Chương 367
Thừa thắng xông lên, truy kích tàn quân!
Đăng ngày 30/08/2026
19
Ba vị thống trị thâm hải đều đang chìm đắm trong niềm cuồng hỉ tột độ.
Dường như chiến thắng đã nằm chắc trong vây.
——Nhưng ngay lúc này.
Tại chiến trường xa xôi, một biến động dị thường xuất hiện khiến cả vùng biển sâu phải lặng ngắt như tờ.
Ý niệm của Bạch Kình Vương đột nhiên khựng lại:
"…Hửm?"
Sau đó:
"Chờ đã."
Và rồi:
"Khoan, khoan đã—— cái gì kia——?"
Hình ảnh mà bọn họ nhìn thấy——
Khiến đại não của tất cả quái vật biển sâu lập tức đình trệ.
Mặt đất nơi chiến tuyến xa xa,
Giống như đang bị một thứ gì đó khổng lồ "ủi phẳng".
Đất đai rung chuyển.
Núi xa run rẩy.
Bụi cát bị đẩy lên cao ngất trời.
Tiếp đó——
Một con rồng thép dài dằng dặc mới toanh tràn vào chiến trường.
Không phải một ngàn.
Cũng không phải mười ngàn.
Mà là——
Đội quân vệ sĩ cơ khí cấp bậc chục triệu.
Mật độ dày đặc đến mức nhuộm xám xịt cả đường chân trời.
Chúng sắp xếp chỉnh tề đến mức khiến lũ hải quái nảy sinh ảo giác, tưởng rằng đó không phải quân đội, mà là một lục địa thép đang di động.
Ba vị thống lĩnh thâm hải sững sờ ngay tức khắc!
Ý niệm của San Hô Thánh Não thậm chí còn bị đứt đoạn ngắn ngủi:
"………… Sản lượng của chúng… lại phi lý đến mức này sao?"
Hải Sào Mẫu Hoàng cũng im lặng trong giây lát, rồi thốt ra một câu:
"Ngươi đang đùa ta đấy à? Cách đây không lâu mới có một triệu? Giờ đây, lại tới mười triệu nữa?!"
Vốn tưởng rằng đã chiếm được "chút ưu thế",
Kết quả——
Vừa mới thắp lên một chút đốm lửa,
Giây tiếp theo đã bị nắm đấm thép đập tắt ngóm.
Lũ hải quái ở tiền tuyến còn đang reo hò vì hạ gục được vài chục tên vệ sĩ cơ khí,
Thì ngay khoảnh khắc sau, âm thanh đó đã bị dòng thác thép mới nuốt chửng hoàn toàn.
Vào giây phút ấy, chiến trường giống như bị cưỡng ép chuyển đổi khung hình.
Ưu thế đại quân của hải quái?
Không còn tồn tại nữa.
Vừa chiếm được một chút thượng phong?
Lập tức bị san phẳng!
Mười triệu vệ sĩ cơ khí tràn vào như sóng thần,
Tiếng bước chân kim loại nghiền nát ảo tưởng chiến thắng của lũ hải quái.
Từng hàng chiến binh thép tỏa ra ánh xanh nhạt,
Giống như lưỡi dao của văn minh, chém từ phía chân trời vào thẳng chiến trường.
Bạch Kình Vương hoàn toàn vỡ trận:
"Cái này cái này cái này—— lũ người sắt của chúng là… vô tận sao?!!"
Dòng thác cơ khí một lần nữa nhấn chìm tiền tuyến.
Chút hy vọng vừa mới nhen nhóm của lũ hải quái,
Bị giẫm đạp thành đống rác rưởi trong nháy mắt!
Ba vị thống lĩnh thâm hải,
Vừa bị "mười triệu người sắt" kia dọa cho ý niệm run rẩy mấy hồi,
Tưởng rằng đó đã là cực hạn của văn minh lục địa!
Nhưng giây kế tiếp——
Trời, tối sầm lại.
Không phải mưa bão.
Cũng không phải nhật thực.
Mà là—— biên đội chiến cơ Bạch Đế.
Hàng ngàn hàng vạn chiếc chiến cơ Bạch Đế phá tan tầng mây vọt ra,
Đôi cánh bạc che kín cả bầu trời,
Giống như một tấm màn thiên mạc bằng kim loại rơi xuống từ ngoài hành tinh,
Trực tiếp nuốt chửng ánh mặt trời.
