Chương 288

Xây dựng lò phản ứng nhiệt hạch!

Đăng ngày 30/08/2026

19
Trong tâm trí lão không ngừng hiện về những thước phim đứt đoạn—— Bóng dáng của hai mươi vị Cừ soái cùng Trương Bảo, Trương Lương ngã xuống; Hình ảnh đại quân Hoàng Cân liều mạng chiến đấu suốt mười ba ngày liên tục cho đến khi dầu cạn đèn tắt; Và cả những tiếng gào thét "tử chiến không lùi" đến rách cả cổ họng. Thắng ư? Cái giá này, ai có thể thốt ra lời đây? Lão lẩm bẩm tự hỏi, như đang hỏi chiến trường, cũng như đang tự vấn chính mình: "Thắng... chắc là thắng rồi." Gió thổi qua chiến tuyến tan hoang, mang theo tro tàn và mùi máu tanh nồng nặc. Không một ai lên tiếng. Mảnh chiến trường vừa bị thiên hỏa gột rửa này tĩnh lặng đến đáng sợ, tựa như một nấm mồ khổng lồ. ——Ngay khi sự im lặng ấy sắp sửa nghiền nát ý chí của mọi người. Ầm——!!!! Dòng thác thép đến từ Đại Hạ như triều dâng cuồn cuộn tràn vào Quan Độ. Đoàn xe dài dằng dặc như rồng lượn, các đội cơ giáp dàn trận sừng sững như núi, Lớp Bảo Vệ Năng Lượng gợn lên những quầng sáng xanh vàng rực rỡ trong không trung. Đây là một loại "thiên binh thiên tướng" khác—— Một sức mạnh văn minh thuộc về Đại Hạ. Tư lệnh Chiến khu Tây bộ Vạn Vũ Tường, dẫn đầu Tập đoàn quân Thần Tiêu chính thức xuất hiện! Ông ta bước xuống từ xe chỉ huy, đôi ủng thép nện xuống nền đất cháy sạm, phát ra những tiếng trầm đục đầy uy lực. Trương Giác nhìn dãy cơ giáp, xe tăng và pháo phản lực đang triển khai——những kỳ tích công nghệ của nhân loại——mà lồng ngực thắt lại. "Nếu như... Hoàng Cân quân của chúng ta cũng có trang bị như thế này..." Trương Giác khẽ cảm thán, trong giọng nói chứa đựng sự mệt mỏi và cả nỗi cay đắng khôn nguôi: "Thì việc chặn đánh tà thần sẽ không... thảm khốc đến mức này." Vạn Vũ Tường sải bước đi tới, khí thế dày dạn sương gió trận mạc khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Ông ta đứng trước mặt Trương Giác, cúi người thật sâu: "Thiên sư... chúng tôi đến muộn." Trương Giác ngước nhìn, hốc mắt hơi đỏ lên nhưng lại mỉm cười. Đó không phải là sự nhẹ nhõm, mà là cảm giác cuối cùng cũng có người san sẻ gánh nặng ngàn cân ấy. "Gặp được các vị... thật tốt quá." Lão nắm chặt nắm đấm, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định: "Cảm ơn sự chi viện của Đại Hạ các ngài!" Trương Giác ngẩng đầu, đôi mắt vẫn còn vương nét mệt mỏi sau cuộc chiến, nhưng không giấu nổi niềm hy vọng đang bùng cháy. "Trước khi Trần Mặc và Túc Viêm rời đi lần trước, có nói sẽ xây dựng 514 tòa lò phản ứng nhiệt hạch tại giới này để bố trí Vạn Tượng Chu Thiên Tinh Đẩu Đại Trận... việc này liệu có suôn sẻ không?" Lời vừa dứt, bầu không khí như căng ra. Đây chính là mạch máu quyết định tương lai của cả Đại Hán. Vạn Vũ Tường đứng thẳng người, giọng nói dứt khoát như đinh