Chương 99
Mê Hoặc Chi Đồng, Tiền Bán Thành đến
Đăng ngày 30/08/2026
19
Dù Tiền Bán Thành không được, vẫn còn đó Đoạn Diệc Hồng.
Lang Hồn nói rằng nhà đấu giá ngầm kia nằm ở tỉnh lỵ, mà Đoạn gia lại là đại gia tộc đứng đầu ở đó, tài sản vượt xa Tiền Bán Thành. Chẳng cần suy nghĩ cũng biết, họ chắc chắn có được thư mời.
Vấn đề nan giải nhất lúc này chính là thời gian!
Nhà đấu giá ngầm mỗi năm chỉ mở cửa một lần, mà Tô Tiểu Manh chỉ có thể chờ đợi từ bảy đến mười ngày. Liệu trong vòng mười ngày tới, nơi đó có khai trương hay không?
"Lần khai trương tới của nhà đấu giá là ba ngày sau. Tính cả hôm nay và ngày mai, tức là ngày kia."
Lang Hồn nhận ra vẻ lo lắng của Tiêu Chiến, không đợi anh lên tiếng hỏi đã chủ động nói: "Thú thật với Lang Vương, mấy loại thuốc mới tôi đang nghiên cứu gần đây đều cần dùng đến Xán Tinh Thảo, cho nên..."
"Trước khi tới đây, tôi đã tốn nửa tháng trời, dùng nhan sắc và trí tuệ của mình để thu hút một nữ đại gia tài sản trăm tỷ ở chỗ chúng tôi. Từ tay bà ta, tôi đã tận mắt thấy thiệp mời, có thể khẳng định thời gian chính xác là ba ngày sau."
"Địa điểm cụ thể thì trên thiệp không ghi. Theo lời bà cô trăm tỷ kia, quy tắc là những người được mời sau khi đến tỉnh lỵ sẽ có người chuyên trách đón tiếp, xe riêng đưa đón. Đến đúng ngày đấu giá, họ sẽ được đưa thẳng tới địa điểm bí mật."
"Làm ăn kiểu này thần bí thật đấy..."
Ba ngày!
Tiêu Chiến có thể đợi được!
"Thu hút?"
Lang Đồng khẽ nhướn đôi mày thanh tú, điểm chú ý của cô có chút khác biệt với Tiêu Chiến. Cô hỏi: "Chú ý cách dùng từ của cậu đi. Cậu chắc chắn mình không dùng thủ đoạn đê tiện nào để lừa tiền lừa tình đấy chứ?"
Gương mặt nhem nhuốc của Lang Hồn đen lại, anh ta ưỡn ngực vặn hỏi: "Với nhan sắc và trí tuệ này của tôi, mà cần phải lừa sao?"
"Cậu muốn kiểm tra xem năng lực Vấn Tâm của tôi có bị thụt lùi không hả?"
Lang Đồng cười khẩy.
Vừa chạm mắt với Lang Đồng, đối diện với ánh nhìn như câu hồn đoạt phách kia, Lang Hồn không tự chủ được mà rùng mình một cái, cảm thấy lạnh toát cả người. Anh ta đảo mắt, lầu bầu: "Sợ cô rồi!"
"Được rồi, tôi thừa nhận."
"Tôi có dùng một chút thủ đoạn nhỏ. Đầu tiên là hạ chút độc lên người bà đại gia đó, bà ta thuê hết bác sĩ cả thành phố cũng không giải được. Đúng lúc mấu chốt, tôi xuất hiện như một vị cứu tinh, xoay chuyển tình thế. Không chỉ cứu mạng mà còn chiếm được trái tim bà ta, rồi nhân tiện leo lên giường luôn..."
Lang Đồng đắc ý: "Ngoan thế mới đúng chứ."
Lang Hồn cảm thấy mất mặt, vội vàng nhấn mạnh: "Nhân tiện! Chú ý nhé, trọng điểm là nhân tiện!"
"Bà cô đó tuy giàu nứt đố đổ vách nhưng cũng gần năm mươi rồi, nhan sắc tàn phai. Tôi không tiếc hy sinh thân thể băng thanh ngọc khiết và linh hồn cao quý này để tiếp cận bà ta, hoàn toàn là vì nhu cầu cấp bách với Xán Tinh Thảo."
"Đây là hiến thân vì sự nghiệp y học vĩ đại, hiểu không?"
Phụt!
