Chương 125
Giao dịch với Đại Hạ tại thế giới Trùng tộc!
Đăng ngày 30/08/2026
19
Không lâu sau đó, ánh đèn phía trên phòng thí nghiệm đồng loạt bật sáng. Từng người một chậm rãi bước vào bồn thuốc đang tỏa ra những luồng lam quang huyền ảo. Chất lỏng bên trong cuộn trào, mùi dược hương thanh khiết trộn lẫn với một chút khí tức dị thường lan tỏa khắp không gian.
Bọn họ từ từ nằm xuống——
——Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả đều thay đổi.
"Cái quái gì thế này... cảm giác này là sao?"
Dược dịch ấm áp bao phủ lấy toàn thân, cảm giác như được nâng đỡ bởi những khối bông mềm mại, lại giống như đang ngâm mình trong suối nước nóng, nhưng sự thoải mái này vượt xa bất kỳ suối nước nóng nào trên đời. Từng luồng khí nóng len lỏi qua lỗ chân lông, thấm sâu vào cơ thể, theo huyết mạch lan tỏa đến lồng ngực, tứ chi rồi tới tận đầu ngón tay.
Có người không kìm được mà phát ra một tiếng thở dài đầy thỏa mãn:
"Sướng quá... thật là sướng phát điên đi được."
Túc Viêm đứng trước bảng điều khiển, quan sát các chỉ số giám sát đang không ngừng tăng lên, khóe môi ông ta khẽ nhếch:
"Xem ra—— có hiệu quả."
Khi mấy người kết thúc đợt ngâm mình, mặt nước vẫn còn vương lại ánh lam nhạt, không khí thoang thoảng dư chấn của những dao động năng lượng. Bọn họ bước ra khỏi bồn, choàng khăn tắm, khí sắc cả người như thể đã lột xác thành một ai khác.
Một tên tử tù vươn vai, trút ra một hơi dài, gương mặt tràn đầy vẻ mãn nguyện cười nói:
"Cả đời này tôi chưa bao giờ thấy dễ chịu thế này! Không ngờ trước khi chết còn được trải nghiệm cảm giác này—— đáng giá rồi!"
Đội vệ binh nhìn nhau, ai nấy đều lộ ra vẻ kinh ngạc. Cùng lúc đó, kết quả kiểm tra cũng đã có. Trạng thái tinh thần của bọn họ gần như được làm mới hoàn toàn—— sự mệt mỏi và áp lực trên đường áp giải trước đó đã quét sạch không còn dấu vết.
Trên máy kiểm tra thể chất, nhịp tim ổn định, nồng độ oxy trong máu tăng cao, hoạt tính tế bào tăng trưởng rõ rệt. Nhưng điều khiến người ta chấn động nhất chính là bài kiểm tra thể năng. So với dữ liệu trước khi ngâm thuốc, sức mạnh, tốc độ, sức bền của mỗi người đều tăng từ 1% đến 10%!
Túc Viêm nhìn những con số nhảy múa trên màn hình, khẽ gật đầu:
"Quả nhiên việc hấp thụ năng lượng là có thật."
Thế nhưng tin vui chẳng kéo dài. Khi bọn họ thử nghiệm ngâm lần thứ hai—— cũng giống như lũ chuột bạch, nếu nồng độ thấp hơn lần đầu thì sẽ hoàn toàn không còn tác dụng!
Kha Nham Cẩu nhíu mày: "Liệu có nên thử chưng cất tinh lọc không? Biết đâu có thể khiến nồng độ cao hơn?"
Bọn họ lập tức bắt tay vào thử nghiệm. Đem phiên bản Tinh Thần Trúc Cơ Dịch từ Trùng tộc ra phản ứng chưng cất, ngưng tụ, rồi lại chiết xuất... Nhưng kết quả cuối cùng lại khiến người ta thất vọng—— nồng độ không những không tăng mà ngược lại, do tiếp xúc quá lâu với không khí, năng lượng liên tục tiêu tán, nồng độ sụt giảm còn nhanh hơn.
