là ngủ luôn, rất tử tế."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt..."
Liễu Hồng Tú lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau bữa ăn.
Tiêu Chiến thay bộ quần áo mới mà hôm qua Tô Mộc Thu chọn cho mình, lái xe đưa Tô Mộc Thu đến tập đoàn Tô Thị, tiện đường chở luôn Tô Manh Manh đến trường.
Họ vừa đi khỏi, Liễu Hồng Tú đã lại chạy tót vào phòng Tô Mộc Thu, lục lọi lung tung.
"Bà đang tìm cái gì thế?"
Tô Kiến Thành ngồi trên xe lăn, vẻ mặt đầy thắc mắc.
Liễu Hồng Tú không thèm để ý đến ông. Một lát sau, bà đột nhiên chạy ra khỏi phòng, tay cầm bộ quần áo cũ Tiêu Chiến vừa thay ra, kích động nói: "Ông xem này, cái gì đây?"
Vừa nói, bà vừa thò tay vào túi áo cũ của Tiêu Chiến, lấy ra một chiếc thẻ màu đen.
Chính là chiếc Chí tôn hắc thẻ của ngân hàng Hoàn Cầu!
"Cái này là..."
Tô Kiến Thành đón lấy chiếc thẻ, lật đi lật lại xem mấy lần nhưng chẳng nhìn ra được điều gì đặc biệt.
Liễu Hồng Tú đoán mò: "Hôm qua Tiêu Chiến mua cho Mộc Thu nhiều quần áo mới như vậy, còn mua cả xe mới nữa, cộng lại cũng hơn bảy triệu tệ. Ông bảo xem, cái này có phải là thẻ ngân hàng của nó không?"