Chương 1440

Xin được tham chiến!

Đăng ngày 30/08/2026

19
"Diệp Mặc, Khương Trần, Lưu Kim Sa... tốt... tốt lắm... đều tỉnh lại cả rồi..." Đôi mắt của lão gia tử không còn tĩnh lặng như mặt nước nữa mà tràn đầy sự hoài niệm và cảm khái. Ông có thể gọi tên từng người ở phía dưới, nhìn vào gương mặt của họ, những ký ức về hành trình trấn thủ suốt ngàn năm qua lập tức hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Một lúc lâu sau, thành Long Uyên vốn dĩ vắng lặng và trống trải giờ đây đã đứng đầy những Ngự Thú Sư vừa thức tỉnh. Trong số họ, người yếu nhất cũng đạt cấp Hoàng Kim một sao, còn kẻ mạnh nhất đã là bậc Vương đỉnh phong, cùng đẳng cấp với Ninh Bất Phàm. Dù thực lực có sự chênh lệch, nhưng thần thái của mọi người lại đồng nhất đến lạ kỳ, ai nấy đều lộ vẻ kiên định, thề chết bảo vệ mảnh đất dưới chân mình! Họ biết rõ, bản thân thức tỉnh chỉ vì một lý do duy nhất: Thần Châu gặp nạn! Lúc này, linh hồn Khế Ước Linh cấp Truyền Kỳ trên không trung mở bừng mắt, sức mạnh linh hồn trong cơ thể nó cuồn cuộn như biển cả, hòa vào từng anh hồn. Nó chính là nguồn cung cấp sức mạnh cho tất cả mọi người! "Các vị!" Lão gia tử bước đi trên hư không, ánh mắt sâu thẳm lên tiếng: "Năm xưa ta đã để lại dấu ấn linh hồn trên người các vị, để khi gặp tình thế nguy cấp có thể đánh thức mọi người bất cứ lúc nào nhằm thủ hộ Thần Châu đại lục. Nay, thời khắc đó đã đến rồi..." Nghe thấy lời này, thân hình ai nấy đều chấn động, đồng loạt tỏa ra một luồng khí thế cực kỳ đáng sợ! Ở cách đó hàng vạn mét, những con hung thú vốn đang giám sát thành Long Uyên lập tức run rẩy. Nhìn về phía tòa thành xa xa, lòng chúng tràn ngập sự bất an và sợ hãi. Vì có kết giới của Ám Vương che chắn, chúng không thể thấy rõ tình hình bên trong thành Long Uyên, nhưng bản năng mách bảo rằng phía trước đang tiềm ẩn nguy cơ sinh tử! Nhìn những cơ thể đang khẽ run lên vì hưng phấn của mọi người, lòng lão gia tử cũng dậy sóng, ông hỏi lại lần nữa: "Hiện tại các vị đã có mạng sống thứ hai, nhưng sức mạnh của ta luôn có hạn. Khi năng lượng cạn kiệt, các vị cũng sẽ hồn phi phách tán, hoàn toàn tan biến khỏi thế gian này. Bây giờ, các vị có hối hận không?" Mọi người không hề do dự, đồng loạt lắc đầu. Nếu thật sự hối hận thì năm xưa họ đã chẳng chấp nhận dấu ấn linh hồn của lão gia tử. "Đời này chúng ta chỉ cầu một trận chiến, không mong kiếp sau!" Hứa Thương đứng thẳng người, ngước nhìn lão gia tử trên cao, dõng dạc nói: "Lão gia tử, Hứa Thương của Hoa Quốc, xin được tham chiến!" "Xin được tham chiến!" "Xin được tham chiến!" Các anh hồn của thành Long Uyên toàn thân tỏa sáng rực rỡ, cùng lúc đó, các Khế Ước Linh bên cạnh cũng gầm thét vang trời, mang theo tư thế vô địch không thể cản phá! Ý chí chiến đấu ngút trời cuộn trào, xông thẳng lên chín tầng mây khiến cả đất trời biến sắc, thấp thoáng có tiếng lôi đình vang vọng! Đám hung thú ngoài thành Long Uyên do đẳng cấp không cao, thậm chí đã bị luồng chiến ý khủng khiếp này nghiền nát ý chí, biến thành những cái xác không hồn... "Thành Long Uyên sống lại rồi sao?!" Lúc này, tại một vùng đất chưa biết nằm sâu trong Long Uyên, những sinh vật khủng kinh đang ngủ say cũng nhận ra biến động, lập tức bừng tỉnh với tâm trạng kinh hãi tột độ. Thành Long Uyên vốn là vật chết, nhưng những anh hồn bị chôn vùi dưới lòng đất đã dần biến thành linh hồn của nó... "Tốt! Tốt lắm!" Lão gia tử nhìn đám đông đang sục sôi chiến ý phía dưới, lòng cũng dao động, ông hô lớn: "Hôm nay, khai chiến!" Trong nháy mắt, lối vào Long Uyên mở rộng, được dẫn dắt đến ngay phía trên thành Long Uyên. Mọi người nhìn lối vào trước mắt, không chút do dự, một lần nữa bước lên con đường chinh chiến! Lúc này, trên trái đất, các Ngự Thú Sư đang kịch chiến đều lộ vẻ ngỡ ngàng, bởi