Túc Viêm trầm tư suy nghĩ, rồi nói:
"Có vẻ vấn đề không nằm ở khâu xử lý sau, mà nằm ở nguồn gốc."
Ông ta quay sang nói với Kha Nham Cẩu:
"Muốn tăng nồng độ chỉ có hai con đường—— một là cải tiến phương thức tinh luyện, tách năng lượng từ cơ thể Trùng tộc một cách chính xác hơn; hai là thay đổi nguyên liệu, sử dụng những loại Trùng tộc cấp cao hơn."
Kha Nham Cẩu chợt hiểu ra:
"Đúng vậy! Các mẫu thử chúng ta dùng đều là Trùng tộc cấp thấp! Nếu dùng Trùng tộc cấp trung, nồng độ năng lượng chắc chắn sẽ ở một đẳng cấp hoàn toàn khác!"
Ngay sau đó, bọn họ bắt đầu dùng mẫu Trùng tộc cấp trung để chiết xuất lại. Kết quả thực nghiệm lập tức khiến mọi người sáng mắt lên—— tố chất cơ thể của người ngâm thuốc đã tăng từ 5% đến 20% so với ban đầu!
Kha Nham Cẩu cầm ống nghiệm, mắt lấp lánh tia sáng hưng phấn:
"Quả nhiên Trùng tộc cấp càng cao thì năng lượng trong cơ thể càng thuần khiết!"
Túc Viêm lại rơi vào suy nghĩ.
"Nhưng giới hạn của việc ngâm thuốc dường như đã bị khóa chết rồi."
Ông ta khẽ gõ lên mặt bàn, ánh mắt hướng về phía bồn thuốc:
"Nếu chúng ta đổi tư duy thì sao? Cho người thử nghiệm vừa ngâm thuốc vừa tu luyện Bất Diệt Tinh Thần Thể... Cậu nói xem, liệu có thể kích hoạt khả năng hấp thụ sâu hơn không?"
Mắt Kha Nham Cẩu sáng rực: "Để chúng tôi thử xem!"
Thế là, bọn họ truyền đạt phần cơ bản của Bất Diệt Tinh Thần Thể cho mấy tên tử tù. Mấy gã cầm những trang giấy ghi công pháp, thần sắc vô cùng phức tạp.
"Cái thứ này... trông giống hệt như trong tiểu thuyết huyền huyễn vậy."
Nhưng đối mặt với đôi mắt bình thản mà kiên định của Túc Viêm, bọn họ cũng chẳng dám hỏi nhiều. Khi bọn họ khoanh chân ngồi vào bồn, bắt đầu vận hành công pháp—— gần như tất cả các thiết bị đồng loạt phát báo động! Chỉ số năng lượng trong dược dịch sụt giảm với tốc độ kinh hồn!
Túc Viêm lập tức lao đến bàn giám sát, nhìn đường cong đồ thị đang lao dốc không phanh, lẩm bẩm:
"Quả nhiên... công pháp này có thể khiến bọn họ chủ động rút lấy năng lượng trong dược dịch!"
Ông ta nhanh chóng ghi chép lại dữ liệu, giọng nói trở nên chắc chắn hơn:
"Có vẻ như việc ngâm mình thụ động đúng là có ngưỡng giới hạn, sự hấp thụ sẽ dừng lại khi đạt đến trạng thái cân bằng với nồng độ dược dịch. Chỉ có nồng độ cao hơn mới có thể phá vỡ sự cân bằng này. Mà giới hạn nồng độ—— lại phụ thuộc vào cấp bậc của Trùng tộc!"
Kha Nham Cẩu cũng tiếp lời phân tích:
"Hơn nữa nhìn xu hướng này, tuy công pháp có thể chủ động hấp thụ, nhưng mỗi một điểm tăng trưởng thì lượng năng lượng tiêu hao lại tăng lên gấp bội—— gần như là theo cấp số nhân!"