Lang Đồng che miệng cười một tiếng, vẻ quyến rũ hiện rõ trên khuôn mặt. Cô gật đầu: "Lần nào dùng mấy thủ đoạn hạ đẳng làm chuyện bỉ ổi cũng phải tìm cho mình một cái lý do đường hoàng. Yên tâm đi, cái kiểu của cậu chị hiểu mà."
"Cô!"
Lang Hồn nghiến răng kèn kẹt.
Tám mươi mốt thành viên của đoàn Huyết Lang, mỗi người đều mang trong mình tuyệt kỹ riêng, Lang Đồng đương nhiên không ngoại lệ. Đôi mắt của cô có khả năng tương tự như thôi miên, đồng thuật phi phàm. Người bình thường chỉ cần nhìn vào mắt cô một cái là khó lòng chống lại sự xâm nhập, lập tức rơi vào trạng thái mê hoặc, không thể tự thoát ra và mặc cho cô sai khiến.
Về cơ bản, cô hỏi gì thì đối phương sẽ ngoan ngoãn trả lời nấy, không nửa lời gian dối.
Đó chính là Vấn Tâm! Hỏi thấu lòng người, không thể lừa gạt!
Đồng thuật của cô gắn liền với dung mạo thiên thần và thân hình ma quỷ, bổ trợ lẫn nhau. Bởi lẽ nhan sắc và vóc dáng của cô quá hoàn mỹ, quá kinh diễm, nên mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười đều dễ dàng thu hút ánh nhìn của người khác.
Chỉ khi ánh mắt kẻ khác bị cuốn chặt vào mình, cô mới có không gian để thi triển đồng thuật.
Chính vì vậy, đồng thuật của cô được gọi là Mê Hoặc Chi Đồng. Sau khi gia nhập đoàn Huyết Lang, cô lấy "Đồng" làm tên, lấy đại hiệu Lang Đồng.
Nhìn khắp đoàn Huyết Lang, người duy nhất có thể chịu đựng được thử thách từ Mê Hoặc Chi Đồng mà không bị ảnh hưởng chỉ có mình Tiêu Chiến. Thế nên, bao gồm cả bản thân cô, các anh em trong đoàn từng có lúc tưởng rằng Lang Vương Tiêu Chiến hoàn toàn không có hứng thú với phụ nữ.
"Được rồi, đừng quậy nữa."
Tiêu Chiến có chút không kiên nhẫn. Trước mặt vợ tôi mà cứ bàn chuyện quyến rũ đại gia, như vậy có ổn không?
Lang Đồng và Lang Hồn lập tức im bặt.
"Chuyện Xán Tinh Thảo cứ giao cho tôi. Trong vòng bảy ngày, tôi nhất định sẽ mang về cho cậu."
Tiêu Chiến ra lệnh: "Chiều nay tôi sẽ đi tỉnh lỵ. Lang Hồn, cậu ở lại phụ trách chăm sóc Tiểu Manh. Lang Ảnh, cậu bảo vệ an toàn cho cả nhà vợ tôi. Lang Đồng, cô đi cùng tôi."
"Tuân lệnh!"
"Tuân lệnh!"
"Tuân lệnh!"
Vừa nhắc đến chính sự, sắc mặt ba người lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc, không còn chút vẻ cợt nhả nào.
Quyết định xong rồi sao???
Tô Mộc Thu nãy giờ vẫn được Tiêu Chiến ôm trong lòng bắt đầu cuống lên!
Có vài lời cô vẫn chưa kịp nói.
Cô ngước lên nhìn Tiêu Chiến, ra hiệu: "Anh có thể ra ngoài một chút không? Em có chuyện muốn nói với anh."
"Được."
Tiêu Chiến gật đầu. Anh thừa biết Tô Mộc Thu đang lo lắng điều gì.
Hai người rời khỏi phòng bệnh VIP, đi đến bên cửa sổ ở cuối hành lang. Tô Mộc Thu cúi đầu, vẻ mặt có chút khó nói, Tiêu Chiến liền chủ động lên tiếng: "Anh đã nói rồi, có anh ở đây, sẽ không để Tiểu Manh xảy ra chuyện gì đâu."
"Em phải tin anh."
Tô Mộc Thu bấy giờ mới ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt kiên định của Tiêu Chiến. Cô nói: "Vâng, em tin anh, tin rằng anh cũng giống em, thật lòng muốn cứu Manh Manh."
"Nhưng mà..."
"Nhưng mà người bạn kia của anh vừa nói gì mà thể chất đặc biệt, huyết mạch đặc biệt, em đâu có phải đâu. Manh Manh chắc cũng không phải. Bạn anh cũng nói rồi, nếu không phải thì chắc chắn sẽ chết, không trụ quá hai mươi tư giờ."