họ vừa nhận được mệnh lệnh của lão gia tử: "Ngự Thú Sư tại các chiến trường lập tức rút lui toàn bộ, ưu tiên giải quyết nội loạn trong nước." "Rút lui toàn bộ!" "Rút lui toàn bộ!" Các Ngự Thú Sư theo bản năng đều sững sờ. Chẳng lẽ phòng tuyến phía trước không cần nữa sao? Hay là lão gia tử định bỏ cuộc? Nhưng họ chỉ do dự trong chốc lát rồi lập tức dẫn theo Khế Ước Linh rời khỏi chiến trường, quay trở về đại lục. Trước khi khai chiến, lão gia tử đã từng dặn rằng phải phục tùng mệnh lệnh của ông vô điều kiện, không được phép chậm trễ! Đám hung thú đối diện cũng ngẩn người, hoàn toàn bị hành động này làm cho lú lẫn. Đối phương cứ thế mở toang cổng thành sao? Nhất thời, lũ hung thú bản năng quay đầu lại nhìn về phía các Thú Hoàng ở hậu phương chiến trường để chờ lệnh. Các Thú Hoàng cũng hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã đưa ra quyết định. Gào! Sa Hoàng gầm lên một tiếng, đang định ra lệnh cho lũ hung thú giết thẳng vào đại lục. Nếu đối phương đã không muốn phòng thủ nữa, chúng chỉ còn cách đánh sập Hoa Quốc thôi! Nhưng giây tiếp theo, sắc mặt nó bỗng khựng lại, nhìn về phía trung tâm đại lục như thể cảm nhận được điều gì đó. "Chờ đã..." Nó ra lệnh dừng lại, tiếp tục quan sát từ ngoài đại lục. Dù quân đoàn hung thú đã chiếm ưu thế tuyệt đối, nó vẫn không dám đặt chân lên đại lục vì sợ bị lão gia tử giết gà dọa khỉ. "Đó là thứ gì vậy?!" Đôi mắt nó tỏa ra ánh sáng, xuyên qua lớp hộ vệ công nghệ của đại lục, nhìn thẳng vào dòng Long Giang. Chỉ thấy từng sinh vật linh hồn tỏa ra ánh sáng xanh da trời đang bước tới, toàn thân phát ra chiến ý mãnh liệt đến cực điểm, giống như những ngôi sao sáng chói. "Là bọn họ... bọn họ sống lại rồi sao?!" Ngay lúc này, Hồn Long Hoàng ở bên cạnh kinh hãi thốt lên, trong mắt đầy vẻ ngỡ ngàng và chấn động, dường như vẫn chưa kịp phản ứng. Sa Hoàng lên tiếng hỏi: "Ai cơ?!" Nó là bá chủ vùng biển trên trái đất, ngàn năm qua ít xung đột với Hoa Quốc nên đương nhiên chưa từng thấy các cường giả của thành Long Uyên. "Những cường giả nhân loại... đã tử trận năm xưa!" Tâm thần Hồn Long Hoàng chấn động, nó không ngờ lại có phương pháp cải tử hoàn sinh như vậy, đây chẳng khác nào nghịch chuyển quy luật sinh tử. Dù nó cũng là sinh vật Truyền Kỳ thuộc hệ linh hồn nhưng cũng còn lâu mới làm được đến mức này. "Thực lực của lão già đó..." Lòng Hồn Long Hoàng càng thêm kiêng dè, hạ quyết tâm không bước chân vào đại lục dù chỉ một bước. Sa Hoàng vội hỏi: "Tất cả sao?!" Lòng nó cũng tràn đầy kinh ngạc, không ngờ lại xảy ra biến cố này, hèn gì nhân loại lại đột ngột rút hết lực lượng ở tiền tuyến về. "Đa số thôi, hơn nữa thực lực đều rất mạnh!" Ánh mắt Hồn Long Hoàng nghiêm trọng, nói tiếp: "Đáng sợ nhất là hiện giờ họ ở trạng thái linh hồn, không sợ sinh tử!" "Bất tử sao?!" Sa Hoàng không nhịn được thốt lên: "Không thể nào, thế thì đánh đấm kiểu gì nữa?!" Một đám cường giả bất tử hoàn toàn có thể tung hoành trong chiến trường, dễ dàng làm tan rã đội hình của hung thú. "Nhưng cũng có khuyết điểm..." Hồn Long Hoàng lắc đầu: "Sức mạnh linh hồn của họ có hạn, mỗi lần bị thương đều sẽ tiêu hao năng lượng. Kể cả không chiến đấu, họ cũng sẽ tự động tan biến thôi." "Vậy chúng ta rút lui?" Nhân Ngư Thú Hoàng đứng bên cạnh lên tiếng: "Đợi sức mạnh của họ tự cạn kiệt, chúng ta sẽ tấn công sau!" "Không được!" Sa Hoàng lập tức bác bỏ: "Chúng ta đã đổ quá nhiều hung thú vào chiến trường này, muốn rút lui là cả một công trình lớn. Hơn nữa nếu họ thừa thắng xông lên, chắc chắn sẽ gây ra thương vong lớn hơn!" "Vả lại, đã không kịp nữa rồi..." Các Thú Hoàng rúng động nhìn về phía đại lục trước mắt. Chỉ thấy trên dòng Long Giang, những cường giả ngự thú năm xưa đang tập hợp thành từng đội ngũ, bắt đầu tiến về các chiến trường...