Dưới biển sâu, ý niệm của Hải Sào Mẫu Hoàng đột nhiên nổ tung:
"Cái này… cái thứ này!!!"
"Chính là khối kim loại tốc độ cao đó! Lần trước kẻ đã cắt tử duệ của ta thành vụn nhỏ—— chính là nó!!!"
Bạch Kình Vương cũng ngẩn ra nửa giây, sau đó ý niệm gầm thét:
"Bình tĩnh!"
"Chúng áp sát sao? Chúng ta sẽ dùng vũ khí dao động!"
"Giống như đối phó với lũ người sắt kia, chấn nát chúng cho ta!!"
San Hô Thánh Não cũng lập tức phụ họa:
"Đúng! Đợi chúng đánh cận chiến!"
Tiếc thay——
Văn minh lục địa chưa bao giờ diễn theo kịch bản của thâm hải!
Ở phía bên kia, chiến cơ Bạch Đế dưới sự điều phối của Tiểu Chúc đã định nghĩa lại khái niệm áp chế không thiên.
Trước đây, chiến cơ Bạch Đế,
Chủ yếu dựa vào đôi cánh hợp kim Titan Tinh Thần có mạ lớp tâm tinh để thực hiện cắt vật lý——
Tốc độ đó đủ nhanh để chém cự thú thành thịt vụn!
Mà uy lực của vũ khí năng lượng ban đầu chỉ ở cấp MW!
Nhưng sau khi nhận được công nghệ vũ khí năng lượng từ Tiểu Chúc,
Chiến cơ Bạch Đế đã tiến hóa!
Sở hữu tia phóng xạ cấp TW mạnh hơn vài cấp bậc,
Giờ đây chúng chính là—— nền tảng vũ khí toàn không gian!
Chúng không cần áp sát.
Không cần dán mặt.
Thậm chí không cần lao xuống.
Chúng chỉ cần—— nhìn xuống từ trên cao.
Phi đội Bạch Đế lượn vòng trên không trung,
Khi đôi cánh dang rộng trông như một khu rừng cánh sáng.
Giọng nói của Tiểu Chúc lạnh lùng vang lên trong kênh chỉ huy:
"Đã khóa mục tiêu."
"Hỏa lực không thiên chuẩn bị."
"Giải phóng vũ khí năng lượng."
Trong sát na, bầu trời sáng rực thành một màu trắng xóa.
Tia laser cấp TW của chiến cơ Bạch Đế trút xuống từ không trung,
Mỗi một chùm sáng là một dòng thác chết chóc.
Những khu vực hải quái tập trung đông đúc bị bắn thủng trực tiếp,
Nổ ra hết hố khổng lồ này đến hố khổng lồ khác.
Lớp giáp của triều thú bị nung chảy thành dạng lỏng,
Cộng Sào Sứ Giả bốc hơi tại chỗ thành làn khói trắng,
Quang Vực Biên Chức Giả bị cắt thành những mảnh vụn phát sáng.
Ba vị thống lĩnh thâm hải hoàn toàn đờ người ra nhìn!
Ý niệm của Hải Sào Mẫu Hoàng như bị bóp nghẹt:
"Chúng… không đánh cận chiến?"
Giọng của Bạch Kình Vương run rẩy như đang vỡ vụn:
"Chúng… không chịu xuống đây?"
San Hô Thánh Não cuối cùng đã hoảng loạn:
"Ở trên trời thế kia… thì đánh kiểu gì?"
Văn minh sinh học của bọn chúng,
Từ khi sinh ra đã quen với việc chiến đấu trong nước!
Dù là tử duệ của Mẫu Sào Thâm Trào,
Hay cự thú của Bạch Kình Vương Đình,
Hoặc các cấu trang thể của Nghị hội San Hô——
Tất cả đều là sự tiến hóa thích nghi với biển và mặt đất.
Nhưng bọn chúng chưa bao giờ tiến hóa ra vũ khí "đối không".
Bởi vì trong biển sâu làm gì có bầu trời!
Giây phút chiến cơ Bạch Đế lượn vòng trên không,
Ba vị thống lĩnh thâm hải cuối cùng đã nhận ra một sự thật tàn khốc đến mức khiến ý niệm lạnh toát:
——Bọn họ không thể thắng.