Nói đoạn, nước mắt cô lại chực trào ra.
Nhìn vào ánh mắt gần như tuyệt vọng và gương mặt xinh đẹp đẫm lệ của Tô Mộc Thu, có một khoảnh khắc Tiêu Chiến suýt nữa đã muốn nói ra toàn bộ sự thật về chuyện năm năm trước.
Nhưng suy đi tính lại, cuối cùng anh vẫn nhịn xuống.
Cảm xúc của Tô Mộc Thu hiện tại đang trên bờ vực sụp đổ. Lúc này mà nói cho cô biết một bí mật động trời như vậy, e rằng cô khó lòng chịu đựng nổi.
Thế là Tiêu Chiến mỉm cười: "Chuyện này em không cần lo. Lúc anh và Cục trưởng Tống tìm thấy Tiểu Manh, anh đã kiểm tra cơ thể cho con bé ngay lập tức. Anh có chín mươi phần trăm nắm chắc rằng Tiểu Manh cũng giống anh, sở hữu thể chất và huyết mạch đặc biệt."
Sở dĩ anh nói chín mươi phần trăm chứ không phải một trăm phần trăm là vì lý do đơn giản: chuyện di truyền này, đến anh cũng không dám khẳng định tuyệt đối.
"Hả???"
Tô Mộc Thu giật mình: "Thật sao???"
"Nhưng sao có thể..."
Cô theo bản năng nghĩ rằng, chẳng lẽ người đàn ông bí ẩn khiến cô mang thai năm năm trước cũng không phải người bình thường?
Người đó rốt cuộc là ai?
Tiêu Chiến chuyển chủ đề: "Thể chất và huyết mạch của Tiểu Manh từ đâu mà có không phải là điểm mấu chốt lúc này. Quan trọng là con bé có chúng, nên vẫn còn hy vọng. Đúng không?"
Nói ra những lời này, Tiêu Chiến thầm nghĩ: "Vợ à, chịu đựng một chút, ráng thêm chút nữa thôi. Tạm thời anh chỉ có thể để em chịu thiệt thòi. Nhưng em yên tâm, đợi anh lấy được Xán Tinh Thảo cứu Tiểu Manh, khi tâm trạng em ổn định lại, anh sẽ kể hết mọi chuyện năm xưa cho em nghe!"
"Đúng!"
Tô Mộc Thu gật đầu mạnh một cái. Tiểu Manh vẫn còn hy vọng, vẫn còn đường sống, điều này đối với cô quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Ngay sau đó, cô lại lộ vẻ khó xử: "Bạn anh còn nói, muốn tham gia đấu giá ở tỉnh lỵ cần phải có thiệp mời dành cho đại gia trăm tỷ, hơn nữa giá khởi điểm của vật phẩm đều là năm trăm triệu..."
"Dù có bán cả tập đoàn Tô Thị đi cũng không gom đủ năm trăm triệu đâu."
Ở Tuyền Thành, Tô gia cũng được coi là gia tộc hạng hai có chút tiền của, tài sản hơn trăm triệu. Nhưng so với những ông trùm kinh doanh thực thụ, đại gia trăm tỷ như Tiền Bán Thành thì chẳng thấm vào đâu.
Năm trăm triệu đấy!
Đừng nói là đấu giá, ngay cả giá khởi điểm họ cũng không gom nổi!
Hơn nữa, dù bây giờ Tô Mộc Thu đã lên chức chủ tịch tập đoàn Tô Thị, nhưng tập đoàn này thực chất đã bị Đoạn gia ở tỉnh lỵ thu mua, không còn thuộc về cô nữa. Nói cho cùng, cô cũng chỉ đang làm thuê cho người ta, không có quyền lấy tài sản công ty làm việc riêng!
"Chuyện tiền nong cứ để anh lo."
Tiêu Chiến cười nói: "Còn về thiệp mời, Tiền Bán Thành - người giàu nhất Tuyền Thành chắc chắn có một tấm. Lát nữa anh sẽ đi tìm ông ta, biết đâu ông ta lại cho anh mượn."
"Mượn???"
Mặt Tô Mộc Thu đen lại. Thật không biết Tiêu Chiến lấy đâu ra sự tự tin đó. Tiền Bán Thành là ai chứ? Người giàu nhất Tuyền Thành, người bình thường muốn gặp ông ta một lần còn khó hơn lên trời.
Loại thiệp mời đó mà có thể tùy tiện cho mượn sao?
