Chương 1517

Thánh Ngự Hội?

Đăng ngày 30/08/2026

19
Rất nhanh, Trần Thư đã tiến tới vùng biển trên trái đất, cố gắng tìm kiếm lãnh địa của Sa Hoàng... "Đừng quản hắn!" Lúc này, Hỗn Độn Vượn Khổng Lồ khắp người đẫm máu, trông như một ma thần trở về từ địa ngục. Vì lãnh địa bị cướp phá sạch sành sanh, bản tính hung bạo của nó đã bị kích phát đến mức triệt để. "Cho dù có nhìn thấy thì các ngươi có thể thay đổi được gì không?" Các Thú Hoàng khác cũng gật đầu tán đồng, bắt đầu không thèm để ý đến Trần Thư nữa mà tập trung toàn lực vào đại chiến trước mắt. "Hy vọng thằng nhóc này có thể vơ vét được thêm chút đồ tốt..." Lão gia tử liếc nhìn bóng lưng Trần Thư vừa rời đi, cũng bắt đầu chuyên tâm giết địch. Hiện tại, toàn bộ các Truyền Kỳ trên thế giới đều tụ tập tại đây, đối với Trần Thư mà nói, đây quả thực là một cơ hội tốt để hành động mà không sợ ai ngăn cản. Thời gian lại trôi qua, Trần Thư một mình bay lượn trên vùng biển, đi dạo khắp nơi nhưng vẫn chẳng thu hoạch được gì. "Không thể cứ đi lung tung thế này được..." Cậu xoa cằm, tâm trí dần bình tĩnh trở lại. "Lãnh địa của Thú Hoàng chắc chắn phải có dấu vết gì đó chứ!" Trong mắt cậu hiện lên vẻ suy tư, tự lẩm bẩm: "Bây giờ đang là trận chiến Truyền Kỳ, một khi bị dư chấn lan đến thì chẳng sinh vật nào sống nổi. Theo bản năng sinh học, hung thú ở vùng biển chắc chắn sẽ tụ tập lại gần lãnh địa của Sa Hoàng, như vậy mới có chút cảm giác an toàn..." Ánh mắt cậu sâu thẳm nhìn về phía đại dương bao la, trong lòng đã nảy ra một ý tưởng. "Nhưng vùng biển này rộng quá, bên trong còn có hàng ngàn không gian dị giới, mình không có thời gian để tìm kiếm từ từ..." Tâm trí cậu xoay chuyển, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng: "Nếu mình không tìm thấy các ngươi, vậy thì cứ dẫn dụ tất cả các ngươi ra ngoài là được!" Ngay lập tức, Trần Thư dùng một chiêu dịch chuyển tức thời, quay thẳng về di tích Tinh Không. "Đại Lực! Đại Lực! Mau nấu cho tớ ít canh gà đi!" Một tiếng sau, Trần Thư lại xuất hiện trên bầu trời vùng biển trái đất, phía trước mặt đã bày sẵn một nồi canh gà thơm phức. Khi lửa được tăng lên, mùi vị của canh gà lan tỏa khắp nơi, ngay lập tức khiến lũ hung thú bên dưới mất sạch lý trí. "Vẫn chưa đủ!" Trần Thư liếm môi, lại đổ thêm Dược tề Dẫn Dụ bản tối thượng và Dược tế Tử Vong vào bên trong. Trong nháy mắt, sức hấp dẫn của nồi canh gà đối với hung thú đã tăng vọt lên một tầm cao mới. Trần Thư cúi đầu nhìn xuống, men theo hướng mà các hung thú cấp cao xuất hiện để tiến lên. Kế hoạch của cậu rất đơn giản, nơi nào chui ra nhiều hung thú cấp cao thì nơi đó rất có thể nằm gần lãnh địa của Sa Hoàng... Từ kinh nghiệm với các Thú Hoàng có thể đúc kết ra rằng, hung thú càng cao cấp thì càng sợ chết. Ngay cả khi không được Sa Hoàng cho phép, chúng chắc chắn cũng sẽ âm thầm mò đến gần lãnh địa của Sa Hoàng để lánh nạn, hòng tránh né trận chiến Truyền Kỳ này. Thời gian dần trôi qua, Trần Thư mang theo nồi canh gà độc tâm hồn đi sâu vào vùng biển, bắt đầu rà soát từng khu vực một. Lại ba ngày nữa trôi qua... Trận chiến Truyền Kỳ vẫn tiếp diễn, và trên bầu trời lại trút xuống những cơn mưa máu tầm tã... Đến nay, đại chiến đã kéo dài gần mười ngày. Việc chiến đấu liên tục trong thời gian dài khiến sức sống của mỗi sinh vật Truyền Kỳ đều không còn được như lúc đỉnh cao, việc có kẻ ngã xuống là điều khó tránh khỏi... Đánh đến nước này, dù là hung thú hay con người thì đều đã không còn đường lui nữa rồi. "Haiz..." Trần Thư nhìn cơn mưa máu trên trời, khẽ thở dài một tiếng. Cậu cũng chẳng rõ cơn mưa này là do Khế Ước Linh của vị nào vừa hy sinh nữa... Đúng lúc này, phía trước Trần Thư lại xuất hiện một lượng lớn hung thú cấp cao, mà ba con dẫn đầu càng khiến sắc mặt cậu chấn