Chương 419
Tống Huyền: Đừng đánh nữa, đánh thế này không chết được người đâu!
Đăng ngày 30/08/2026
19
Bộp bộp bộp!
Tiếng kình lực nổ vang cuồng bạo liên tiếp truyền đến, hai bóng người không ngừng xuyên thấu qua các sườn núi, đã chính thức giao thủ với nhau.
Nhìn khắp cốt truyện Thiên Long, trong số những nhân vật đã xuất hiện, ngoại trừ Tảo Địa Tăng ra, thực lực mạnh nhất phải kể đến Thiên Sơn Đồng Lão và Lý Thu Thủy.
Tiêu Phong có lẽ có thể đánh một trận, nhưng hắn chết quá sớm, nếu sống thêm được mười hai mươi năm nữa, có lẽ có thể áp chế hoàn toàn hai người này.
Còn về Hư Trúc, kẻ về sau có được công lực của cả ba người Vô Nhai Tử, Lý Thu Thủy và Đồng Lão, thì đó là kẻ gian lận quá mức, không cần bàn tới.
Không phải Tống Huyền coi thường hắn, dù Hư Trúc có được hơn trăm năm công lực, nhưng nếu ở cùng độ tuổi, hắn cũng xa không phải là đối thủ của Tiêu Phong.
Kẻ mạnh sở dĩ là kẻ mạnh, không chỉ nhìn vào tu vi, mà còn phải nhìn vào tâm tính và ý chí.
Yến Thập Tam luận về tu vi không cao bằng Cưu Ma Trí, thậm chí còn thấp hơn một chút, nhưng Yến Thập Tam có một trái tim quyết tử "không giết địch thì giết mình", nên hắn mới đi ra một con đường Kiếm đạo cực đoan.
Một kiếm tung ra, thậm chí có thể gây đe dọa cho cả Đại Tông Sư!
Nếu không có trái tim của kẻ mạnh, dù có được tu vi thông thiên, về bản chất cũng không thể coi là kẻ mạnh thực thụ!
Thế nào là kẻ mạnh?
Phải là người từng bước một, thực sự chém giết từ trong giang hồ mà ra, là người kiên định không chút nghi ngờ đối với con đường võ đạo của chính mình, mới có tư cách được gọi là kẻ mạnh.
Từ phương diện này mà nói, Lý Thu Thủy và Thiên Sơn Đồng Lão thậm chí cũng chỉ có thể coi là cao thủ, chứ chưa tính là kẻ mạnh.
Bởi vì tâm tính của cả hai đều có khiếm khuyết!
Có lẽ đây cũng là lý do hai người đã sống gần trăm tuổi, rõ ràng đã đi đến tận cùng của Tông Sư Cảnh, thậm chí đã bắt đầu chạm tới ngưỡng cửa Đại Tông Sư Cảnh, nhưng mãi vẫn không thể bước ra bước cuối cùng kia.
Tâm cảnh không viên mãn, không thể chịu đựng được sức mạnh pháp tắc tôi luyện linh hồn, không cách nào đúc thành thần hồn mà chỉ Đại Tông Sư mới có thể sở hữu!
Thân pháp hai người tựa như lôi quang, chưởng phong quyền kình bộc phát, không ngừng nổ vang trên không trung Lỗi Cổ sơn, khiến những kẻ đứng xem kinh hãi lùi lại liên tục. Nhưng bọn họ cũng chỉ lùi lại chứ không ai rời đi, rõ ràng chẳng ai muốn bỏ lỡ cơ hội xem kịch hay này.
Trên người Tống Thiến dường như lúc nào cũng có đồ ăn vặt, lúc này nàng chia cho Tống Huyền, Yêu Nguyệt mỗi người một nắm hạt dưa. Sau đó, mấy người ngồi trên ghế đá, vừa cắn hạt dưa vừa hứng thú nhìn hai lão bà bà đang xé xác nhau.
