Chương 1060

Chỉ đường cho ngươi, nhưng ngươi không biết điều!

Đăng ngày 30/08/2026

19
"Gux, dám làm trái quy tắc của Chúa Tể, theo luật đáng chém!" Trong thành trì, một luồng khí tức cường đại bỗng nhiên cuộn trào mãnh liệt, ngay sau đó, một bóng người trong nháy mắt hiện ra phía ngoài thành. Lão đứng lơ lửng giữa hư không, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào chiếc chiến thuyền đang lao nhanh tới. Đây là một lão giả, trên đỉnh đầu mọc một chiếc sừng vàng độc nhất, hai bên má phủ đầy vảy mịn. Ngay khi xuất hiện, lão đã tỏa ra uy áp của cấp bậc Kim Tiên. Lão vung tay lên, một cây trường thương hiện ra, đâm thẳng về phía chiến thuyền của Ma Đạo Tử. "Khặc khặc khặc, Thanh Thiên Hóa Ma Thủ!" Ma Đạo Tử vừa điều khiển chiến thuyền, vừa đột ngột giơ tay phải lên. Lão giả độc giác kia biến sắc, trong mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng, bởi lão kinh hãi nhận ra thân thể mình thế mà không tài nào cử động nổi. Một bàn tay đen kịt khổng lồ, tựa như xé rách bầu trời từ chín tầng mây mà hạ xuống, chẳng biết từ lúc nào đã tóm chặt lấy lão như xiềng xích. Theo cú phẩy tay của Ma Đạo Tử, thân hình lão giả độc giác bị quăng lên cao như một quả bóng, rồi bị ném mạnh đi! Lão giả độc giác phát ra tiếng thét thê lương, thân hình đập mạnh vào hộ thành đại trận của chủ thành Palu. Trên đại trận bùng nổ những luồng trận pháp chi quang rực rỡ, nhục thân của lão giả kia thậm chí không chống đỡ nổi quá một nhịp thở đã hoàn toàn tan nát. "Uy lực của hộ thành đại trận này cũng không tệ!" Ma Đạo Tử vuốt cằm, lẩm bẩm: "E rằng những đại năng Thái Ất yếu một chút còn chẳng phá nổi trận pháp này." Trong lúc lão tự lẩm bẩm, cùng với cái chết của lão giả độc giác, bên trong tòa chủ thành cổ xưa bắt đầu vang lên những tiếng hú dài liên tiếp. Không ít cường giả trong thành đều nhận được thông báo: Có kẻ địch không rõ lai lịch đang tấn công thành trì! Trong thành, rất nhiều người cảm thấy không thể tin nổi, đặc biệt là cư dân bản địa, ai nấy đều ngơ ngác và mờ mịt. Tại Thần Uy đại lục, chém giết diễn ra khắp nơi, chỉ có ở các chủ thành, nhờ vào quy tắc do Chúa Tể định ra mới không kẻ nào dám làm càn, không ai dám tùy tiện ra tay trong thành. Cũng chính vì thế, mua được một căn nhà thuộc về mình trong chủ thành gần như là tâm nguyện cả đời của vô số sinh linh nơi đây. Đắt thì có đắt thật, nhưng nó an toàn! Giờ đây ngươi lại bảo tôi rằng, ngay cả chủ thành cũng có kẻ dám đến tấn công, hơn nữa kẻ địch dường như còn cực kỳ cường đại. Vậy tôi tốn nửa đời tích góp, thậm chí gánh trên vai một đống nợ để đến đây mua một căn hộ nhỏ, rốt cuộc là vì cái gì? Tiền nhiều quá không có chỗ tiêu, nên thích làm nô lệ cho nhà cửa chắc? Ngay khi vô số người trong thành đang kinh hãi bất an, trên đầu thành, từng vị thần linh cấp Kim Tiên đồng loạt thúc động uy lực của trận pháp, diễn hóa ra hàng tỷ lôi quang, che trời lấp đất cuộn trào về phía chiến thuyền của nhóm Tống Huyền. "Để ta!" Không đợi Ma Đạo Tử ra tay, Mộng Khả Nhi vốn luôn im lặng trong đội đột nhiên lên tiếng. Chỉ thấy nàng đạp trên một tòa liên đài linh bảo, tay bắt ấn quyết, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, đột nhiên quát khẽ một tiếng: "Thiên địa vạn lôi, nghe lệnh ta!" Lời vừa thốt ra, trên đầu thành, những vị thần linh đang thúc động hộ thành đại trận bỗng nhiên run rẩy như không tự chủ được. Theo luồng lôi điện màu tím phát ra từ liên đài dưới chân Mộng Khả Nhi, hàng tỷ tia sét vốn do vạn vị thần linh mượn uy lực trận pháp tạo ra, khi tiến đến gần nàng thế mà lại thoát khỏi sự khống chế của trận pháp, lở lửng không tiến thêm, dường như đã gặp phải vị hoàng giả trong loài sấm sét. "Thu!" Mộng Khả Nhi bắt một thức Lôi đạo ấn quyết, hàng tỷ tia sét như trăm sông đổ về một biển, đồng loạt chui tọt vào liên đài dưới chân nàng. Điều này khiến tòa liên đài vốn đang tỏa ánh tím nay lại có thêm vài phần hào quang vàng nhạt. Không chỉ có vậy, trên đầu thành, thần lực