đóng cột: "Suôn sẻ!" "Đội công trình xây dựng Đại Hạ của chúng tôi đã vượt giới đến nơi, các mô-đun lò phản ứng cùng toàn bộ vật liệu đang được tăng tốc vận chuyển!" "Tiến sĩ Túc Viêm hiện đang trực tiếp chỉ huy, bọn họ đã bắt đầu khởi công rồi." Trong mắt Trương Giác lóe lên tia sáng hiếm hoi. Đó là ánh mắt của một người đã gồng gánh cả thế giới quá lâu, lần đầu tiên nhìn thấy hy vọng thực sự. "Dự kiến mất bao lâu?" Vạn Vũ Tường lấy tai nghe liên lạc ra, nghiêng đầu kết nối với Túc Viêm. Vài giây sau, ông ta buông tai nghe xuống, khẳng định chắc nịch: "Mười lăm ngày!" "Mười lăm ngày sau, 514 tòa lò phản ứng nhiệt hạch tạo thành trận cơ của Vạn Tượng Chu Thiên Tinh Đẩu Đại Trận có thể đi vào hoạt động!" Hơi thở của Trương Giác khựng lại, trái tim như được thắp lửa. "Mười lăm ngày sao...?" "Vậy thì thế giới Đại Hán thực sự có thể đón nhận một lần... tái sinh rồi." Trời đất u ám, nhưng giọng nói của lão lại như một tia lửa rạch phá đêm đen. Vạn Vũ Tường không nói nhảm, lập tức hỏi vào thông tin mấu chốt nhất: "Thiên sư, bốn kẻ vừa rồi dẫn theo toán quân nhỏ tháo chạy khỏi hỏa lực bao phủ của chúng tôi... là loại yêu ma gì vậy? Tốc độ và khả năng kháng cự đó... không giống những vật thể ô nhiễm thông thường!" Trương Giác cau mày, trầm giọng thốt ra vài cái tên: "Trương Nhượng, Triệu Trung, Tào Tiết, Kiển Thạc." "Bốn kẻ trong Thập Thường Thị. Bọn chúng đã bị tà thần ô nhiễm hoàn toàn, sức mạnh biến dị... vượt xa người phàm." " hèn gì." Vạn Vũ Tường nheo mắt, một tia lạnh lẽo xẹt qua, giọng nói trầm thấp như sấm rền: "Đối mặt với hỏa lực bao phủ toàn diện của Đại Hạ chúng tôi mà vẫn có thể cưỡng ép xông ra ngoài. Những tồn tại như bọn chúng, phía Lạc Dương còn nhiều không?" Trương Giác gật đầu: "Lạc Dương còn nhiều hơn nữa. Theo lão phu biết thì có Thập Thường Thị, Tam công cửu khanh... tất cả đều được tà thần tuyển chọn, bồi dưỡng và ô nhiễm. Sức mạnh của bọn chúng vô cùng quái dị!" Vạn Vũ Tường nhíu chặt mày, tư duy chiến thuật xoay chuyển cực nhanh: "Điều này có nghĩa là, nếu chỉ dựa vào tập đoàn quân hạng nặng hiện có... muốn san phẳng hoàn toàn những thực thể biến dị này là một thử thách không hề nhỏ." Trương Giác giơ tay, ngăn lại sự lo lắng của ông ta. "Không gấp." "Sức mạnh tà thần đã thẩm thấu vào thế giới Đại Hán, giết một đứa sẽ lại sinh ra một đứa khác!" "Ngài diệt được Thập Thường Thị, tà thần sẽ lại chọn ra Thập Thường Thị mới!" "Vòng lặp bất tận đó chẳng có ý nghĩa gì cả." Giọng lão đột ngột trở nên thâm trầm, như đang giảng giải thiên đạo: "Chỉ có cách bày ra Vạn Tượng Chu Thiên Tinh Đẩu Đại Trận, tạo thành Lớp Bảo Vệ Năng Lượng bao phủ Đại Hán, ngăn cách sức mạnh của tà thần!" "Trước hết phải trục xuất hoàn toàn sức mạnh tà thần ra khỏi căn cơ của Đại Hán." "Sau