Thiên Sơn Đồng Lão vóc dáng nhỏ nhắn, trông như một bé gái chưa đầy mười tuổi, nhưng trên mặt lại mang uy nghiêm cực kỳ trầm trọng. Một chiêu Thiên Sơn Chiết Mai Thủ biến hóa khôn lường, ép Lý Thu Thủy phải lùi bước liên tục.
Lý Thu Thủy dáng người thướt tha, trên mặt đeo một lớp mạng che dày, nhưng phần da thịt lộ ra ở cánh tay lại mịn màng tinh tế, trông như thiếu nữ đôi mươi, hoàn toàn không lộ vẻ già nua.
Ả có thân pháp phiêu dật linh động, tuy rơi vào thế hạ phong nhưng lần nào cũng suýt soát né được sát chiêu của Đồng Lão, nhất thời hai người đánh đến mức ngang tài ngang sức.
"Hai người này cộng lại cũng gần hai trăm tuổi rồi." Tống Thiến nhổ ra một miếng vỏ hạt dưa, "Kết quả vẫn vì một gã đàn ông mà đánh đến sống đi chết lại, cái đầu óc này, bảo sao không thành được Đại Tông Sư."
Nói xong, thấy ca ca và tẩu tử mấy người chỉ lo cắn hạt dưa xem kịch, nàng không khỏi cau mày nhìn Tang Thổ Công đang đứng bên cạnh đầy vẻ cục túc bất an.
"Lão Tang, ngươi nói xem có đúng không?"
"Đúng đúng đúng! Nữ hiệp nói rất đúng!"
Tống Thiến lúc này mới hài lòng hừ một tiếng, "Cái thứ Sinh Tử Phù trên người ngươi là do con nhóc lùn kia gieo, hay là do lão dâm phụ kia?"
Tang Thổ Công lộ vẻ vui mừng, "Sinh Tử Phù trên người lão phu là do Thiên Sơn Đồng Lão gieo xuống."
"Ừm, biết rồi!"
Tống Thiến gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Tang Thổ Công có chút ngây người, đại tiểu thư à, cô nói cho hết câu đi chứ, nói nửa chừng thế này thật khiến người ta sốt ruột chết mất!
Câu "biết rồi" này của cô rốt cuộc là có ý gì?
Có giải được không, có chịu giải cho lão phu không, cô cho một câu dứt khoát đi chứ!
Liên Tinh liếc nhìn Tang Thổ Công một cái, tên này ở dưới đất lâu quá nên ngốc luôn rồi sao? Ngươi là một tù binh, có tư cách gì mà đòi ra điều kiện?
Tống Huyền cắn xong nắm hạt dưa trong tay, theo bản năng định hô một câu: "Đừng đánh nữa, các người đánh thế này không chết được người đâu!"
Phụ nữ đánh ghen chẳng phải nên túm tóc, xé áo, tát tai sao? Các người cứ dùng thân pháp bay tới bay lui thế kia, đang nhảy múa đấy à?
Yêu Nguyệt dường như cũng thấy hơi tẻ nhạt, lên tiếng: "Hai người này chắc hẳn đã đấu với nhau quá lâu, đôi bên đều cực kỳ quen thuộc chiêu số của đối phương, e là không phân định được sinh tử đâu."
Kẽo kẹt...
Trong sơn cốc, cánh cửa gỗ của căn nhà nhỏ bị đẩy ra. Vô Nhai Tử sau khi nhận được một viên Tiểu Hoàn Đan của Tống Huyền, cuối cùng cũng giữ được mạng sống, lúc này mới chậm rãi bước ra ngoài.
"Sư phụ!"
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc tuy tóc trắng xóa nhưng dung mạo không hề già nua của Vô Nhai Tử, Tô Tinh Hà đỏ hoe mắt, lập tức quỳ sụp xuống đất.