lôi điện trong cơ thể hàng vạn thần linh đang điều khiển đại trận dường như nhận được mệnh lệnh nào đó, từng đạo lôi quang nổ tung từ bên trong, điên cuồng lao về phía liên đài của Mộng Khả Nhi. Hàng vạn thần linh bị uy lực lôi điện phản phệ, có kẻ thân hình nổ tung ngay tại chỗ, tiếng nổ vang rền liên tiếp không dứt. Cảnh tượng kinh khủng này cuối cùng đã khiến vị Chúa Tể Palu cao cao tại thượng ở nơi sâu nhất chủ thành không thể ngồi yên được nữa. Trong tiếng ầm ầm rung chuyển của hộ thành đại trận, một lão giả mặc trường bào màu xám bước ra từ trong thành. Lão từng bước một đi tới phía ngoài trận pháp, ánh mắt nhìn chừng chừng vào Mộng Khả Nhi. "Các hạ là vị Chúa Tể nào? Trông có vẻ hơi lạ mặt đấy!" Điều khiển được thiên địa vạn lôi, đây tuyệt đối là một tồn tại thành tựu ngôi vị Chúa Tể bằng Lôi Điện Pháp Tắc. Chỉ là Palu có chút nghi hoặc, những Chúa Tể giỏi về lôi pháp lão hầu như đều đã gặp qua, nhưng nữ tử xinh đẹp này từ đâu chui ra vậy? Nghe nói phía Thần Uy đại lục đã xảy ra chuyện, chẳng lẽ phía Lôi Đình đại lục cũng có biến rồi sao? Mộng Khả Nhi thần sắc điềm đạm ôn hòa, nàng không đáp lời mà nghiêng đầu nhìn Tống Huyền, trong ánh mắt lộ vẻ dò hỏi: Đội trưởng, trực tiếp khai sát, hay là trước tiên lấy lý phục người? Tống Huyền giơ tay ra hiệu cho nàng lui xuống, sau đó bước lên phía trước, nhìn lão giả áo xám, bình thản nói: "Chúng ta và ngươi vốn không thù không oán, tới đây cũng không muốn tạo quá nhiều sát nghiệp. Có một chuyện muốn hỏi, hy vọng ngươi có thể thành thật trả lời!" Chúa Tể Palu trong lòng có chút bất an, lão sao lại không nhìn ra được, những kẻ trước mặt lão rất có khả năng là một nhóm tồn tại cấp Chúa Tể. Đặc biệt là nam tử hắc bào có vẻ là thủ lĩnh kia, chỉ cần đứng đó thôi đã khiến thần hồn lão không tự chủ được mà run rẩy. Đây là một tồn tại mà lão tuyệt đối không thể chống lại! Hít sâu một hơi, Chúa Tể Palu trầm giọng: "Ngài cứ nói!" Tống Huyền thần sắc ôn hòa, cười đáp: "Chúng ta mới đến, đối với hủy diệt đại lục này còn lạ nước lạ cái, cần một con chó tốt để dẫn đường. Ngươi thấy đấy, con chó tốt này, ai làm là thích hợp nhất?" Sắc mặt Palu lập tức trở nên âm trầm vô cùng. Lão đường đường là một vị Chúa Tể, sao có thể không nghe ra ý tứ của kẻ trước mặt. Lão lập tức gầm lên một tiếng: "Ai làm chó thì bản Chúa Tể không biết, ta chỉ biết rằng, ta thà chết chứ không bao giờ làm!" Tống Huyền thở dài một tiếng: "Tuy rằng liên quan đến tranh giành lợi ích, nhưng trên tiền đề vốn không có thù oán, ta luôn thích để lại cho người ta một con đường sống. Đáng tiếc thay, đường đã chỉ cho ngươi rồi, nhưng ngươi lại không biết điều!" Ma Đạo Tử đúng lúc nịnh nọt: "Đội trưởng, ngài chính là quá nhân từ rồi. Đối với đám man di ngoại vực này, cần gì phải nói nhảm với chúng!" Tống Huyền khẽ cười đầy tiếc nuối, gật đầu với Tống Thiến: "Muội xử lý đi." Tống Thiến mỉm cười, thần thức điên cuồng lan tỏa. Trong chớp mắt ấy, khắp tám phương bốn hướng, hư không vạn dặm trực tiếp dấy lên một cơn bão hủy diệt khủng khiếp. Giọng nói uy nghiêm như ý chí thiên đạo trên chín tầng trời, vang dội trong tâm khảm của tất cả mọi người: "Đám man di ngoại vực các ngươi, không biết thiên thời, phúc duyên nông cạn, không tu Nguyên Thần, chẳng tu đức hạnh! Để các ngươi thân tử đạo tiêu thì hời cho các ngươi quá, chi bằng hãy vào Nhân Hoàng Phiên của ta, chịu ta sai khiến để gột rửa tội nghiệt của bản thân!" Dứt lời, chỉ thấy Tống Thiến phẩy tay một cái, giữa trời đất, một lá cờ khổng lồ tỏa ra khói tím sẫm cuồn cuộn sừng sững hiện ra. Lá đại phiên kia vừa cuốn một vòng đã trực tiếp bao trùm lấy toàn bộ chủ thành Palu! Trong làn khói tím vô tận, một bóng ma thần hồn khổng lồ hiện lên. Trong mỗi nhịp hít thở, nó nuốt chửng thần hồn của vô số thần linh trong thành Palu vào bụng. Thoang thoảng đâu đó, có thể nghe thấy những tiếng cười đắc ý vang vọng khắp thế gian: "Thành rồi! Thành rồi! Ha ha ha, đại đạo của La An Trường ta thành rồi!"