Chương 1016
Sự yên bình trước cơn bão
Đăng ngày 30/08/2026
19
Tiểu Tinh Linh từ trạng thái bình tĩnh ban đầu dần dần trở nên rối loạn.
"Điều thứ năm mươi tám..."
Mọi người nhìn Trần Thư đang ở trạng thái hưng phấn tột độ mà ai nấy đều ngơ ngác, cái gì mà điều khoản nô lệ cơ chứ?
"Đủ rồi đấy!"
Tiểu Tinh Linh đã muốn rút gậy phép ra tới nơi, nó gắt lên:
"Cậu có bị bệnh không hả?!"
"Ờ..."
Trần Thư gãi đầu, nhận ra mình quả thực hơi quá đà.
"Được rồi, tạm thời thế đã, cậu có chấp nhận không?"
"Chấp nhận... cái con khỉ!"
Tiểu Tinh Linh trợn tròn mắt, hung dữ nói:
"Bản đại vương chưa bao giờ phải chịu nỗi nhục này..."
Trần Thư vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, lên tiếng nhắc nhở:
"Điều thứ năm mươi tám, không được tự xưng bản đại vương trước mặt tôi!"
"Cậu?!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Tinh Linh đỏ bừng vì giận, trông như sắp bùng nổ, nhưng dường như nó cũng chẳng làm gì được...
"Thôi nào! Làm việc cho tôi chắc chắn có thù lao hậu hĩnh!"
Trần Thư đương nhiên hiểu đạo lý vừa đấm vừa xoa, cần phải an ủi cảm xúc của Tiểu Tinh Linh một chút.
"Sau này cậu thường xuyên được ăn món do Đại Lực nấu, hơn nữa bất kỳ Khế Ước Linh nào tôi giết, cậu đều được nếm thử vị, thấy sao?"
Nói đoạn, cậu lấy ra món ngon làm từ thịt Quân Vương do Trương Đại Lực chế biến.
"!!"
Mũi của Tiểu Tinh Linh khịt khịt hai cái, nước miếng lập tức chảy dài nơi khóe miệng, cơn giận dữ lúc nãy tan thành mây khói, chỉ còn lại ham muốn ăn uống thuần túy.
"Được! Tôi đồng ý với cậu!"
Tiểu Tinh Linh gật đầu lia lịa, rồi nói thêm:
"Nhưng tôi còn một điều kiện nữa!"
"Điều gì?"
"Chính là cái quả bom nguyên tử kia của cậu, tôi muốn được ném thử một lần!"
"Chuyện nhỏ!"
Trần Thư gật đầu, tự nhiên là đồng ý ngay lập tức.
Cậu đưa miếng thịt nướng Quân Vương cho Tiểu Tinh Linh, trong mắt thoáng hiện ý cười.
Đến loại sinh vật như Nhị Ha mà cậu còn thuần phục được, huống chi là cái tên ác bá dị giới này!
"Ngon quá, ngon thật đấy..."
Cái miệng nhỏ của Tiểu Tinh Linh không ngừng nhai nuốt, hai mắt sáng rực lên, bộ dạng vô cùng hưởng thụ.
Mọi người đều nhìn Trần Thư và Tiểu Tinh Linh, không ngờ cái gã này lại bị thao túng dễ dàng như vậy.
Hãn phỉ vẫn cứ là hãn phỉ mà...
"Đại Lực, mau nấu thêm chút đi, tớ cũng muốn nếm thử tay nghề của Thực Thần rồi."
Trần Thư lấy ra một ít thịt Quân Vương, nhưng thấy có vẻ không đủ cho mọi người ăn, cậu liền liếc mắt nhìn về phía bọn ông Tần Thiên.
Cậu đảo mắt một vòng, ẩn ý nói:
"Ở đây toàn là nhân vật lớn, chắc không ai muốn ăn chực đâu nhỉ?"
"..."
Khóe miệng bọn ông Tần Thiên giật giật, lại bắt đầu trò nói mát rồi đấy à?
Lệ!
Chỉ thấy Thiên Băng Phượng Vương vỗ cánh một cái, Hàn Sương tức khắc giáng xuống, một con hung thú bậc Bạc đi ngang qua đen đủi bị đóng băng tại chỗ.
"Đây!"
Tổng đốc Nam Thương mỉm cười nói:
"Đây là phần thực phẩm tôi đóng góp."
Trần Thư tỏ vẻ không hài lòng:
"Không phải chứ, bốn vị dù sao cũng là bậc Vương, không nói đến việc kiếm chút máu thịt Truyền Kỳ, thì ít nhất cũng phải có bậc Vương chứ?"
"Chúng tôi làm gì có Khế Ước Linh hệ không gian!"
Tần Thiên lên tiếng:
"Ai cũng như cậu, lúc nào cũng mang theo nguyên liệu nấu ăn bên mình chắc?"
"..."
Trần Thư lắc đầu, đành phải ngậm ngùi chấp nhận.
Một tiếng đồng hồ sau, sáu người quây quần bên một chiếc nồi lớn, khói nghi ngút bốc lên, tỏa ra hương thịt thơm nồng nàn.
