Chương 99
Hạt nhân và tinh bột tổng hợp!
Đăng ngày 30/08/2026
19
Đại Hạ ở thế giới trùng tai cuối cùng cũng giành lại được một khoảng lặng để thở phào.
Sự xuất hiện của Trùng tộc trung cấp từng khiến toàn bộ tuyến phòng thủ lung lay sắp đổ. Khoảng thời gian đó, chiến báo dồn dập đổ về như tuyết lở——từng tờ, từng tờ một, những con dấu đỏ chót ghi chữ "khẩn cấp" chất đống trên bàn tác chiến. Cả thế giới dường như đang chìm nghỉm trong sự nuốt chửng của biển sâu trùng tộc.
Thế nhưng, kể từ khi súng trường điện từ được đưa ra tiền tuyến, mọi thứ đã đảo chiều hoàn toàn.
"Bùm——xẹt——!"
Những luồng điện hồ quang xanh trắng lóe lên, xé toạc không khí trong nháy mắt. Lớp vỏ cứng của lũ trùng nổ tung dưới tác động của xung năng lượng cao, máu trùng bắn tung tóe, mùi khét lẹt hòa lẫn với bụi đất bao trùm khắp chiến trường.
Từng đàn trùng lao tới, rồi lại từng mảng lớn ngã xuống. Mỗi lần đạn điện từ phóng đi đều vang lên một tiếng nổ như sấm rền.
Binh sĩ trên chiến hào cười bảo nhau: "Tiếng súng này mà vang lên, lũ trùng kia chắc phải nghi ngờ nhân sinh mất!"
Dù Trùng tộc vẫn đang không ngừng tiến hóa, nhưng Đại Hạ của thế giới này cũng đang đuổi theo với tốc độ kinh hồn. Cơ giáp Lôi Trạch, súng trường điện từ... Khoa học kỹ thuật của nhân loại giống như bị chiến tranh ép tới cực hạn, để rồi bùng nổ thành một buổi bình minh thứ hai của văn minh.
Dù hiện tại họ vẫn chưa đủ sức quét sạch hoàn toàn lũ trùng, nhưng ít nhất, họ đã có khả năng tự bảo vệ mình. Họ đã có thể đứng vững chân, giữ được thành trì, và để những đứa trẻ ở hậu phương có được một giấc ngủ yên bình.
Tiền tuyến liều mạng chống chọi với triều cường trùng tộc, hậu phương cũng không hề dừng bước trong việc đẩy mạnh xây dựng. Bởi lẽ, tài nguyên vẫn vô cùng căng thẳng. Sau khi bị lũ trùng tàn phá, những cánh đồng rộng lớn bị hủy hoại, vùng hoang dã trở thành khu vực không người. Các vùng sản xuất lương thực gần như tê liệt, nếu không có sự viện trợ khẩn cấp từ chủ thế giới, họ thậm chí còn chẳng duy trì nổi tiêu chuẩn cơ bản "mỗi ngày hai đến ba bữa cơm".
Tại vùng lõi của Đại Hạ thuộc thế giới trùng tai.
Đêm đã về khuya, đèn cảnh báo nhấp nháy trên cao, một khu công nghiệp khổng lồ rực sáng giữa vùng hoang vu như thể ban ngày. Nơi đây chính là trái tim của toàn bộ Đại Hạ tại thế giới này——hiện trường xây dựng nhà máy điện hạt nhân.
Hàng vạn nhân viên nghiên cứu khoa học cùng công binh đang bận rộn ngày đêm không nghỉ. Những tia lửa hàn rơi xuống như sao băng, cánh tay máy xoay chuyển trong tiếng gầm rú, hơi nước nhiệt độ cao quyện với khói bụi tạo thành một màn sương quang học mờ ảo giữa không trung.
Tại vị trí trung tâm nhất, một khoang lò phản ứng đồ sộ như ngọn núi được bao bọc bởi nhiều lớp tường thép và màng chắn năng lượng. Toàn thân nó màu bạc trắng, tựa như một con cự thú đang say ngủ. Lõi của "Lò Hằng Tinh" đó được cấu thành từ Huyền Huy Thạch và Sương Lan Tinh. Bên trong khối tinh thể bán minh bạch, những sợi sáng xanh nhạt chậm rãi lưu chuyển, giống như một mặt trời nhân tạo chưa được thắp sáng.