"Đứng lên đi, những năm qua vất vả cho con rồi!"
Vô Nhai Tử vỗ vỗ vai Tô Tinh Hà, trong lòng không khỏi cảm thán.
Đời ông có tiếc nuối, có phẫn nộ, có bất lực, nhưng đối với người đồ đệ tôn sư trọng đạo, không rời không bỏ như Tô Tinh Hà, ông cảm thấy rất an ủi.
Ít nhất, làm sư phụ như ông cũng không đến nỗi quá tệ hại, đồ đệ dạy ra không phải toàn hạng nghịch đồ như Đinh Xuân Thu.
"Sư phụ Vô Nhai Tử, ông không sao rồi chứ?" Chung Linh tung tăng chạy đến bên cạnh ông, trong mắt cũng tràn đầy vẻ vui mừng.
Đối với đứa đệ tử đóng cửa như Chung Linh, Vô Nhai Tử tự nhiên là yêu quý hết mực, lập tức cười ha hả nói: "Yên tâm, xem chừng vi sư một năm rưỡi nữa vẫn chưa chết được, vẫn còn chút thời gian để chỉ điểm kỹ lưỡng cho con."
Nói đoạn, ông ôm quyền hành lễ với Tống Huyền, sau đó ngẩng đầu nhìn xa, quan sát hai bóng dáng quen thuộc kia, trong mắt tràn đầy vẻ phức tạp.
Im lặng hồi lâu, ông chậm rãi cất tiếng thở dài: "Sư tỷ!"
Một tiếng "sư tỷ" vang lên, thân hình Thiên Sơn Đồng Lão khẽ run rẩy, bà tung một chưởng về phía Lý Thu Thủy. Lý Thu Thủy thân pháp phiêu miểu như tiên, nghiêng người né tránh một đòn sát thủ. Sau đó hai người không tiếp tục ra tay nữa mà kinh hỉ nhìn về phía sơn cốc.
Khảnh khắc tiếp theo, hai người thân tựa kinh hồng, xoay mình giữa không trung, gần như không phân trước sau mà cùng lúc xuất hiện trong Thiên Lung Địa Ách cốc.
Nhìn rõ dung mạo của Vô Nhai Tử, trong mắt Thiên Sơn Đồng Lão đã có lệ nóng tuôn trào: "Sư đệ, bao nhiêu năm rồi, cuối cùng đệ cũng chịu mở miệng gọi ta một tiếng sư tỷ!"
Vô Nhai Tử thở dài nhẹ: "Năm xưa không hiểu chuyện, đã trách lầm sư tỷ rồi!"
Năm đó vì lý do người vợ Lý Thu Thủy, ông và Thiên Sơn Đồng Lão tuy không đến mức trở mặt thành thù, nhưng tình nghĩa đồng môn giữa hai người cũng không còn như xưa. Giờ nghĩ lại, bản thân mình đúng là nực cười.
"Không trách đệ, sư đệ, sư tỷ chưa bao giờ trách đệ cả!"
Giọng nói kích động của Thiên Sơn Đồng Lão run rẩy, bà chỉ tay về phía Lý Thu Thủy đang đỏ hoe mắt, nói: "Sư đệ, hãy xem sư tỷ giết chết con tiện nhân này để trút giận cho đệ!"
Vô Nhai Tử lắc đầu: "Bụi lại về với bụi, đất lại về với đất, bao nhiêu năm qua rồi, chút ân oán này sư đệ đã sớm nhìn thấu."
Trải qua mấy chục năm ma nạn, lúc này Vô Nhai Tử có chút ý vị đại triệt đại ngộ, chỉ thấy ông bình thản nhìn Lý Thu Thủy như nhìn một người xa lạ.
"Tình nghĩa phu thê giữa tôi và bà đã cạn, bà đi đi, đời này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa!"
Lời này vừa thốt ra, tâm thái Lý Thu Thủy lập tức nổ tung!