"Không hổ danh là Thực Thần! Hương vị này chẳng thua kém gì Linh đầu bếp bậc Vương cả!"
Tần Thiên không tiếc lời khen ngợi, thực sự không ngờ bạn thân của Trần Thư lại có thiên phú đáng kinh ngạc đến thế.
"Gì mà không kém, phải là vượt xa bậc Vương rồi mới đúng!"
Trần Thư bĩu môi nói:
"Nếu không sao cậu ấy có thể áp đảo các bậc Vương để giành danh hiệu Thực Thần chứ?"
"Tớ cũng chỉ là gặp may thôi..."
Trương Đại Lực gãi đầu, lời nói thì khiêm tốn nhưng trong mắt lại lộ rõ vẻ tự tin.
"Đại Lực, dù sao cậu cũng đang rảnh, hay là đi theo tớ luôn đi!"
Trần Thư khoác vai Trương Đại Lực, đề nghị:
"Tớ phụ trách giết, cậu phụ trách nấu, đúng là một cặp bài trùng hoàn hảo!"
"Ta tán thành!"
Tiểu Tinh Linh mắt sáng như sao, đã bắt đầu mơ tưởng về cuộc sống tươi đẹp sau này.
"Có được không nhỉ..."
Trương Đại Lực cũng bắt đầu thấy dao động, cậu muốn tiến bộ nhanh chóng thì bắt buộc phải chế biến nhiều loại nguyên liệu khác nhau. Đi theo Trần Thư dường như là một lựa chọn không tồi.
Bọn ông Tần Thiên cũng không phản đối, có một con Sử Lai Mỗ khổng lồ cộng thêm Không Gian Thỏ có khả năng Dịch chuyển tức thời, quả thực có thể bảo vệ tốt cho một người bình thường.
"Tốt nhất là nên cẩn thận một chút."
Liễu Phong trầm ngâm suy tính, lên tiếng:
"Nếu đi vào các không gian dị giới cấp cao, thứ giết người không chỉ có hung thú mà còn là môi trường khắc nghiệt."
Thể chất của Ngự Thú Sư rất mạnh nên có thể phớt lờ, nhưng nhiệt độ cao hay giá rét đều có thể lấy mạng người bình thường.
Trần Thư nhún vai đáp:
"Chuyện nhỏ, Đại Lực cứ mặc đồ bệnh nhân tâm thần vào là xong!"
"Cũng đúng..."
Liễu Phong gật đầu, nhớ tới bộ đồ bệnh nhân tâm thần vạn năng kia, quả thực có thể giúp người bình thường sinh tồn trong không gian dị giới.
Sáu người vừa ăn vừa trò chuyện, bầu không khí vô cùng hòa hợp.
Tần Thiên chợt nhớ ra điều gì đó, nhắc nhở:
"Đúng rồi Trần Thư, đừng quên suất đã hứa cho Tuyết Quốc đấy nhé!"
"Không vấn đề gì!"
Trần Thư gật đầu, không chút do dự.
Bất kể là ai, muốn mời bậc Truyền Kỳ ra tay đều phải trả giá, đây là quy tắc ngầm trên trái đất. Các thế lực khác muốn mời lão gia tử của Hoa Quốc cũng cần cái giá tương đương, mà vì thực lực của ông quá đáng sợ nên cơ bản chẳng ai đủ sức mời nổi.
"Đúng rồi, Bộ trưởng Trần."
Trần Thư nhìn về phía Trần Thanh Hải, nhướng mày nói:
"Cái đó, băng đeo tay Ngự Long vệ của em có thể cấp phát được chưa?"
"Dĩ nhiên là được!"
Trần Thanh Hải gật đầu, lúc đầu ông chỉ bảo Trần Thư đi diệt vài tên tội phạm... Ai dè thằng nhóc này chơi lớn, bưng luôn cả căn cứ người ta đi.
"Nhưng bây giờ thì chưa được, đợi sau khi về, cậu đi cùng tôi đến bộ phận Ngự Long vệ."
"Vâng!"
Trần Thư gật đầu, sau đó cậu hỏi thăm qua tình hình trong nước. Hiện tại mọi thứ đều đang rất yên bình, cả các tổ chức tội phạm lẫn hung thú đều không có động tĩnh gì, có thể nói đây là khoảng thời gian bình lặng nhất trong suốt trăm năm qua.
"Thật hy vọng những ngày tháng thế này có thể kéo dài mãi mãi..."
Tần Thiên nhìn lên bầu trời thở dài, cuộc chiến kéo dài gần ngàn năm đã khiến nhân loại quá mệt mỏi rồi.
"Hy vọng là vậy..."
Trần Thư gật đầu, nhưng trong lòng lại không nghĩ thế. Hiện giờ sự hạn chế của màn sương cấm đang dần biến mất, đồng nghĩa với việc Đại Hung sắp giáng thế, đám hung thú Quân Vương còn có xu hướng liên minh lại, cục diện thực chất đã vô cùng hỗn loạn.
Và lúc này, chỉ là sự yên bình trước cơn bão mà thôi...