Chương 1391
Tất cả chúng ta đều bị tên này chơi xỏ rồi
Đăng ngày 30/08/2026
19
"Không cần phải vội, thực lực hiện tại của cậu đã đủ biến thái rồi."
Đại Lực an ủi một câu, sau đó hỏi tiếp: "Khi nào chúng ta xuất phát?"
"Ngay bây giờ."
Giây tiếp theo, hai người lập tức rời khỏi lục địa, hiện ra trên một tảng đá ngầm giữa vùng biển rộng lớn.
"Gục di!"
Tiểu Hoàng với đôi mắt ngây ngô xuất hiện, nó trôi bồng bềnh trên mặt biển trông chẳng khác nào một quả khí cầu khổng lồ.
"Đi thôi, chúng ta còn cách đại quân hung thú một đoạn đường nữa."
"Không dùng dịch chuyển sao?"
Đại Lực lên tiếng hỏi. Dù chỉ là người bình thường, cậu cũng hiểu đạo lý binh quý thần tốc.
"Tôi sợ dịch chuyển quá tay... cứ từ từ áp sát rồi tính sau."
Trần Thư lộ vẻ thận trọng, mở lời: "Chúng ta không được quá nôn nóng."
...
Nửa ngày thời gian trôi qua nhanh chóng.
"Hù hù~~"
Không Gian Thỏ kéo kéo tay áo Trần Thư, hướng về phía trước kêu lên mấy tiếng.
"Đã tới gần đại quân hung thú rồi sao?"
Trần Thư xoa cằm, việc đầu tiên là thu Tiểu Hoàng lại.
Dù sao cậu tới đây là để đầu độc chứ không phải để đánh nhau, thể hình của Tiểu Hoàng quá lớn, rất dễ gây chú ý.
"Đại Lực, cái thứ kia của cậu dùng thế nào?"
"Cũng tương tự như Canh gà độc tâm hồn thôi, tớ cần nấu lại một chút."
Nói đoạn, cậu lấy ra chiếc nồi sắt cùng phần nước canh đã để nguội, bắt đầu nổi lửa lớn để đun sôi.
"Chỉ có thứ này thôi sao?"
Trần Thư hít hà thử, chẳng cảm thấy có gì nguy hiểm cả.
Tuy nhiên, con thỏ đứng bên cạnh lại kéo chặt lấy cậu, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào bát canh kia. Trực giác mách bảo nó rằng, thứ này tuyệt đối không phải để cho sinh vật bình thường uống!
"Cái gì mà 'chỉ có'? Lát nữa cậu sẽ biết tay!"
Đại Lực không giải thích quá nhiều. Cậu đã nghiên cứu suốt mấy tháng trời, lại còn dùng những vật liệu đỉnh cấp nhất cùng máu thịt của Thú Hoàng làm nguyên liệu chính, lẽ nào lại là thứ tầm thường?
"Thứ này có thể giết được bao nhiêu con hung thú?"
Trần Thư xoa cằm hỏi: "Một ngàn? Hay mười ngàn?"
"Còn tùy vào cấp độ nào nữa."
Đại Lực liếm môi nói: "Nếu là lũ tép riu bậc Đen hay bậc Bạc, tớ dám khẳng định là từ mười triệu con trở lên!"
"Mười triệu?!"
Trần Thư giật mình chấn động, bản năng lùi lại hai bước.
"Đại Lực, cậu có biết mười triệu con hung thú là khái niệm gì không?"
Nếu đem xác của mười triệu con hung thú rải ra, e là phủ kín được nửa cái đại lục Hoa Quốc rồi.
"Tất nhiên là biết!"
Đại Lực gật đầu: "Thứ này của tớ có khả năng lây lan, tương tự như sự cố Biển Phân lần trước!"
"Có điều, lần trước chỉ khiến lũ hung thú phun trào, còn lần này, trực tiếp là lăn đùng ra chết!"
"Thật hay giả vậy?"
Trong lòng Trần Thư không khỏi dâng lên một tia phấn khích. Nghĩ đến cảnh hung thú chết chất thành núi, cậu bắt đầu thấy rạo rực.
"Dĩ nhiên, nếu thuận lợi thì mười triệu chỉ là khởi đầu thôi!"
Đại Lực mỉm cười nói: "Nếu không có hung thú mạnh mẽ can thiệp, chỉ mình tớ cũng đủ quét sạch đội quân tiên phong của chúng."
Thời gian dần trôi, nước canh bên trong chuyển sang màu trắng tinh khôi, tỏa ra mùi thơm dìu dịu.
"Bức Hoàng à Bức Hoàng, ông chết rồi mà vẫn đóng góp được lớn lao thế này, cũng là vinh dự của ông đấy."
Trần Thư nhìn nồi canh trước mặt mà cảm thán. Không chỉ giúp Nhị Ha lĩnh ngộ được một thần kỹ, giúp vũ khí bản mệnh của Tiểu Tinh Linh đạt cấp tối đa, mà giờ còn tạo ra món canh độc cuối cùng này nữa. Giá trị từ xác của một vị Thú Hoàng đúng là không thể tưởng tượng nổi.
"Xong rồi."
