Chương 121
Nhu Nhu, cứ tùy ý chọn
Đăng ngày 30/08/2026
19
Từ Tiêu trông thấy bóng dáng mỹ lệ động lòng người của cực phẩm mỹ phụ Thủy Nhu bên cửa sổ.
Đôi mắt già nua khẽ sáng lên, lão mỉm cười gật đầu chào hỏi.
Phu nhân cũng đến Thiết Mặc thành rồi sao?
Vừa hay, lão cũng đang muốn bổ sung thêm cho không gian kho của mình.
Thời gian qua Trúc Cơ Đan cũng đem tặng gần hết rồi, Nguyên Anh phù lục cũng cần phải nhập thêm một ít.
Trên người lão hiện tại vẫn còn hơn 9700 viên thượng phẩm linh thạch, tiêu mãi không hết.
"Mộc trưởng lão, các ngươi cứ về trước đi, ta mua chút đồ rồi sẽ quay lại sau."
Từ Tiêu liếc nhìn đối phương một cái, sau đó phân phó cho đám đệ tử Nguyên Anh.
Mọi người nhìn lên lầu, thấy Thủy Nhu với phong thái vượt trội, lại thêm đôi gò má ửng hồng e lệ kia.
Trong nháy mắt, toàn thể đệ tử đều ngây người tại chỗ.
"Ta... mẹ nó chứ... đó chẳng phải là Thủy phu nhân của Bích Thủy thương hội sao! Mẫu thân của Thủy sư tỷ chúng ta đấy!!!"
"Đúng rồi! Xinh đẹp như vậy, chính là Thủy phu nhân không sai được!!!"
"Năm đó ta từng có phúc được gặp qua một lần!!!"
"Trời ạ!!! Từ trưởng lão quả nhiên có gian tình với Thủy phu nhân mà!!!"
"Nhìn mặt Thủy phu nhân kìa! Đỏ đến mức nào rồi chứ!!!!"
"Không!!! Trưởng lão!!! Đó là mẹ của Thủy sư tỷ mà!!!!"
"Hơn nữa ngài với Thủy sư tỷ còn đang mập mờ không rõ ràng nữa chứ!!!!"
"Hỏng rồi!!!!"
Mộc Ngọc Nhi có chút ngẩn ngơ, nàng biết Từ Tiêu có quan hệ với Thủy phu nhân, lại còn nghe đồn lão và Thủy sư tỷ cũng không đơn giản.
Nhìn Thủy Nhu phong vận đa đoan, khuôn mặt nhỏ của nàng đỏ bừng lên, chẳng rõ vì sao lại thấy vô cùng xấu hổ.
Mộc trưởng lão nuốt nước miếng một cái, dùng khuỷu tay huých huých Từ Tiêu, vẻ mặt cười xấu xa:
"Khà khà... Từ trưởng lão, thật khiến bọn ta ngưỡng mộ đến chết mất!"
"Thủy Nhu phu nhân chính là đệ nhất mỹ phụ của Bắc Phong quốc! Mê lực của Từ trưởng lão quả thực khiến người ta phải ghen tị."
Vừa nhìn dáng vẻ của Thủy Nhu, Mộc trưởng lão liền biết quan hệ giữa hai người không hề bình thường.
Xong rồi, lời đồn quả nhiên là thật!
"Chu quản sự Bích Thủy thương hội!"
"Trần quản sự Bích Thủy thương hội!"
"Thủy quản sự Bích Thủy thương hội!"
"Cung nghênh quý khách Phiếu Diểu tông đại giá quang lâm!!!"
Người của Phiếu Diểu tông dừng chân trước cửa Bích Thủy thương hội, trực tiếp làm kinh động ba vị quản sự cùng một đám tiểu nhị.
Ngay cả những tu sĩ đang ra vào thương hội cũng đồng loạt quay đầu nhìn lại, sắc mặt lộ rõ vẻ kinh hãi xen lẫn căm hận.
Bọn họ hoàn toàn không dám tiến lên, sợ đắc tội với tên biến thái của Phiếu Diểu tông vừa mới giết người xong kia.
Từ lão ma!
Ba vị lão quản sự ngay lập tức bái kiến trước mặt Từ Tiêu, thần sắc vô cùng cung kính, chỉ sợ đắc tội với vị đại lão vừa mới mua chuộc xong hai vị thành chủ này.
Đối phương không chỉ trò chuyện vui vẻ với hai vị thành chủ Luyện Hư.
Mà sau lưng còn có đại năng Luyện Hư của Phiếu Diểu tông chống lưng.
Tuyệt đối không phải là hạng người mà Bích Thủy thương hội có thể chậm trễ!
Lão béo Chu quản sự nhìn đám môn nhân Phiếu Diểu tông đang thu hút mọi ánh nhìn phía trước, vẻ mặt nịnh nọt cười nói:
"Từ trưởng lão! Mộc trưởng lão! Đã lâu nghe danh hai vị!"
