Chương 1634
Vở kịch cuối năm
Đăng ngày 30/08/2026
19
"Nhiều thế này sao?!"
Phương Tư khẽ giật mình, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Kể từ sau món Tuyệt Mệnh Thịt Viên, Đại Lực không còn cho ra lò thêm loại hắc ám liệu lý nào nữa. Cả nhóm cứ ngỡ cậu đã cạn kiệt tài năng, hóa ra là đang âm thầm nỗ lực, định bụng làm tất cả mọi người phải lác mắt đây mà...
"Đều là mấy món nhỏ tôi tranh thủ nghiên cứu ra, vẫn luôn chưa nói với mọi người."
Đại Lực lên tiếng: "Chúng cũng có tác dụng với Thú Hoàng, chỉ là hiệu quả không biến thái bằng Vịt Quay Siêu Cấp Chúc Phúc thôi."
"..."
Mọi người nhìn đống liệu lý chất thành núi, không tự chủ được mà nuốt nước miếng. Chẳng ai ngờ tới, lực lượng chủ chốt để đối phó với Thú Hoàng lại là một người bình thường...
"Xem ra, vở kịch lớn cuối năm sắp sửa lên sóng rồi..."
Ánh mắt Phương Tư lộ rõ vẻ phấn khích. Hiện tại sắp bước sang năm 1000 lịch Phục Tô, quả thực cần phải làm gì đó thật hoành tráng mới được.
"Tập hợp toàn bộ thành viên, chuẩn bị hành động!"
Nghe lời này, những người còn lại đều chấn động, trong mắt đồng loạt hiện lên vẻ hưng phấn. Bởi vì quân số của nhóm Hãn Phỉ tăng vọt, để nâng cao hiệu suất, phần lớn thời gian họ đều chia ra thành các nhóm nhỏ hai ba người. Giờ đây, cuối cùng cũng có thể thực hiện một đợt hành động tập thể rồi.
Một ngày sau, Tiểu Tinh mượn nhờ chức năng của bệnh phục để truyền tin cho các thành viên khác. Rất nhanh sau đó, Vương Thắng, Cơ Phong và những người khác lần lượt trở về di tích hệ Long. Nghe tin có đại sự, ai nấy đều hăng hái, bộ dạng như muốn xắn tay áo lao vào trận ngay lập tức.
Lúc này, nhóm Nam Giang Hãn Phỉ đã tụ họp đầy đủ, tổng cộng có mười lăm người. Ngoại trừ Đại Lực, tất cả những người còn lại đều đã đạt đến cảnh giới Truyền Kỳ!
"Vốn dĩ tôi không định ra tay với Thú Hoàng vì chưa nắm chắc phần thắng."
Phương Tư nhìn quanh các thành viên, cất lời: "Nhưng hôm nay đã khác. Đại Lực đã đưa cho tôi một lô hắc ám liệu lý, có thể áp chế đáng kể thực lực của Thú Hoàng."
Nghe vậy, mọi người lập tức mừng rỡ. Đồ do Thực Thần làm ra, chắc chắn là hàng cực phẩm!
"Nếu thuận lợi, thịt của Thú Hoàng săn được có thể tích trữ lại, để dành cho những người đi sau đột phá Truyền Kỳ."
Phương Tư khẽ hắng giọng nói tiếp: "Còn về vật liệu lõi hay những thứ tương tự, cũng có thể giúp các cậu tăng cường thêm sức mạnh. Mọi người có ý kiến gì cứ việc nói."
"Tớ đồng ý!"
A Lương lập tức giơ tay, ánh mắt đầy vẻ nóng lòng muốn thử. Suốt ba năm qua, họ chủ yếu đi cướp bóc tài nguyên, với tư cách là một Ngự Thú Sư chiến đấu thuần túy, cậu hiếm khi có cơ hội được dốc toàn lực ra tay.
"Tôi cũng không có ý kiến!"
"Đã sớm muốn đập cho bọn chúng một trận ra trò rồi!"
"Cũng sắp đến Tết rồi, coi như thịt lợn ăn Tết đi!"
Mọi người nghe vậy thì cười rộ lên, nhưng lại cảm thấy so sánh này cực kỳ hợp cảnh.
"Tốt!"
Phương Tư gật đầu: "Nếu mọi người đã không có ý kiến, vậy chúng ta chủ động khai chiến!"
Nói xong, chị đưa mắt ra hiệu cho lão Tạ.
"Khụ khụ..."
Tạ Tố Nam lập tức hiểu ý, bước lên phía trước nói: "Mọi người, hiện tại Thú Hoàng hiếm khi hành động đơn độc. Theo tình báo tôi nắm được, chúng chủ yếu chia làm hai nhóm. Một nhóm ở trung tâm Cổ Ngự đại lục, tức là gần lãnh địa của Long Hoàng. Nhóm còn lại thì đang ở trái đất."
Hiện giờ đám Thú Hoàng đã chẳng còn dám đi lẻ. Bởi lẽ khi nhóm Nam Giang Hãn Phỉ liên thủ, họ từng suýt săn được cả Truyền Kỳ thượng vị, dù cuối cùng thất bại do có viện binh Thú Hoàng kéo đến, nhưng cũng đã đánh cho đối phương trọng thương.
