Chương 426
Gặp lại lão Diệp
Đăng ngày 30/08/2026
19
Trở về nha môn Chỉ huy sứ, Tống Huyền lập tức triệu tập Ti trưởng Chấp Pháp ty tới, đem quyển sổ ghi chép cái gọi là công lao kia giao cho đối phương.
"Cứ theo danh sách này mà bắt người!"
Ti trưởng Chấp Pháp ty không hề hỏi nguyên do, chỉ hỏi một câu: "Đại nhân, ngài muốn bắt sống hay lấy mạng?"
"Nếu có kẻ phản kháng, giết không tha!"
"Đã rõ!"
Ti trưởng Chấp Pháp ty nhận lệnh rời đi. Còn việc sau đó sắp xếp nhân thủ ra sao, phân bổ nhiệm vụ thế nào, Tống Huyền hoàn toàn không cần bận tâm.
Đây chính là cái lợi của việc thân cư cao vị, không cần phải thân hành làm mọi việc, chỉ cần đưa ra quyết sách, những sự vụ cụ thể tự nhiên sẽ có người lo liệu chu toàn.
Bước vào phòng làm việc của mình, trên bàn đã chất chồng một lớp công văn cần ký tên phê duyệt. Yêu Nguyệt lúc này đang làm đúng bổn phận của một bí thư, nàng phân loại các loại giấy tờ, những tấu chương không quan trọng thì trực tiếp hạ bút viết một chữ "Duyệt".
Đứng từ cửa nhìn vào, Yêu Nguyệt lúc này làn da trắng nõn như tuyết, gương mặt tựa như ngọc tạc toát ra khí chất thanh lãnh, khiến người ta không dám sinh lòng khinh nhờn.
Nghe thấy động tĩnh, nàng ngẩng đầu nhìn Tống Huyền, đôi mắt sáng ngời mà trong vắt, tựa như những vì sao lấp lánh giữa bầu trời đêm, thâm thúy đầy mê hoặc, khiến người đối diện không tự chủ được mà đắm chìm vào đó.
"Việc trong cung đã xong xuôi rồi sao?"
Thấy phu quân trở về, Yêu Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng, giọng nói của nàng tựa như thiên lại, trong trẻo êm tai, giống như một dòng suối mát chảy qua lòng người, khiến Tống Huyền cảm thấy vô cùng thoải mái.
Tống Huyền gật đầu, rảo bước tiến tới ngồi xuống ghế, ôm lấy kiều thê vào lòng, cười hỏi: "Có tấu chương nào khó xử lý không?"
Yêu Nguyệt thoải mái nheo nheo đôi mắt, nàng rất thích cảm giác nhỏ bé nép vào lòng phu quân như thế này, cực kỳ an toàn, khiến nàng có chút say mê.
"Phần lớn đều là những tấu chương vô thưởng vô phạt, nhưng có một bản, chàng cần phải xem qua."
Yêu Nguyệt rút ra một phần công văn: "Cái này gửi từ Đường Châu về đấy!"
Tống Huyền mở công văn, nhanh chóng đảo mắt qua một lượt.
Kể từ lần trước Tống Huyền hạ lệnh kích hoạt toàn bộ mật thám Huyền Y vệ ở các nơi, đây là bức mật thư đầu tiên truyền về từ phía Đường Châu.
Nội dung không nhiều, chỉ vẻn vẹn mấy chữ đơn giản.
"Thiên hộ sở mười hai phủ ở Đường Châu, đều không thể tin tưởng!"
Chữ càng ít, chuyện càng lớn. Xem xong, sắc mặt Tống Huyền không đổi, nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lẽo thêm vài phần.
"Xem ra hơn hai mươi năm bị lão Thiên tử chèn ép, đòn giáng xuống Huyền Y vệ vẫn không hề nhỏ. Tuy rằng chưa làm gì được tầng lớp cao tầng, nhưng các nha môn Huyền Y vệ ở địa phương đã bị ăn mòn và lôi kéo vô cùng nghiêm trọng!"
Yêu Nguyệt hỏi: "Chàng định xử lý thế nào?"
"Cứ theo quy trình mà làm thôi!"
Tống Huyền nói: "Trước tiên bổ nhiệm một Giám sát sứ, điều chuyển các Thiên hộ của mười hai phủ Đường Châu đi, triệu hồi về Đế đô. Nếu bọn chúng tuân mệnh thì thôi, nhược bằng không theo, vừa vặn lấy đó làm cái cớ để khai đao với Đường Châu!"
"Các Thiên hộ sở ở Đường Châu cần được thanh lọc, chuyện của Ngụy Vương cũng phải làm. Ngoài ra, thế lực giang hồ bên Đường Châu rất mạnh, có mấy lão gia hỏa không dễ chọc vào, khi cần thiết phải ép bọn họ vào Thiên Uyên. Suốt ngày chỉ biết hưởng phúc bên ngoài, chính sự chẳng làm được tích sự gì, thật sự tưởng Thái Tổ tính tình tốt thì có thể tùy ý làm càn sao?"
Yêu Nguyệt cười nói: "Hay là vị trí Giám sát sứ này để thiếp làm nhé? Thiếp đi Đường Châu dọn dẹp thay phu quân trước một phen?"
Tống Huyền lắc đầu: "Thế thì không được, nàng đi rồi, ta chẳng phải sẽ cô đơn gối chiếc sao?"
Ánh mắt Yêu Nguyệt như nước, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ: "Phu quân, trời không còn sớm nữa, đến lúc tan sở rồi!"