Vả lại, dù có cho anh mượn thiệp để vào buổi đấu giá, thấy được Xán Tinh Thảo rồi anh cũng chẳng đủ tiền mà mua.
Tiêu Chiến nhìn thấu nỗi lo trong lòng vợ, anh cười tiếp: "Biết đâu Tiền Bán Thành lại cho anh mượn luôn cả tiền để đấu giá Xán Tinh Thảo thì sao?"
"..."
Tô Mộc Thu hoàn toàn cạn lời. Cô đột nhiên cảm thấy Tiêu Chiến giống như một kẻ điên, chuyện không tưởng gì cũng dám nói ra.
Mà lại còn nói một cách đầy hùng hồn, lý lẽ.
Đúng lúc này, từ phía đầu kia hành lang vang lên tiếng bước chân. Viên cảnh sát đưa Tiêu Chiến lên lúc trước vội vã chạy tới, từ xa đã gọi lớn: "Tiêu tiên sinh! Tiêu tiên sinh! Dưới lầu có người tìm anh!"
"Ồ?"
Tiêu Chiến và Tô Mộc Thu nhìn nhau, cả hai đều ngẩn người hỏi: "Ai vậy?"
Viên cảnh sát chạy đến trước mặt hai người, hổn hển nói: "Tiền Bán Thành."
"Anh nói ai cơ?"
Đôi mắt Tô Mộc Thu trợn tròn kinh ngạc.
Viên cảnh sát nghiêm túc đáp: "Người giàu nhất Tuyền Thành, Tiền Bán Thành. Đi cùng ông ta còn có một lão già lưng gù nữa."
Tiêu Chiến bật cười. Xem ra Tiền Bán Thành quả không hổ danh là một thương nhân tinh tường, một kiêu hùng biết điều. Ông ta rất giỏi nhìn nhận thời thế, biết rõ trong hoàn cảnh nào thì nên làm chuyện gì.
Tô Mộc Thu thì sững sờ hoàn toàn.
Cô quay sang nhìn Tiêu Chiến với vẻ mặt không thể tin nổi, cứ như vừa thấy ma. Cô vừa mới nghĩ người bình thường gặp Tiền Bán Thành khó như lên trời, vậy mà giờ đây vừa nhắc đến là người đã tới ngay. Tiền Bán Thành lại chủ động đến bệnh viện tìm Tiêu Chiến?
Tiêu Chiến cười bảo: "Vợ nhìn xem, thiệp mời và tiền đấu giá đến rồi kìa."
"Bốc phét!"
Tô Mộc Thu nén lại sự chấn động trong lòng, lườm anh một cái rồi mắng: "Biết đâu người ta đến tìm anh vì chuyện khác thì sao? Làm gì có chuyện tùy tiện cho anh mượn thiệp mời với cả đống tiền như thế?"
Cô không tin cũng là lẽ thường tình.
Tiêu Chiến trêu chọc: "Hay là chúng ta đánh cược một ván đi?"
"Cược cái gì?"
Tô Mộc Thu ngẩn ra.
Tiêu Chiến vừa đi vừa nói: "Nếu Tiền Bán Thành thật sự có thiệp mời đấu giá, biết anh cần mà không đợi anh mở miệng đã chủ động đưa cho anh mượn..."
"Đến lúc lấy được thiệp mời, vợ phải chấp nhận thua cuộc, hay là..."
"Hôn anh một cái nhé?"
Cơ hội hiếm có, Tiêu Chiến tranh thủ giở trò lưu manh.
"Anh!"
Gương mặt Tô Mộc Thu lập tức đỏ bừng vì thẹn thùng xen lẫn tức giận. Tiêu Chiến thì coi như không thấy, tiếp tục khích tướng: "Sao thế, vợ không dám cược à?"
"Em..."
Tô Mộc Thu do dự một lát rồi nghiến răng hừ một tiếng: "Cược thì cược! Nếu anh thua thì phải cọ bồn cầu suốt một tháng cho em!"
"Thành giao!"
Tiêu Chiến sảng khoái chấp nhận.
Nhìn vẻ mặt đầy tự tin của Tiêu Chiến, lòng Tô Mộc Thu cứ bồn chồn không yên. Nhưng chỉ là một nụ hôn thôi mà, cô thật sự hy vọng mình sẽ thua, vì chỉ khi có được thiệp mời thì Tiểu Manh mới có cơ hội cứu mạng.
"Khụ!"
