Chương 608
Mấy vị, nộp phí qua đường chút đi
Đăng ngày 30/08/2026
19
Giữa tinh không mênh mông bát ngát, phía ngoài Vô Cực tinh, một luồng cầu vồng như sao băng xé toạc màn đêm, lao đi vun vút.
Nằm ở đầu luồng sáng ấy là một cỗ quan tài bằng đồng xanh khổng lồ. Cỗ quan tài này dường như vẫn chưa hoàn thiện, vầng sáng trên thân lúc ẩn lúc hiện, có vài chỗ lộ rõ vết tích chưa được gia công xong xuôi.
Dù vậy, tốc độ của nó vẫn cực nhanh. Tống Huyền cùng mấy người ngồi xếp bằng trên đỉnh quan tài, phóng tầm mắt nhìn ra tinh không xa xăm.
Vạn Kiếm Nhất nhìn chằm chằm cỗ quan tài dưới thân, im lặng không nói gì. Mãi cho đến khi sắp tiếp cận Vạn Linh đại lục, lão mới u uất lên tiếng:
"Tống Thiến cô nương, muội tu luyện Ma đạo sao?"
Trong ấn tượng của lão, tu sĩ bình thường có thể dùng đủ loại phi hành pháp bảo kỳ quái, nhưng làm thành hình dạng quan tài thế này thì thật sự không nhiều, ngay cả trong đám Ma đạo cũng hiếm khi gặp phải.
Tống Thiến nở nụ cười rạng rỡ: "Ta tu luyện Tiên đạo chính thống hẳn hoi đấy, Vạn lão đầu ngươi đừng có nói bừa!"
Vạn Kiếm Nhất gượng cười một tiếng. Chẳng hiểu sao, rõ ràng đối phương cười tươi như hoa, nhưng tim lão lại đập loạn nhịp, đó là Nguyên Thần đang không ngừng cảnh báo.
Thiếu nữ trước mắt này tuyệt đối không hề vô hại như vẻ bề ngoài.
"Tống Huyền, phía trước chính là cửa ải dẫn vào nội lục Đạo Tống hoàng triều!" Giọng Vạn Kiếm Nhất hơi trầm xuống, nhưng thấp thoáng vẻ hưng phấn.
Làm mật thám ở Hoàng Thành ty bao nhiêu năm, nay cuối cùng cũng được "chính thức hóa", có thể đường đường chính chính đảm nhiệm chức Bách hộ, hưởng thụ khí vận hoàng triều gia trì, hỏi sao lão không vui cho được?
Tiến sát Vạn Linh đại lục, đập vào mắt là một vùng biển xanh thẳm, sóng vỗ rì rào. Từng luồng gió biển mang theo một loại lực đạo đặc thù, thậm chí có thể che chắn thần thức của tu sĩ.
Trên mặt biển ấy sừng sững một tòa thành trì khổng lồ, tựa như một con hung thú đang phủ phục trên đất.
Vạn Kiếm Nhất chỉ tay về phía tòa thành nói: "Đó là Quan thành. Các tu chân tinh trong lãnh không của Đạo Tống, hễ tu sĩ nào muốn nhập quan đều phải đi qua thành này. Chỉ cần vào quan, lệnh bổ nhiệm Hoàng Thành ty của chúng ta coi như chính thức có hiệu lực!"
Tống Huyền thần sắc bình thản, khẽ gật đầu với Tống Thiến.
Tống Nhị Ni hiểu ý, thu lại quan tài đồng xanh. Sau đó mấy người bước tới một bước, thân hình hóa thành những luồng hồng quang lao về phía Quan thành.
Tại cổng thành, từng dòng người đang xếp hàng dài dằng dặc. Thỉnh thoảng lại thấy có tu sĩ từ tinh không lao tới, đứng chờ nhập quan.
Tống Huyền dẫn theo Tống Thiến và Yêu Nguyệt đã thay đổi dung mạo trở nên tầm thường, dưới sự chỉ dẫn của Vạn Kiếm Nhất, bọn họ quy củ xếp hàng chờ đợi.
Ở cổng thành có thể thấy những binh sĩ hơi thở mạnh mẽ đang canh giữ. Những binh sĩ này ai nấy đều lạnh lùng vô tình, tay cầm linh kiếm. Tống Huyền liếc mắt nhìn qua, trong lòng không khỏi cảm thán.
Trong thành này ước chừng đồn trú ít nhất mấy chục vạn binh mã. Mà ngay cả binh sĩ bình thường nhất, dựa vào hơi thở để phán đoán thì đều ở cấp bậc Hóa Thần kỳ.
Đây mới chỉ là một tòa Quan thành nội bộ của Đạo Tống hoàng triều mà binh lực đã hùng hậu đến thế, chẳng biết những vùng biên thùy giáp ranh với các hoàng triều khác, thực lực quân đội còn kinh khủng đến mức nào!
Thành thật xếp hàng, lúc vào thành, mấy người bọn họ bị kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt. Mãi đến khi Vạn Kiếm Nhất xuất trình thư bổ nhiệm của Hoàng Thành ty, tên đầu mục binh sĩ cầm đầu mới giãn cơ mặt ra đôi chút.
"Hóa ra là các vị đại nhân của Hoàng Thành ty, vừa rồi có chỗ đắc tội, mong được lượng thứ!"
Tống Huyền bình thản gật đầu, dưới ánh nhìn của đám binh sĩ, hắn bước chân vào trong thành.