"Bích Thủy thương hội chúng ta thật là vẻ vang tột cùng!"
"Hôm nay chư vị quý khách Phiếu Diểu tông mua đồ tại Bích Thủy thương hành, toàn bộ đều được giảm giá hai mươi phần trăm!"
"Bất kể mua bao nhiêu, đều được hưởng ưu đãi này!"
Ba vị lão quản sự cười khà khà, vẻ mặt cực kỳ thành khẩn từ ái.
Đụng phải hạng người như Từ Tiêu của Phiếu Diểu tông, Bích Thủy thương hội bọn họ suốt cả quá trình đều không dám lơ là một giây!
"Giảm giá hai mươi phần trăm?!"
Mắt Mộc trưởng lão sáng rực lên, trong mắt lóe lên tia hưng phấn.
Phía sau, đám đệ tử Nguyên Anh của Phiếu Diểu tông cũng kích động xoa tay, dự định hôm nay sẽ tiêu sạch sành sanh linh thạch mới thôi!
Cơ hội giảm giá thế này thật là có một không hai!
Rẻ đi hai phần, đối với bọn họ mà nói cũng không phải là con số nhỏ!!
Không ngờ lần này lại được hưởng sái hào quang của Từ trưởng lão rồi!!!
"Ha ha ha! Đa tạ! Đa tạ chư vị quản sự!"
"Đã như vậy, lão đạo ta cũng phải chọn lựa kỹ càng một chút, mua ít đan dược xem sao!"
Mộc trưởng lão kích động vỗ vỗ vai Từ Tiêu, khuôn mặt già nua ửng hồng:
"Chuyện này còn phải đa tạ Từ trưởng lão nha!"
"Ha ha, chuyện nhỏ thôi." Từ Tiêu khẽ xua tay.
Người của Phiếu Diểu tông dừng chân tại Bích Thủy thương hội, đám người vây xem lại đông nghịt lên.
Có điều lần này, bọn họ chỉ dám đứng từ xa nhìn, không dám lại gần.
"Đáng ghét thật! Nhìn xem Từ lão ma đã dọa ba lão quản gia của Bích Thủy thương hội thành cái dạng gì rồi kìa!"
"Đây rõ ràng là cướp bóc! Cướp bóc trắng trợn mà!!!"
Các tu sĩ trong thương hội cũng nghĩ như vậy.
Dựa vào cái gì mà chỉ giảm giá cho người của Phiếu Diểu tông?!
Ta không phục!!!
Nhưng không ai dám tiến lên lên tiếng, chỉ sợ Từ lão ma phát điên giết người.
"Trưởng lão! Ngài có thể đến Bích Thủy thương hội, thật là vinh hạnh của thiếp thân!"
Thủy Nhu mặc một bộ váy xanh từ trên lầu đi xuống.
Nàng bước tới, đích thân nghênh đón.
Đứng trước mặt Từ Tiêu, thân hình đầy đặn của nàng vô cùng động lòng người.
Khuôn mặt tuyệt lệ khẽ ửng hồng, mang theo nụ cười mê hoặc.
Làn da trắng nõn mịn màng như ẩn chứa ánh sáng, vừa như nước lại vừa như ngọc.
Cả người toát ra phong vận quyến rũ của một mỹ phụ tuyệt sắc.
Trực tiếp khiến tất cả mọi người tại hiện trường nhìn đến ngây dại!
Thủy phu nhân của Bích Thủy thương hội, quả thực là nhân gian tuyệt sắc mà!
"Ha ha, Thủy phu nhân, nhiều ngày không gặp, phu nhân càng thêm động lòng người rồi." Từ Tiêu cười một tiếng, khẽ gật đầu.
"Thật sao?!"
Khuôn mặt Thủy phu nhân rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt chứa chan tình ý.
Chuyện vừa xảy ra lúc nãy, nàng đã chứng kiến từ đầu đến cuối.
Chỉ cảm thấy Từ trưởng lão hiện tại đẹp trai đến mức kinh thiên động địa!
Ngay cả hai vị thành chủ cũng không làm gì được trưởng lão, còn đích thân tẩy trắng tội danh cho lão nữa!
Chẳng biết từ lúc nào, nàng lại nhớ tới những giây phút mặn nồng trước đó với Từ Tiêu, gò má tuyệt lệ cứ đỏ bừng không dứt!
"Tất nhiên rồi."
Từ Tiêu tùy ý cười nói: "Ai mà cưới được Thủy phu nhân làm đạo lữ, quả thực là phúc phận tu hành ba đời mới có được."
Thủy phu nhân sững sờ tại chỗ.
Nhìn Từ Tiêu khí chất xuất trần, đẹp trai đến mức rung động lòng người, thân hình nàng bỗng mềm nhũn, không tự chủ được mà ngã vào lòng lão.
Tức thì, một mùi hương hoa mê hồn xộc thẳng vào mũi Từ Tiêu.