Cội nguồn của công nghệ này đến từ hệ thống phản ứng hạt nhân mà nhóm Trần Mặc mang tới từ chủ thế giới. Giây phút tài liệu được chuyển đến thế giới trùng tai, vị quan chức nghiên cứu khoa học cao cấp Vạn Trí Uyên đã đập bàn đứng bật dậy, kích động hô lớn:
"Nhanh lên! Xây dựng xong càng sớm, chúng ta càng sớm thoát khỏi thế bị động!"
Thế là, lực lượng nghiên cứu khoa học của Đại Hạ ở cả hai thế giới chính thức bắt tay hợp tác. Các nhà khoa học, kỹ sư, chuyên gia vật liệu của hai nền văn minh đã dốc toàn lực để rút ngắn thời gian thi công, làm việc xuyên ngày đêm. Bọn họ cười nói rằng mình đang "lấy một ngày dùng cho ba ngày".
Cuối cùng, sau vô số ngày đêm chồng chất và những giọt mồ hôi bốc hơi, lớp vỏ ngoài của "Lò Hằng Tinh" đã hàn xong. Vào lúc này, tất cả mọi người đều nín thở. Đó là khoảnh khắc dành cho việc điểm hỏa.
Cùng lúc đó, tại nhà xưởng màu trắng khổng lồ ngay bên cạnh, đèn đuốc sáng trưng, bóng người qua lại tấp nập. Đó là một kỳ tích khác của Đại Hạ tại thế giới này——nhà máy tổng hợp tinh bột, kết tinh công nghệ nguồn gốc từ chủ thế giới.
Lúc này, nó đứng song hành cùng nhà máy điện hạt nhân bên cạnh. Một tòa đại diện cho độc lập năng lượng, một tòa tượng trưng cho tự do lương thực. Hai công trình này giống như trái tim kép của văn minh nhân loại, lặng lẽ đập những nhịp đập hy vọng trên vùng đất phế tích hoang tàn.
Mọi người đều hiểu rằng, chỉ cần hai nhà máy này đi vào hoạt động, Đại Hạ ở thế giới trùng tai sẽ không còn phải phụ thuộc vào sự cứu tế lương thực từ chủ thế giới nữa. Họ có thể tự lực cánh sinh tốt hơn, và quan trọng nhất là, sống sót!
Giây phút tin tức truyền về bộ chỉ huy, Hạ Hạo Duệ đột ngột đứng bật dậy, gương mặt không giấu nổi nụ cười và sự xúc động.
"Tốt! Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này!"
Ông lão lập tức lệnh cho sĩ quan thông tin liên lạc với chủ thế giới, đồng thời nhắn lời tới Trần Mặc:
"Trần Mặc! Đây là công lao lớn của cậu đấy! Cậu có muốn đích thân tới xem nghi thức điểm hỏa không?"
Vài phút sau, phản hồi của Trần Mặc gửi tới, giọng điệu bình thản nhưng đầy sức nặng:
"Tôi chỉ đóng góp một phần công việc nhỏ bé thôi. Công lao thực sự thuộc về tất cả các nhà nghiên cứu, thuộc về tất cả những người xây dựng. Họ mới chính là những người khiến hy vọng bùng cháy trở lại."
Hạ Hạo Duệ nhìn dòng tin nhắn đó, im lặng vài giây, rồi khẽ thốt lên:
"Trần Mặc... thật sự là một người không tầm thường."
Ông lão không nói gì thêm, chỉ đích thân ký một bản mệnh lệnh——trao tặng Huân chương Công trạng hạng Nhất tập thể cho toàn bộ nhân viên nghiên cứu và công binh tham gia dự án hạt nhân và tổng hợp tinh bột. Đồng thời, ông đặc biệt phê duyệt:
"Vào khoảnh khắc khởi động, hãy chụp lại một bức ảnh lưu niệm. Bức ảnh đó phải được treo trong bảo tàng. Để hậu thế ghi nhớ rằng——đó là thời điểm nền văn minh của chúng ta bước sang giai đoạn mới, khoảnh khắc ngọn lửa được thắp lên!"
Ầm——!
Kèm theo một tiếng trầm hùng chấn động cả đất trời, nhà máy hạt nhân đã điểm hỏa thành công!