Chờ mấy người đi xa, một tên lính nhỏ khẽ nói: "Đầu nhi, thư bổ nhiệm của hai người phụ nữ kia không khớp với dung mạo, cứ thế cho bọn họ qua sao?"
Tên đầu mục lạnh lùng liếc hắn một cái: "Đây không phải biên quan giáp với Ma Nguyên hay Võ Minh, không cần thiết phải khắt khe như vậy. Dung mạo bọn họ thế nào không quan trọng, quan trọng là thư bổ nhiệm trong tay là thật! Ngươi không nghĩ rằng ở Đạo Tống hoàng triều này lại có kẻ dám làm giả thư bổ nhiệm của Hoàng Thành ty đấy chứ?"
"Không dám, không dám!" Tên lính cười xòa, "Vẫn là đầu nhi suy nghĩ chu đáo, là ta nghĩ nông cạn quá!"
Tên đầu mục phẩy tay, nhìn theo bóng lưng nhóm Tống Huyền rời đi, lẩm bẩm: "Vừa bắt đầu đã là Phó Thiên hộ, lai lịch không nhỏ đâu, chỉ là không biết cái ghế này có ngồi vững được không thôi!"
Hắn trấn thủ ở Quan thành này nhiều năm, đã thấy quá nhiều tu sĩ tông môn vào triều làm quan, nhưng cuối cùng kẻ có thể đứng vững chân trong triều đình thì trăm người không được một!
...
Rời khỏi Quan thành, nhóm Tống Huyền coi như đã hoàn toàn tiến vào Vạn Linh đại lục.
Vừa mới đặt chân vào, bọn họ đã bị linh khí thiên địa nồng đậm đến mức gần như hóa lỏng làm cho kinh ngạc.
Ngoài ra, trong không gian thức hải của Tống Huyền, Võ Đạo Nguyên Thần khẽ run lên. Phía trên Nguyên Thần, một luồng hào quang màu đỏ bắt đầu hiện ra, ánh sáng tuy rất mờ nhạt nhưng lại xuất hiện rõ mồn một trong tâm trí.
Tống Thiến và những người khác cũng nhận ra điều gì đó, ánh mắt ai nấy đều lóe lên, nhìn nhau đầy ẩn ý.
"Đừng căng thẳng, đây chính là khí vận hoàng triều!"
Vạn Kiếm Nhất vội vàng giải thích: "Chúng ta đi qua cửa ải coi như chính thức nhậm chức, khí vận hoàng triều đã bắt đầu gia trì. Khí vận màu đỏ chỉ được coi là cấp thấp nhất, nhưng dù vậy, tiêu hao một phần khí vận cũng có thể tăng tốc độ cảm ngộ Thiên Địa Pháp Tắc của Nguyên Thần lên một chút."
"Xích, Cam, Hoàng, Lục, Thanh, Lam, Tử, đó chính là các cấp bậc khí vận hoàng triều. Quan chức càng cao, đóng góp cho hoàng triều càng lớn thì sẽ càng nhận được sự chú ý của trấn quốc thần khí, cấp bậc khí vận được ban cho cũng theo đó mà tăng lên."
"Cấp bậc càng cao, công hiệu càng mạnh. Nghe nói kẻ mang đại khí vận sẽ được thiên đạo quyến luyến, ngay cả những đại năng Ma đạo cũng phải đi vòng mà tránh!"
Tống Huyền lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt xa xăm nhìn về phía đại dương vô tận.
Mấy người ngự không mà đi, không vội vã đến phủ Tô Hàng nhậm chức mà vừa đi vừa làm quen với môi trường của Vạn Linh đại lục.
Bay được chừng ba ngày, đúng lúc này, trên mặt biển phía dưới bỗng xuất hiện một vết nứt lớn như rồng dữ, từ trong khe nứt, một bóng đen vụt ra.
Bóng đen kia chặn đường nhóm Tống Huyền, sau khi quầng sáng tan đi, một gã khổng lồ cao hơn ba trượng hiện ra thân hình.
Mái tóc đỏ rực không gió tự bay, trên khuôn mặt lạnh lùng, giữa lông mày có ba điểm sáng như tinh tú đang chậm rãi xoay tròn, toát ra vẻ yêu dị.
Tống Huyền đánh giá gã khổng lồ khí thế ngất trời như hung thú viễn cổ trước mặt, trầm giọng hỏi: "Các hạ có ý gì đây?"
Gã khổng lồ tóc đỏ lạnh lùng đáp: "Nộp phí qua đường chút đi!"
"???"
Tống Huyền cảm thấy thật khó tin: "Vùng biển này là của ngươi sao?"
Gã tóc đỏ gật đầu: "Vốn không phải của ta, nhưng ta đã xuất hiện ở đây thì nó là của ta. Ngươi muốn đi qua thì phải nộp phí. Mỗi người mười viên Cực phẩm linh thạch, già trẻ không lừa!"
Tống Huyền quay sang nhìn Vạn Kiếm Nhất.
Lão đăng, chuyện này là sao?
Vạn Kiếm Nhất cười gượng: "Lãnh thổ hoàng triều quá rộng lớn, không thể quản lý hết mọi ngóc ngách được. Những chuyện như bá chủ đường lộ hay hải phỉ chặn đường cướp bóc vẫn cứ dẹp không xuể. Ở những vùng núi hoang hay biển vắng thế này, luật pháp hoàng triều chỉ là vật trang trí, quy tắc vẫn là thực lực vi tôn. Chuyện giết người đoạt bảo chắc ngươi cũng chẳng lạ lẫm gì chứ?"