Viên cảnh sát đi phía trước nghe hai người tán tỉnh đánh cược mà nổi hết cả da gà. Anh ta không nhịn được đành ho một tiếng, thầm nghĩ: "Này này, bên cạnh vẫn còn người đấy nhé, còn một bóng đèn to đùng ở đây này."
"Hai người cứ thản nhiên khoe tình cảm thế này, có nghĩ đến cảm nhận của dân độc thân như tôi không?"
Tô Mộc Thu lườm Tiêu Chiến một cái, mặt càng đỏ hơn.
Da mặt Tiêu Chiến thì dày vô đối, chẳng những không thu liễm mà còn bồi thêm một câu: "Anh nói là hôn môi chứ không phải hôn má đâu nhé."
Bộp!
Viên cảnh sát đi trước loạng choạng suýt ngã sấp mặt.
Tại cổng bệnh viện thành phố.
Tiền Bán Thành và Phúc bá cả đêm không ngủ được. Sáu giờ rưỡi sáng, trời vừa hửng sáng là họ đã vội vã đến tìm Tiêu Chiến, hy vọng có thể giúp được gì đó để lập công chuộc tội, làm giảm bớt sự căm ghét của Tiêu Chiến đối với Tiền Nhất Minh.
"Tiêu tiên sinh!"
Thấy Tiêu Chiến và Tô Mộc Thu từ trong bệnh viện đi ra, Tiền Bán Thành lập tức bước tới chào hỏi, sau đó nhìn sang Tô Mộc Thu, chủ động đưa tay ra: "Chắc hẳn đây là vị chủ tịch mới của tập đoàn Tô Thị, Tô Mộc Thu tiểu thư phải không?"
"Là tôi."
Một tiếng "vị" đầy tôn trọng khiến Tô Mộc Thu có chút thụ sủng nhược kinh. Cô vội vàng bắt tay Tiền Bán Thành, mỉm cười: "Chào Tiền chủ tịch."
Tiền Bán Thành là người thông minh.
Chỉ cần nhìn thái độ của Tô Mộc Thu là ông ta biết ngay Tiêu Chiến chưa nói cho cô biết sự thật về việc Tiểu Manh bị bắt cóc. Nếu không, Tô Mộc Thu tuyệt đối không thể khách sáo với ông ta như vậy.
Điều này khiến ông ta thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Chiến đã không nói thì ông ta đương nhiên cũng chẳng dại gì mà khơi ra. Ông ta cười nói: "Tôi nghe nói con gái của Tiêu tiên sinh và Tô tiểu thư gặp chút chuyện nên đặc biệt ghé qua xem sao. Nếu có gì cần giúp đỡ, Tiêu tiên sinh và Tô tiểu thư đừng khách sáo, cứ bảo tôi một tiếng."
"Chỉ cần giúp được, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình."
Nghe vậy, Tô Mộc Thu đứng hình như phỗng đá.
Khách sáo đến thế này sao?
Thật sự là... chủ động đem hơi ấm đến tận nơi?
Thật không khoa học chút nào!
Người đàn ông trung niên khí thế phi phàm trước mặt này thật sự là người giàu nhất Tuyền Thành - Tiền Bán Thành sao?
Từ bao giờ mà Tiền Bán Thành lại dễ gần đến thế này?
Mất một lúc lâu cô mới hoàn hồn, quay sang nhìn Tiêu Chiến. Sắc mặt Tiêu Chiến lúc này lại không mấy tốt đẹp, anh lạnh lùng nói: "Tôi cũng nghe nói ở tỉnh lỵ có một buổi đấu giá, mỗi năm chỉ mở một lần, chỉ có đại gia trăm tỷ mới nhận được thiệp mời..."
"Đấu giá sao?"
Tiền Bán Thành ngẩn người.
Tiêu Chiến nói tiếp: "Con gái tôi hiện đang sống chết chưa rõ, muốn cứu con bé thì còn thiếu một vị thảo dược tên là Xán Tinh Thảo. Tôi nghe nói Xán Tinh Thảo sẽ xuất hiện trong buổi đấu giá ngày kia."
Nói đến đây là đủ, những lời phía sau dù Tiêu Chiến không nói ra thì Tiền Bán Thành cũng hoàn toàn có thể tự hiểu được.
Tim của Tô Mộc Thu ngay lập tức treo ngược lên tận cổ họng, căng thẳng vô cùng. Cô nhìn chằm chằm vào Tiền Bán Thành, bởi vì theo cô, phản ứng và thái độ tiếp theo của ông ta sẽ quyết định phần lớn vận mệnh của Tiểu Manh...