Trong khoảnh khắc đó, cả vùng hoang nguyên bừng sáng. Bầu trời đêm bị ánh hào quang chói mắt rọi rọi, cột năng lượng xanh trắng từ lò phản ứng vọt thẳng lên cao, đâm xuyên tầng không như một "mặt trời thứ hai" do con người tạo ra.
Trong phòng điều khiển, tất cả mọi người đều đứng dậy——các nhà nghiên cứu, công binh, những người thợ xây dựng... Gương mặt họ được ánh sáng rực rỡ soi rọi đến đỏ bừng. Có người cười vang vỗ tay, có người nghẹn ngào hò hét, nhưng phần lớn chỉ lặng lẽ siết chặt nắm đấm, mắt lấp lánh lệ quang. Đây là buổi bình minh mà họ đã dùng cả mạng sống để đổi lấy.
Trên cao, máy bay không người lái lặng lẽ ghi lại khoảnh khắc thần thánh này. Trong khung hình, lò phản ứng hạt nhân tựa như trái tim của mặt trời, ánh sáng của nó như tia sáng của văn minh, thắp sáng lại thế giới đầy tro bụi này.
Cùng lúc đó, các van của đường ống truyền dẫn năng lượng được mở ra, nguồn năng lượng hạt nhân dồi dào cuồn cuộn đổ vào nhà xưởng màu trắng bên cạnh——nhà máy tổng hợp tinh bột. Chỉ nghe thấy tiếng cánh tay máy vận hành, tiếng bồn phản ứng kêu o o, từng làn sóng năng lượng nhấp nháy trên bề mặt kim loại nhẵn bóng.
Ba mươi phút sau——
Khi mẻ tinh bột tổng hợp trắng muốt đầu tiên chậm rãi trượt ra từ băng chuyền, tất cả mọi người đều vỡ òa! Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò, tiếng hô vang đan xen thành một cơn sóng thần. Có người kích động quỳ sụp xuống đất, có người lau nước mắt, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy.
"Chúng ta... thành công rồi."
"Dựa vào điện! Dựa vào khí CO2! Chúng ta đã tái tạo được lương thực rồi!"
Vào giây phút đó, Đại Hạ của thế giới trùng tai đã bước ra khỏi con đường cùng của văn minh nông nghiệp để tiến vào buổi bình minh của văn minh tinh tế.
Sự ra đời của tinh bột tổng hợp mang lại ý nghĩa xa hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần là "ăn no". Nó là một cuộc cách mạng về nguyên liệu cơ bản. Từ ngành sản xuất đường, làm giấy đến dệt may, từ chất kết dính đến y dược, mỹ phẩm, thậm chí cả công nghiệp nhiên liệu cũng cần đến tinh bột——thứ bột trắng này không chỉ cứu mạng, mà còn có thể khởi động lại toàn bộ hệ thống công nghiệp!
Khi mẻ tinh bột tổng hợp trắng ngần đầu tiên được đưa vào xưởng chế biến thực phẩm, các nhân viên nghiên cứu gần như nín thở quan sát máy móc vận hành. Rất nhanh sau đó——những chiếc bánh mì tinh bột, bánh quy tinh bột, đồ uống tinh bột nóng hổi ra lò. Mùi hương đó lan tỏa khắp khu nhà xưởng trống trải, pha lẫn một chút mùi kim loại nhưng lại khiến người ta trào nước mắt.
Tổng chỉ huy tối cao của Đại Hạ, Hạ Hạo Duệ, đích thân đến hiện trường. Ông cầm một miếng bánh mì còn bốc hơi nóng, cắn một miếng lớn.
"Ha ha——tốt lắm!" Ông lão cười như một đứa trẻ, "Vị khá ngon, so với tinh bột khoai tây, tinh bột ngô hay tinh bột mì... cũng chẳng có gì khác biệt cả!"
Mọi người xung quanh ngẩn ra một chút, rồi sau đó bùng nổ một trận reo hò. Lúc này, họ cười, họ khóc, họ vỗ tay——miếng bánh mì này không chỉ là thức ăn, mà là hương vị của sự phục hưng văn minh.
Vài giờ sau, mệnh lệnh từ tổng bộ được phát đi, kế hoạch tinh bột tổng hợp được triển khai toàn diện trên khắp Đại Hạ của thế giới trùng tai. Tiếng máy móc trong các phân xưởng lại vang lên rầm rộ, từng bao bột trắng muốt được đóng gói, niêm phong và xếp lên xe tải.