Túc Viêm nheo mắt, nhìn vào bồn dược dịch đang dần xỉn màu.
"Nói cách khác, mượn dược dịch để tu luyện là khả thi, nhưng để thăng tiến liên tục——"
Kha Nham Cẩu tiếp lời: "Lượng mẫu vật Trùng tộc cần thiết sẽ là một con số thiên văn."
Túc Viêm thở dài:
"Đúng vậy. Trừ khi chúng ta sở hữu một lượng Trùng tộc khổng lồ, nếu không, con đường này—— quá xa xỉ."
Rất nhanh, năng lượng trong bồn thuốc bị hấp thụ sạch sành sanh. Chất lỏng mất đi độ bóng, mấy tên tử tù mở mắt, chậm rãi ngồi dậy. Bọn họ sững sờ—— cảm giác sức mạnh đó gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cơ bắp cuồn cuộn, hơi thở bình ổn, nhịp tim mạnh mẽ.
Kết quả kiểm tra cho thấy: Tố chất cơ thể của bọn họ đã tăng vọt 30% so với trước khi bắt đầu thí nghiệm!
"Mẹ kiếp... tôi cảm thấy mình có thể đấm chết một con bò!"
"Đây đúng là... cảm giác sức mạnh đang chảy trong huyết quản!"
Mấy gã từ kinh ngạc chuyển sang hưng phấn, tuy nhiên ngay khắc sau, sự hưng phấn biến thành im lặng. Bọn họ cuối cùng cũng nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì.
——Đại Hạ đã nắm giữ công pháp tu luyện. Tương lai, người dân Đại Hạ có lẽ ai nấy đều như rồng như hổ. Một kỷ nguyên mới của nhân loại đang từ từ mở ra. Mà bọn họ, không có tương lai.
Một gã quỳ thụp xuống, giọng nghẹn ngào:
"Bảo tôi làm gì cũng được, cầu xin các ông, đừng xử tử tôi, đổi thành án chung thân có được không? Tôi muốn sống!"
Kẻ khác nghiến răng, ánh mắt đảo liên hồi:
"Tôi... tôi có tin tức! Tôi có thể khai ra bằng chứng phạm tội của đại ca! Tôi có thể lập công! Tôi không muốn chết!"
Tiếng gào khóc của bọn họ vang vọng trong phòng thí nghiệm trống trải. Túc Viêm lặng lẽ nhìn bọn họ, vẻ mặt lạnh lùng. Cuối cùng ông ta lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo như sương giá:
"Bây giờ mới biết sợ sao? Lúc các người gây tội, những nạn nhân bị các người hại chết cũng từng cầu xin như vậy—— nhưng các người có tha cho họ không?"
"Cơ hội sao?"
Ông ta cười khẩy một tiếng, quay lưng lại với đám đông.
"Nhớ kỹ, kiếp sau hãy làm người tốt. Năm mươi vạn đó là sự tôn nghiêm cuối cùng mà quốc gia dành cho các người."
Mấy kẻ đó hoàn toàn tuyệt vọng, kẻ thì nước mắt giàn giụa, kẻ thì gào thét điên cuồng. Trong đó có một gã, đáy mắt lóe lên tia hung ác, đột nhiên vùng dậy, vươn tay định bóp cổ viên nghiên cứu viên bên cạnh.
"Đoàng!"
Ánh chớp từ súng trường điện từ lóe lên. Viên đạn trực tiếp hất văng gã ra đất, máu tươi bắn tung tóe. Túc Viêm quay đầu lại, lạnh lùng buông một câu:
"Kẻ hành hung, hủy bỏ tiền thưởng!"
Những kẻ còn lại lập tức im bặt, không ai dám cử động, cũng không ai dám hé răng nửa lời. Vài phút sau, bọn họ lần lượt khóc lóc thảm thiết, bị áp giải ra khỏi phòng thí nghiệm. Phía cuối hành lang tối tăm, vang lên những tiếng súng ngắn ngủi và trầm đục.