động! "Huyết Sa?!" Tim Trần Thư đập mạnh, cậu lập tức nhận ra đối phương chính là quân đoàn át chủ bài dưới trướng Sa Hoàng. Huyết Sa đã xuất hiện ở đây, nghĩa là lãnh địa của Sa Hoàng không còn xa nữa! "Chúng chui lên từ đáy biển sâu..." Trần Thư thu lại nồi canh gà độc tâm hồn, dùng dịch chuyển tức thời vòng qua đám Huyết Sa, đi thẳng xuống lòng biển sâu. "Lãnh địa nằm ở dưới đáy biển sao?" Cậu mang theo các Khế Ước Linh tiến vào vùng biển sâu thẳm. Với cơ thể bậc Vương, cậu hoàn toàn có thể phớt lờ áp lực từ nước biển. Xung quanh tối đen như mực, không có lấy một tia sáng, sâu không thấy đáy, giống hệt như vực thẳm trong truyền thuyết. Nếu không tính đến không gian dị giới, biển sâu tuyệt đối xứng đáng là khu vực nguy hiểm nhất trên trái đất. "Không có lấy một con hung thú, thậm chí đến một không gian dị giới cũng không có..." Trần Thư nheo mắt, nhìn sự bất thường xung quanh, trong lòng bắt đầu thấy hưng phấn. Càng kỳ lạ thì càng có khả năng là lãnh địa của Sa Hoàng! Theo đà lặn xuống, bóng tối càng trở nên đậm đặc, ngay cả thị lực của cậu cũng khó lòng nhìn rõ quá mười mét. Tuy nhiên, là một Ngự Thú Sư, việc cậu có nhìn rõ hay không không quan trọng, bởi vì cậu có năm con Khế Ước Linh... à... có Không Gian Thỏ giúp đỡ tìm kiếm, nó có thể phát hiện ra bất kỳ dấu vết nhỏ nhặt nào. Còn về bốn con Khế Ước Linh kia, Trần Thư chẳng đặt hy vọng gì nhiều... Vài phút trôi qua, Trần Thư cũng không biết mình đã lặn xuống bao nhiêu mét, thậm chí cảm thấy mình như không còn ở trên trái đất nữa. Đúng lúc này, Không Gian Thỏ bỗng biến sắc, đôi mắt vàng kim nhìn về phía trước, Không Gian Lực trong người tuôn ra xối xả. "Có biến?!" Trần Thư giật mình, vội vàng xốc lại tinh thần. Lúc này, Không Gian Thỏ nhắm mắt lại, liên tục cảm nhận điều gì đó. Chỉ một lát sau, nó đột ngột khóa chặt một tọa độ không gian, trong mắt hiện lên vẻ phấn khích. Quả nhiên là không gian kết giới sao? Lãnh địa của Sa Hoàng có thể ẩn giấu trên trái đất bao nhiêu năm nay mà ngay cả lão gia tử cũng không phát giác ra, chắc chắn là phải có biện pháp bảo vệ đặc biệt nào đó rồi. Tiểu Tinh Linh và Tham Ăn Đại Miêu Vương nhìn nhau một cái, sau đó đồng loạt ra tay. Một con tăng phúc năng lượng cho thỏ, một con làm suy yếu cấm chế không gian. Trong nháy mắt, tâm niệm của thỏ bùng nổ, hàng trăm ấn ký không gian hiện ra hóa thành những lưỡi đao sắc bén, cưỡng ép chém rách cấm chế không gian trước mặt! Tầm nhìn của Trần Thư thay đổi, cậu cảm thấy mình đã bước vào một không gian mới. Cậu vẫn đang ở dưới biển sâu, nhưng không còn tối đen như mực nữa mà tràn ngập ánh sáng xanh da trời, mang một vẻ đẹp huyền bí và mộng ảo. Linh khí trời đất xung quanh cũng trở nên đậm đặc đến cực điểm, thậm chí đã có xu hướng hóa lỏng. "Đây chính là lãnh địa của Sa Hoàng sao?!" Trần Thư chấn động, gần như có thể khẳng định chắc chắn. Một Lĩnh Chủ bậc Vương bình thường làm sao có tư cách tận hưởng một lãnh địa cao cấp thế này? "Ngươi là ai?!" Ngay lúc đó, từ phía dưới đột nhiên vang lên một tiếng quát lớn. "Ơ?" Trần Thư nhìn xuống, thấy một người đàn ông trung niên đang nhìn mình với vẻ cảnh giác. "Con người?!" Cậu ngẩn ra, chẳng lẽ mình tìm nhầm chỗ rồi? Đây là khu vực ẩn náu của con người sao? Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu đã phủ định suy nghĩ đó. Ở phía xa, từng đàn hung thú cấp cao xuất hiện, ánh mắt chúng hung bạo, tất cả đều khóa chặt khí tức của Trần Thư. Còn về người đàn ông trung niên bên dưới, lũ hung thú kia hoàn toàn phớt lờ. Hai bên trông cứ như đang cấu kết với nhau vậy... "Thánh Ngự Hội?!" Trần Thư nheo mắt nhìn gã đàn ông bên dưới, lập tức phản ứng lại, trong lòng dâng lên cả sát ý lẫn sự hưng phấn. "Không ngờ lại còn có thêm thu hoạch ngoài dự kiến thế này..."