Chương 1607

Cán cân sinh tử

Đăng ngày 30/08/2026

19
Lúc này, Trần Thư chậm rãi nhắm mắt lại, lên tiếng: "Được rồi, mọi người về đi! Tôi đã có quyết định của riêng mình..." Những người xung quanh hơi ngẩn ra, định mở miệng nói tiếp, nhưng một luồng sức mạnh nhẹ nhàng lan tỏa, dần dần giải tán đám đông. Còn bản thân Trần Thư thì dùng dịch chuyển tức thời rời đi, biến mất khỏi sân thượng. Cậu lo rằng nếu mình còn ở lại đó, bản thân sẽ không kìm nén được mà thất lễ trước mặt mọi người... Sau khi cậu đi khỏi, mọi người cũng chỉ đành rời đi. Thế nhưng họ vẫn không từ bỏ, mà tìm đến những người lãnh đạo chính thức như Cố Lan, hy vọng họ có thể thuyết phục Trần Thư, để cậu rời khỏi đây. Lúc này, Trần Thư không đi đâu xa mà trở về nhà mình. Bố cậu đang ngồi tĩnh lặng trên ghế sofa, còn mẹ thì đang bận rộn trong bếp như mọi khi. "Bố..." Đôi mắt Trần Thư hơi đỏ lên, cậu định nói gì đó. "Con trai, về rồi đấy à?" Bố Trần nở nụ cười, nói: "Mau ngồi xuống đi, mẹ con hôm nay làm cả một bàn thức ăn ngon đấy..." Trần Thư hơi khựng lại, nhìn dáng vẻ của bố, cậu chỉ đành tạm thời nuốt ngược những lời trong lòng vào trong. Một lát sau, mẹ cậu bưng từng đĩa thức ăn nóng hổi lên bàn. Tuy hương vị không thể so với những món do Đại Lực nấu, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp của gia đình. Mẹ cậu nở nụ cười dịu dàng, nói: "Mau nếm thử xem, lâu lắm rồi con không về nhà ăn cơm..." Trần Thư nghe vậy liền gật đầu, bắt đầu ăn ngấu nghiến. Bố mẹ cậu chỉ lặng lẽ ngồi nhìn, ánh mắt tràn đầy vẻ yêu thương. Sau khi Trần Thư đã càn quét hơn nửa bàn thức ăn, cậu mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Nhìn thần sắc của bố mẹ, cậu lại lên tiếng: "Bố, mẹ..." Lời còn chưa dứt, cậu đã bị bố ngắt lời: "Con trai, hãy làm những gì con muốn!" Vẻ mặt bố Trần rất bình thản, ông chậm rãi nói: "Bố tin con, giống như mười bảy năm trước vậy..." Trần Thư sững sờ, bất giác nghĩ về thời trung học xa xôi. Khi đó cậu mới thức tỉnh hệ thống, cũng là lúc đưa ra lựa chọn quan trọng đầu tiên trong đời, đó là muốn từ lớp phổ thông chuyển sang lớp ngự thú. Với một sự thay đổi lớn như vậy, đáng lẽ bố mẹ phải cực lực phản đối, bởi lúc đó chỉ còn một năm nữa là đến kỳ thi đại học. Thế nhưng bố cậu không hề ngăn cản mà lại ủng hộ quyết định của cậu. Giờ đây thời gian trôi mau, gương mặt bố đã già đi, nhưng trong mắt Trần Thư, ông vẫn giống như trong ký ức, chẳng hề thay đổi. Trần Thư trầm mặc, dường như đang rơi vào trầm tư. Lúc này, mẹ cậu đứng bên cạnh luôn muốn nói điều gì đó nhưng lại cố kìm nén, chỉ có đôi mắt là không tự chủ được mà ngấn lệ. "Bố, con biết rồi..." Trần Thư chậm rãi đứng dậy, nhìn bố mẹ một cái thật sâu rồi quay người rời khỏi nhà. Ngay khi Trần Thư vừa đi, mẹ cậu không kìm được nữa mà òa khóc nức nở: "Ông nói linh tinh cái gì thế hả!" Bà vừa sụt sịt vừa trách móc: "Vạn nhất thằng bé đưa ra lựa chọn sai lầm thì phải làm sao đây?!" "Làm gì có đúng với sai?" Bố Trần - Trần Bình thở dài, nói: "Tất cả phải xem bản thân đứa trẻ thôi." Giờ đây Trần Thư đang đứng trên cán cân của sinh tử. Phía trước là mạng sống của chính cậu, phía sau là sinh mạng của toàn nhân loại. Bất kỳ một câu nói nào của người thân cận lúc này cũng có thể thay đổi lựa chọn của Trần Thư, dẫn đến những kết cục hoàn toàn khác nhau... Trần Thư rời khỏi nhà, lại đi tìm người thầy cũ của mình, Thẩm Vô Song! Lúc này cậu quá đỗi mịt mờ, khao khát có được một lời chỉ dẫn... "Trần Bì, từ trước đến nay em luôn đưa ra những quyết định đúng đắn, thầy tin em!" Lời của thầy Thẩm cũng giống như bố Trần, không hề có hành vi can thiệp nào, thậm chí không có lấy một câu nói mang