Đúng lúc này, Đại Lực đứng dậy, ánh mắt hiện lên vẻ hưng phấn.
"Nhanh vậy sao?"
Trần Thư mừng rỡ: "Vậy thì chuẩn bị ra tay thôi, chuẩn bị ra tay!"
Ánh mắt Không Gian Thỏ khẽ động, không gian dị năng trong người tuôn trào, trong nháy mắt nó đã ném ra hàng ngàn Ấn ký không gian.
"Ơ? Cậu không cần dịch chuyển xa thế chứ?"
Đại Lực ngẩn người. Chỉ một cái ấn ký đã có thể dịch chuyển đi mấy vạn mét, bộ cậu muốn bay xuyên trái đất luôn à?
Trần Thư cười đáp: "Cẩn tắc vô ưu, chúng ta đi hướng khác!"
Giây tiếp theo, hai người biến mất tại chỗ, hiện ra ở một hướng hoàn toàn khác.
Gần như cùng lúc đó, trong đại quân hung thú cách đó mấy vạn mét, một tiếng gầm kinh ngạc vang lên:
"Hắn chạy rồi?!"
Ngay sau đó, một con rồng nhỏ màu xanh xuất hiện, đôi mắt đỏ ngầu của nó đầy vẻ ngỡ ngàng. Đó chính là Hồn Long Hoàng, kẻ coi Trần Thư là kẻ thù không đội trời chung!
"Chẳng phải ngươi nói hắn sẽ tấn công vào đây sao?!"
Lúc này, từng vị Thú Hoàng lần lượt hiện thân từ trong đại quân, ai nấy đều lộ vẻ khó chịu. Hóa ra có tới tận năm vị Thú Hoàng đang mai phục ở đây! Rõ ràng, mục tiêu của chúng chính là Trần Thư!
"Làm sao ta biết được?!"
Hồn Long Hoàng cũng đầy giận dữ: "Tất cả chúng ta đều bị tên này chơi xỏ rồi!"
Trần Thư vừa ra khơi không bao xa đã bị Hồn Long Hoàng khóa chặt tung tích. Vốn dĩ lão đã liên kết với các Thú Hoàng khác định một mẻ lưới bắt gọn cái tai họa này, ai dè tên này lại đột ngột thay đổi điểm tấn công?
"Vị trí hiện tại của hắn ở đâu?!"
"Không kịp nữa rồi, ít nhất cũng phải mất nửa tiếng mới áp sát được!"
Hồn Long Hoàng thở dài, tự lẩm bẩm: "Cái thằng nhóc nhân loại chết tiệt này ngày càng khó đối phó!"
Lão cứ ngỡ thực lực mạnh lên thì tính cách đối phương sẽ kiêu ngạo hơn một chút, ai ngờ hắn lại càng thêm cảnh giác...
"Đuổi theo, nhất định phải áp sát bằng được!"
Thương Hải Sa Hoàng quát lớn: "Nếu không hắn sẽ quậy tung chỗ này lên mất!"
Vùng biển trái đất vốn là lãnh địa của lão, nếu để mặc Trần Thư tự do tung hoành, quỷ mới biết sẽ xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì.
Năm vị Thú Hoàng lập tức cùng lúc khởi thân, lao thẳng về phía vị trí của Trần Thư.
...
"Đại Lực, có thể bắt đầu rồi."
Trần Thư đưa mắt nhìn quanh, cảm nhận được cảm giác áp bức trong lòng đã hoàn toàn biến mất.
"Được!"
Đại Lực gật đầu, đổ toàn bộ số gia vị bí truyền mang theo vào trong nồi.
Ục ục ục——
Ngay lập tức, nước canh sủi bọt liên tục, nồng độ đậm đặc tăng lên gấp đôi nhưng vẫn không có bất kỳ mùi vị nào tỏa ra bên ngoài.
Gào!
Đúng lúc này, hai người đã có thể nhìn rõ đại quân hung thú phía trước. Chỉ thấy vô số hung thú dày đặc như kiến cỏ, bất kể là trên mặt biển, dưới lòng đại dương hay thậm chí là trên không trung cả ngàn mét đều bị đủ loại hung thú chiếm đóng. Cấp độ của chúng đa phần chỉ là bậc Đen, nhưng với số lượng khủng khiếp thế này, e là sinh vật bậc Vương cũng không dám đối đầu trực diện.
Đại Lực lên tiếng: "Chúng ta tiến vào giữa đám hung thú thì hiệu quả sẽ tốt hơn."
"Được!"
Hai người lại dịch chuyển thêm mấy vạn mét, hoàn toàn tiến vào trong lòng đại quân hung thú.
Gần như ngay tức khắc, tiếng thú gầm vang lên từ bốn phương tám hướng, lũ hung thú bắt đầu cùng lúc ngưng tụ kỹ năng. Đại Lực không hề do dự, trực tiếp hất toàn bộ nước canh trong nồi xuống dưới.
Giây tiếp theo, hai người biến mất không để lại dấu vết, thậm chí không dám dừng lại dù chỉ một giây. Ngoài việc e dè đại quân hung thú vô biên vô tận, lý do chính là họ sợ bị dư chấn của loại độc tố khủng khiếp sắp bùng phát kia quét trúng...