Không phải vấn đề binh lực.
Không phải vấn đề chỉ huy.
Càng không phải vấn đề chiến thuật.
Mà là—— khoảng cách văn minh.
Vũ khí năng lượng của lục địa quét ngang mặt đất,
Chiến cơ Bạch Đế trên không chỉ cần bay qua đã khiến lũ hải quái hồn xiêu phách lạc.
Dòng thác cơ khí cấp chục triệu trên mặt đất lại càng ép chiến trường đến mức khó lòng cử động.
Tử duệ thâm hải ở tiền tuyến chết thành một vùng canh máu hải sản,
Cự thú ngã xuống như cây rừng bị thợ đốn củi đốn hạ.
Lúc này,
Bọn chúng cuối cùng đã chùn bước.
Ý niệm của Hải Sào Mẫu Hoàng run rẩy thu hẹp lại:
"Rút… rút quân."
Bạch Kình Vương nghiến răng giận dữ, nhưng cũng chỉ có thể thấp giọng:
"Trở về biển… rồi từ từ nghĩ cách."
San Hô Thánh Não hoàn toàn bị dọa sợ:
"Tiếp tục đánh nữa, ba tộc chúng ta—— đều sẽ diệt vong."
Bọn họ vừa mới bắt đầu rút lui về phía biển sâu——
Vệ tinh phía trên chiến trường lóe lên một luồng sáng xanh.
Hệ thống "Thiên Nhãn" do Tiểu Chúc tiếp quản,
——Đã khóa chặt toàn bộ động hướng của bọn chúng.
Ở phía bên kia, Tiểu Chúc bình tĩnh lên tiếng:
"Đã xác nhận toàn bộ tọa độ nguồn gốc của kẻ địch."
"Có truy kích không?"
Trần Mặc nhìn về phía Túc Viêm.
Ngữ khí nhẹ nhàng, nhưng sắc lẹm như dao:
"Nghi tương thặng dũng truy cùng khấu, bất khả cô danh học Bá Vương - Nên đem dũng khí còn dư truy kích giặc cùng đường, chớ vì hư danh mà học theo Sở Bá Vương"!"
Túc Viêm trực tiếp bật cười thành tiếng:
"Ha ha ha, đúng!"
Nhưng ông ta xoay chuyển ngữ điệu, ánh mắt lộ ra tia sáng của một kẻ cuồng khoa học:
"Có điều, đừng tiêu diệt triệt để quá."
Trần Mặc nhướng mày:
"Ồ? Tại sao?"
Túc Viêm đẩy kính mắt, bình tĩnh mà hưng phấn:
"Môi trường của thế giới này quá đặc thù."
"Sinh mệnh thâm hải cùng tiến hóa với virus tang thi, là một kỳ tích sinh học chưa từng có."
"Biết đâu đấy—— trong cơ thể chúng ẩn chứa chìa khóa để đột phá hệ thống công nghệ của chúng ta."
"Nếu có thể khiến chúng đầu hàng, để chúng ta nghiên cứu một chút…"
"Giá trị đó cao hơn xác chết của chúng nhiều lần."
Trần Mặc cũng mỉm cười:
"Vẫn là Tiến sĩ Túc Viêm nhìn xa trông rộng."
Hắn quay đầu, ngữ khí lập tức trở nên sắc bén:
"Tiểu Chúc, truy kích!"
"Kẻ nào ngoan cố—— đánh cho chúng biết đau."
Quầng sáng của Tiểu Chúc rực lên như thể kích hoạt vũ khí hạt nhân:
"Đã hiểu."
Giây tiếp theo——
Bầu trời đột nhiên nứt ra một dòng sông bạc dài.
Phi đội chiến cơ Bạch Đế tách ra một đội công kích,
Lớp hộ tản mở ra, màng năng lượng lóe lên ánh lạnh.
Phi đội giữ nguyên đội hình chỉnh tề,
Với một tư thế hoàn toàn phớt lờ áp suất không khí và áp suất nước——
Trực, tiếp, cắm, thẳng, xuống, đại dương!
Tựa như một đàn mãnh cầm màu bạc lao thẳng vào vực thẳm!