tính ám chỉ. Trần Thư tìm đến nhiều người hơn nữa. Lão giáo sư Diệp Thanh, Tổng đốc Nam Thương Phương Vệ, thầy Liễu Phong, hiệu trưởng Tần Thiên... Bất kỳ bậc tiền bối nào từng dạy bảo mình, Trần Thư đều hỏi qua một lượt... Phần lớn câu trả lời của họ đều giống với bố cậu và Thẩm Vô Song, tất cả để Trần Thư tự quyết định. Họ sẽ ủng hộ vô điều kiện, chỉ mong cậu đừng có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào... Tuy nhiên, cũng có một số ít người đưa ra câu trả lời khác. "Trần Bì, rời đi đi..." Liễu Phong nhìn học trò của mình, trong mắt thoáng hiện một nụ cười. "Thầy..." Trần Thư nhìn Liễu Phong, nhất thời ngẩn người không nói nên lời. Cậu chưa bao giờ quên, từ ngày trở thành học trò của ông, Liễu Phong luôn bảo cậu phải lấy Trấn Linh Quân làm gương, muốn thay đổi tính nết của cậu. Vậy mà giờ đây, vào thời khắc mấu chốt này, Liễu Phong lại bảo cậu hãy bỏ mặc nhân loại để một mình rời đi! Lúc này, Tần Thiên ở bên cạnh cũng lên tiếng: "Đứa nhỏ, rời đi đi! Con còn sống mới có hy vọng!" "Thầy Hiệu trưởng..." "Con rời đi rồi, chúng ta cũng có thể nhờ con mà giữ được mạng, đừng do dự nữa..." Theo quyết sách của nhân loại, Trần Thư có thể mang theo người thân và bạn bè cùng rời đi. Cậu không bảo vệ được hàng tỷ người, nhưng bảo vệ vài trăm hay cả nghìn người thì không thành vấn đề, thậm chí có thể tung hoành trên Cổ Ngự đại lục. Lúc này, khóe môi Tần Thiên nở một nụ cười, dường như đang vui mừng vì giữ được mạng sống. Thế nhưng Trần Thư lại thấy được sâu trong đôi mắt ông là sự đắng chát... Tần Thiên đã cống hiến cả đời để bảo vệ nhân loại, đối với những người như ông, mạng sống tuy quý giá nhưng có quá nhiều thứ còn cao cả hơn cả sinh mệnh... Nhưng giờ đây, để Trần Thư có thể rời đi mà không có gánh nặng, những người như Tần Thiên lại cam tâm tình nguyện từ bỏ tín niệm trong lòng để đi cùng cậu. Đây thực chất cũng là một sự hy sinh to lớn. "Em..." Trần Thư nhìn sang hướng khác, cố gắng để mình không thất lễ, nhưng vành mắt đã hơi đỏ lên. "Cậu là Nam Giang Hãn Phỉ cơ mà, lề mề không phải tính cách của cậu!" Liễu Phong đứng bên cạnh lên tiếng: "Sống sót đi, sau này báo thù cho nhân loại mới là lựa chọn đúng đắn nhất!" "..." Trần Thư hít sâu một hơi, cúi chào hai người rồi quay người rời đi. Lần này Trần Thư không hỏi ý kiến của các bậc tiền bối nữa. Cậu một mình đi tới nơi sâu nhất của di tích. Cậu mượn sức mạnh của di tích để mở ra tầm nhìn thượng đế, có thể dễ dàng quan sát toàn bộ con người bên trong. Cậu thấy có người đang viết di thư ở nhà, có người ôm người thân khóc thét, cũng có người giữ sự im lặng thật lâu... Lẽ dĩ nhiên, cũng có kẻ đang chửi bới sự ích kỷ của Trần Thư, có kẻ nhạo báng sự đại nghĩa ngu xuẩn của những người khác, bởi vẫn có 12% số người chọn để Trần Thư hy sinh... Nhưng Trần Thư đối với những điều này chỉ bình thản lướt qua, không một chút dao động. Nếu là cậu trước kia, có lẽ sẽ nảy sinh nộ khí, nhưng bây giờ cậu hiểu rằng nhân tính rất phức tạp, không thể bị một chiếc lá che mắt... Ánh mắt cậu chuyển động, nhìn về những nơi khác. Cậu thấy có nhiều người hơn nữa đang tìm đến các bộ phận chính thức. Họ mang theo vẻ cấp bách và khẩn cầu, hy vọng các cường giả chính thức có thể ra mặt khuyên nhủ Trần Thư, để cậu mau chóng rời đi... "Có lẽ trước đây mình quá ích kỷ, nên mới chỉ nhìn thấy sự lạnh lùng và tư lợi của lòng người..." Trần Thư nhìn chúng sinh trong di tích, trong mắt thấp thoáng một tia minh ngộ, cả người bất giác có sự thay đổi... Giờ đây, cậu đã có thể nhìn thấy hào quang của nhân tính...
Cán cân sinh tử — Lựa Chọn Thần Cấp Ngự Thú Sư Này Quá Mức Hung Hãn — Xem Truyện Chữ