Phần lớn thời gian chúng đều tụ tập lại với nhau. Đám Thú Hoàng ở trung tâm đại lục là để canh giữ lãnh địa cho Giới Long Hoàng, đồng thời phát lệnh cho toàn bộ tộc hung thú. Còn đám ở trái đất là để đối phó với nhân loại. Chúng tùy ý phóng kỹ năng trên trái đất, hy vọng dựa vào đó để tìm ra những con người đang ẩn nấp trong các di tích, đồng thời cũng là để trả thù.
Dù sao thì Cổ Ngự đại lục cũng đã bị đám Ngự Thú Sư mặc bệnh phục quậy cho tan hoang, trái đất vốn là quê hương của loài người đương nhiên cũng phải trả giá chút ít.
Lão Tạ vẻ mặt suy tư nói: "Đám Thú Hoàng ở trung tâm đại lục không thể đụng vào, rất dễ chạm trán Giới Long Hoàng, độ nguy hiểm quá cao."
"Vậy là giết nhóm ở trái đất hả?!"
Trong mắt Vương Thắng lóe lên sát ý. Mối thù giữa hung thú và nhân loại đã đến mức không thể hóa giải được nữa rồi.
"Đúng vậy."
Lão Tạ gật đầu: "Trên trái đất hiện có mười hai con Thú Hoàng đang hoành hành, trong đó có sáu con đại hung thượng vị, bốn con đại hung trung vị và hai con đại hung hạ vị! Đồng thời, chúng chia thành từng cặp đi với nhau. Mục tiêu tối ưu của chúng ta là cặp kết hợp giữa đại hung thượng vị và đại hung hạ vị!"
Diện tích trái đất không lớn, nhất là đối với cấp Truyền Kỳ. Nhưng dù vậy, chúng vẫn thận trọng không đi riêng lẻ, đủ thấy vị thế của nhóm Nam Giang Hãn Phỉ trong lòng chúng đáng sợ đến mức nào.
"Được!"
A Lương gật đầu đồng ý với cách nói của lão Tạ. Mọi người lại thảo luận thêm một phen về kế hoạch tác chiến cụ thể.
Khi màn đêm buông xuống, nhóm Nam Giang Hãn Phỉ nhân lúc trời tối đã rời khỏi di tích hệ Long...
"Đi thôi!"
Tiểu Tinh triệu hồi ra Biến Thái Lôi Điểu, những người còn lại cùng ngồi lên. Tuy họ cũng có Khế Ước Linh thuộc hệ tốc độ, nhưng so với Lôi Điểu thì hoàn toàn không có cửa.
Lệ!
Lôi Điểu vỗ mạnh đôi cánh, toàn thân bao phủ bởi tia sét rực rỡ, trực tiếp hóa thành một luồng sáng lao thẳng về phía cửa ngõ đường hầm không gian dẫn tới trái đất. Mười bốn người đứng hiên ngang trước gió, ánh mắt tràn đầy sát khí, phối hợp với bộ bệnh phục bay phần phật, phong cách quả thực vô cùng kỳ quặc...
Đến đêm khuya, Lôi Điểu đã băng qua nửa đại lục, thuận lợi tiến vào trái đất...
"Giao cho tôi!"
Ngay lập tức, Trùng Điệp trên vai lão Tạ vỗ cánh. Một lĩnh vực năng lượng khổng lồ lan tỏa ra, bắt đầu dò xét vị trí của các Thú Hoàng cấp Truyền Kỳ. Để tránh bị lộ sớm, hào quang kỹ năng màu xanh lá của Trùng Điệp cũng được ảo hóa thành không màu. Tuy mất đi đặc trưng vốn có nhưng hiệu quả lại không hề giảm sút. Đồng thời, Lôi Điểu liên tục di chuyển, tăng xác suất phát hiện ra mục tiêu...
Nửa giờ sau.
"Phỉ Hoàng, chúng ta thật sự có thể tìm thấy cứ điểm của con người sao?"
Một con hổ thú có đôi mắt hai màu đen trắng lên tiếng. Nó sở hữu thuộc tính Quang và Ám, cũng mang trong mình một luồng huyết mạch Đại Hung, là một trong những Thú Hoàng mới thăng cấp.
"Cơ bản là không thể, trừ khi có tọa độ không gian cụ thể!"
Bên cạnh cự hổ là một con Thú Hoàng thân hình to lớn như trâu đen nhưng lại có đuôi rắn. Nó chính là một trong các đại hung thượng vị, Phỉ!
"Chí cường giả nhân loại thời đại Cổ Ngự không phải hạng xoàng, di tích họ xây dựng đương nhiên không dễ tìm."
Phỉ vừa nói vừa phóng kỹ năng. Từng luồng sương độc xám đen trùm xuống, khiến một hòn đảo phía dưới ngay lập tức cỏ cây héo úa, biến thành vùng đất chết.
"Vậy chúng ta làm thế này để làm gì?"
"Dĩ nhiên là để có cái báo cáo với Giới Long Hoàng rồi."
Phỉ thản nhiên đáp: "Nếu Long Hoàng xuất thế mà thấy chúng ta đều trốn sạch ở trung tâm đại lục, không có bất kỳ hành động phản kháng nào, Cửu U và Tương Liễu chắc chắn sẽ gặp họa lớn đấy."
"Hóa ra là vậy..."
Con hổ thú bừng tỉnh hiểu ra, té ra chúng làm vậy chỉ là để diễn kịch thôi...