"Trưởng lão, nhiều ngày không gặp, thiếp thân vô cùng nhớ nhung ngài."
Nàng ngước đầu lên, đôi mắt đẹp lấp lánh tình ý, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến ánh mắt của những người xung quanh.
Ầm ầm!
Cảnh tượng kinh hoàng này trực tiếp làm nổ tung tâm trí của tất cả mọi người tại hiện trường, bao gồm cả quản sự và tiểu nhị của Bích Thủy thương hội.
Ngay cả những môn nhân Phiếu Diểu tông vốn đã biết chút nội tình cũng không thể tin nổi mà nhìn vị Thủy phu nhân mỹ diễm này!
"Ta... mẹ nó chứ!! Từ trưởng lão không thèm tránh người luôn rồi!!!"
"Cái này đâu chỉ là có gian tình! Đây là tình sâu nghĩa nặng luôn rồi chứ lị!!!"
Đám môn nhân Phiếu Diểu tông bao gồm cả Mộc trưởng lão đều chấn kinh, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ nhìn về phía Từ Tiêu.
Từ trưởng lão, thật khiến người ta phải ghen tị đến phát điên mà!!!!
Đám người vây quanh và khách hàng trong thương hội thì hoàn toàn hóa đá.
"Mẹ nó chứ!!! Lão sắc ma!!! Hắn bắt đầu với Thủy phu nhân từ khi nào vậy?!!!"
"Đây chính là đệ nhất mỹ phụ Bắc Phong quốc!!! Nữ thần trong mộng của đàn ông Bắc Phong quốc đấy!!!!"
"Hỏng rồi!!!! Lão sắc ma!!! Lão tử thề không đội trời chung với ngươi!!!! Thật là tức chết mà!!!!"
"Hai vị thành chủ!!!! Nhìn đi!!!! Đây chính là hậu quả của việc các ông dung túng cho lão sắc ma đấy!!!!"
Một đám người tức đến xanh mặt.
Nhưng lại không dám biểu lộ ra ngoài, chỉ có thể điên cuồng chửi rủa trong lòng.
Trong đại sảnh tầng một thương hội, người sững sờ nhất không ai khác ngoài Tiêu Mộ Hà và Mộ Dung Vân Hà.
Cả hai đồng thời dùng ánh mắt kinh ngạc tột độ, không thể tin nổi nhìn về phía Từ Tiêu và Thủy Nhu ngoài cửa.
Mắt bọn họ trợn tròn, đại não trống rỗng.
Không nói nên lời, trong lòng chỉ còn lại một chữ duy nhất.
KHÔNG!!!!!!
"Thủy phu nhân, đông người, khiêm tốn một chút." Từ Tiêu cười một cách soái khí, đưa tay đỡ lấy Thủy Nhu.
"Trưởng lão... sau này cứ gọi ta là Nhu Nhu là được rồi..."
Sắc hồng lan tỏa trên mặt Thủy Nhu, ngay cả chiếc cổ trắng ngần thon dài cũng ửng lên ráng đỏ.
"Ừm, Nhu Nhu, thời gian qua chắc nàng dùng Luyện Thần Đan cũng gần hết rồi nhỉ?"
"Hả? Trưởng lão... sắp hết rồi ạ..."
Được Từ Tiêu ôm vào lòng, trong mắt Thủy Nhu thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc vui mừng.
Luyện Thần Đan của trưởng lão phẩm chất tuyệt hảo, không phải loại Luyện Thần Đan thông thường có thể so sánh được.
Nàng có thể tu luyện nhanh như vậy đến Hóa Thần bát trọng, hoàn toàn là nhờ vào đan dược của lão.
"Nhu Nhu, dùng hết thì cứ nói với ta, trưởng lão có nhiều lắm."
Từ Tiêu giống như bốc kẹo, nắm lấy một nắm Luyện Thần Đan vàng óng ánh.
Lão xòe tay ra, những viên đan dược tỏa ra kim quang huyền diệu.
Từ Tiêu thấy có một viên kích thước hơi nhỏ, liền tùy ý búng nó trở lại không gian kho.
Sau đó, lão nở nụ cười đầy phong độ:
"Nhu Nhu, cứ tùy ý chọn, chọn viên nào to ấy."
Ầm đoàng!!!
Chiêu thức tán gái hung mãnh tàn bạo này trực tiếp khiến tất cả mọi người tại hiện trường một lần nữa ngây dại.
Ngay cả Thủy Nhu cũng sững sờ tại chỗ.
Đôi mắt đẹp tràn ngập những ngôi sao nhỏ lấp lánh!
KHÔNG!!!!!
Chẳng lẽ đây chính là nguồn gốc mê lực của Từ lão ma sao?!!!
Thủy phu nhân!!!
Ngài không thể bị lão sắc ma mê hoặc như vậy được!!!!
Đám người vây xem hoàn toàn phát cuồng, đã bị chấn động đến mức ngũ thể đầu địa, tâm phục khẩu phục!!!