Tống Huyền tâm lĩnh thần hội, xem ra đêm nay lại là một đêm không ngủ.
...
Trở về trang viên, từ xa đã thấy một cái đầu nhô lên từ dưới đất, hóa ra là Tống Thiến đang luyện tập Thổ độn thuật.
Liên Tinh tay cầm một chiếc gậy gỗ, đang nín thở ngưng thần quan sát xung quanh. Thấy Tống Thiến ló đầu ra, nàng theo bản năng định vung gậy đánh tới.
Nhưng tốc độ của nàng so với Tống Thiến thì kém xa không chỉ một chút. Nàng vừa mới giơ tay, bên kia Tống Thiến đã biến mất tăm, lúc lộ diện lần nữa đã ở ngay sau lưng nàng, tùy ý vỗ nhẹ vào mông nàng một cái.
"Á!"
Liên Tinh vừa thẹn vừa giận, đập mạnh gậy xuống khoảng đất trống không người, phía xa xa truyền lại tiếng cười "khành khạch" của Tống Thiến.
"Thanh Sương muội muội, chút bản lĩnh này của muội mà cũng đòi nhớ nhung ca ca ta sao?"
"Chơi trò đập chuột còn không xong, còn muốn chơi với ca ca ta à?"
"Lêu lêu lêu..."
Nhưng ngay khắc sau, Tống Nhị Ni không cười nổi nữa. Một bàn tay chẳng biết từ đâu xuất hiện, đúng lúc nàng vừa thò đầu ra đã chuẩn xác bóp lấy cổ nàng, xách ngược nàng từ dưới đất lên.
Tống Huyền tức giận nhìn nàng: "Muội cũng lớn tướng rồi, không thể đứng đắn một chút được à?"
"Muội không đứng đắn chỗ nào chứ?" Tống Thiến có chút không phục, "Giờ huynh có vợ rồi chẳng thèm chơi với muội nữa, muội không thể tự tìm chút niềm vui sao?"
Nói đoạn, nàng vung tay một cái, một chiếc búa gỗ bay lơ lửng trước mặt Tống Huyền.
"Ca, muội làm chuột, huynh đập đi, được không?"
Nhìn ánh mắt mong chờ lấy lòng của Tống Thiến, Tống Huyền im lặng một chốc: "Thôi đi, để ta làm chuột cho muội đập."
"Đầu óc muội vốn đã không thông minh, đừng để đập cho ngốc thêm nữa."
Tống Huyền miệng thì nói, nhưng ánh mắt lại hướng về phía xa. Chỉ thấy trên con phố đằng xa, một bóng người quen thuộc đột ngột xuất hiện nơi góc đường.
Y mặc một chiếc áo trắng rất giản dị, lặng lẽ đứng đó, tựa như một lữ khách cô độc và tịch mịch. Trên tay y không cầm kiếm, nhưng cả người y lại giống như một thanh kiếm đã tuốt khỏi vỏ, tỏa ra một luồng hàn khí khiến người ta kinh hãi. Thế nhưng luồng hàn khí này chỉ thoáng qua rồi biến mất, ngay khi ánh mắt Tống Huyền nhìn tới đã không còn dấu vết.
"Lão Diệp!"
Tống Thiến cũng là người đầu tiên nhìn thấy đối phương, lập tức vui vẻ vẫy vẫy tay: "Mau lại đây, muội mới phát minh ra trò chơi mới, thú vị lắm, cùng chơi đi!"
Diệp Cô Thành nhướng mày, ánh mắt lại dừng trên người Tống Huyền.
Ý tứ không cần nói cũng hiểu: Muội muội này của đệ, vẫn cứ ngây thơ hồn nhiên như vậy nhỉ!
Tống Huyền vờ như không thấy, ôn hòa cười hỏi: "Huynh đến khi nào vậy?"
"Đến Đế đô được mấy ngày rồi!" Diệp Cô Thành bước ra một bước, để lại một đạo tàn ảnh tại chỗ, lúc xuất hiện lần nữa đã đứng đối diện Tống Huyền.
"Nghe nói đệ đại hôn, ta tới uống chén rượu mừng!"
Diệp Cô Thành liếc nhìn tuyệt sắc giai nhân áo trắng như tuyết, tóc đen xõa ngang lưng bên cạnh Tống Huyền.
"Vị này chính là đệ muội?"
Tống Huyền gật đầu: "Yêu Nguyệt của Di Hoa cung, chắc huynh cũng từng nghe qua danh hiệu của nàng rồi chứ?"
"Có nghe qua một chút!"
Đối với việc Tống Huyền có thể cưới được chủ nhân của một phương thánh địa về nhà, Diệp Cô Thành không hề thấy kinh ngạc. Vô Khuyết Tông Sư đương thế nếu ngay cả chút bản lĩnh này cũng không có, đó mới là chuyện nực cười nhất thiên hạ.
Sau vài câu giới thiệu đơn giản, mấy người cùng vào trang viên, Liên Tinh rất chủ động rót đầy trà cho mọi người.
Diệp Cô Thành nhìn Liên Tinh có bảy tám phần tương đồng với Yêu Nguyệt.
Khá lắm, chị em song sinh cơ đấy!
Y cũng thật sự bái phục rồi.
Diệp Cô Thành y từ trước đến nay luôn tự cho rằng không thua kém ai, nhưng đối diện với Tống Huyền, lúc này y chẳng còn chút tâm tư so bì nào nữa.
Dường như mọi chuyện tốt lành trên thế gian này đều rơi hết lên đầu Tống Huyền rồi.