đó mới bàn đến chuyện thanh trừng." Vạn Vũ Tường hít sâu một hơi, trịnh trọng gật đầu: "——Rõ rồi. Đại Hạ chúng tôi sẽ đẩy nhanh kế hoạch xây dựng lò phản ứng nhiệt hạch!" Sau khi kết thúc cuộc đối thoại, Trương Giác không dừng lại nghỉ ngơi. Lão dẫn theo những binh sĩ Hoàng Cân còn sót lại, đi ngược về phía chiến trường vừa bị thiên hỏa và tà thần xé nát. Đất cháy vẫn còn bốc khói, không khí nồng nặc mùi sắt rỉ nóng bỏng. Trương Giác giơ tay, khàn giọng ra lệnh—— "Thu dọn thi thể anh em, mai táng tại chỗ!" Các binh sĩ Hoàng Cân kéo lê thân thể đầy thương tích, từng bước tiến vào biển máu núi thây. Họ cõng đồng đội đã hy sinh trên lưng, khiêng họ ra, nhẹ nhàng đặt xuống để chuẩn bị chôn cất. Đó là sự dịu dàng cuối cùng của họ. Vạn Vũ Tường không làm phiền, chỉ lặng lẽ bước theo sau, trầm mặc như đang gánh cả ngọn núi trên vai. Cuối cùng ông ta cũng lên tiếng, giọng đầy đau xót: "Cuộc chặn đánh lần này... tổn thất của các bạn lớn lắm phải không?" Trương Giác không quay đầu lại, chỉ đăm đăm nhìn những di thể đang được khiêng ra. Trong ánh mắt ấy có sự mệt mỏi, có bi thương, và cả sự nặng nề như thể lão vừa già đi mười tuổi. "Rất lớn." "Lớn đến mức không tưởng." "Toàn bộ Hoàng Cân quân... chiến tổn quá hai phần ba, hơn hai mươi vị Cừ soái hy sinh, Trương Bảo và Trương Lương cũng đã tử trận. Nếu các ngài đến muộn một bước nữa——" "Có lẽ tất cả chúng ta đều phải vùi thây tại nơi này." Vạn Vũ Tường giật mình chấn động. Dưới mức tổn thất kinh hoàng như vậy mà vẫn giữ được quân tâm không tan rã? Đây không còn là quân đội thông thường nữa. Đây là một đội quân thép sở hữu tín ngưỡng bất diệt! Ông ta hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nói: "Các bạn——thật phi thường." Trương Giác cuối cùng cũng dừng bước. Lão quay người lại, nở một nụ cười cay đắng như sỏi đá: "Phi thường ư? Họ chẳng hề muốn mình phi thường như thế này đâu!" "Họ chỉ muốn... người thân của mình được sống trong một thế giới không còn bị tà thần ô nhiễm mà thôi." Khoảnh khắc đó, Vạn Vũ Tường như bị đánh trúng tâm can. Ông ta đứng thẳng lưng, trịnh trọng đáp lời: "Yên tâm đi. Có Đại Hạ chúng tôi ở đây——lý tưởng của họ nhất định sẽ thành hiện thực!" Trương Giác gật đầu, lại ngước mắt nhìn lên bầu trời xám xịt. "Thật sự cảm ơn sự giúp đỡ của Đại Hạ!" Sự thảm khốc của chiến trường khiến Trương Giác càng thêm tỉnh táo để nhận ra sự đáng sợ của tà thần. "Cuộc chặn đánh này khiến lão phu hiểu ra rằng..." "Trước đây lão hiểu về tà thần quá nông cạn." "Hiện tại, với sức mạnh của tà thần, nếu chỉ dựa vào Hoàng Thiên Phủ Thế Đại Diễn Trận của lão..." "Dù có dùng bản hoàn chỉnh, e rằng cũng không chống đỡ nổi!"
Xây dựng lò phản ứng nhiệt hạch! — Kích Hoạt Cổng Dịch Chuyển Khởi Đầu Hợp Tác Cùng Quốc Gia — Xem Truyện Chữ