Chương 794
Hoàng đế thì đã sao, một lời không hợp, bất cứ lúc nào cũng có thể xử ngươi!
Đăng ngày 30/08/2026
19
Không trách Thái tử lại suy đoán như vậy, thực tế là bất kỳ ai khi biết kết quả này, e rằng đều sẽ nảy sinh tâm tư đó.
Ngoài miệng ngươi luôn nói ủng hộ ta, mài giũa ta, để ta nhanh chóng trưởng thành, kết quả sau lưng lại âm thầm không ngừng đưa người sang phía lão Nhị.
Trước kia ngươi đưa cho lão Nhị mấy vị đại năng Hợp Thể hậu kỳ thì cũng thôi đi, Triệu Cấu còn có thể nhẫn nhịn.
Nhưng hiện tại, ngay cả lão quái cấp Đại Thừa ngươi cũng nhét sang chỗ Triệu Triết, rốt cuộc là có ý gì?
Chẳng lẽ gió bên gối của Thục phi đã thổi bay cả lý trí của ngươi rồi sao?
Trên triều đường, bầu không khí bỗng chốc rơi vào trạng thái quỷ dị. Những Ngự sử vốn định đàn hặc Tống Huyền hôm nay cũng lộ vẻ do dự.
Không ít người vô thức nhìn về phía Thái tử, hy vọng nhận được chỉ thị rõ ràng từ ngài.
Sự tồn tại như cấp Đại Thừa không phải thứ dễ dàng lật đổ. Ngay cả tội danh Tống Huyền hôm qua tự ý điều binh bao vây Quốc công phủ, liệu có hiệu quả hay không, lúc này cũng khó mà nói trước.
Cảm nhận được ánh mắt xung quanh, trong lòng Thái tử dâng lên cơn giận dữ. Hắn thầm hạ quyết tâm, đưa mắt ra hiệu cho Ngự sử Lý Khai.
Đàn hặc!
Tiếp tục đàn hặc cho bản Thái tử!
Đại Thừa kỳ thì đã sao, đây là Đế đô, là Đạo Tống hoàng triều!
Triệu Cấu ta đăng cơ vốn là ý kiến thống nhất của các vị lão tổ Triệu gia, há lại để một kẻ như Tống Huyền có thể lay động!
Hôm nay dù không trị được tội ngươi, cũng phải khiến ngươi mất hết mặt mũi, để bách quan nhìn rõ cục diện, thiên hạ này rốt cuộc là thiên hạ của ai!
Nhận được chỉ thị của Triệu Cấu, Lý Khai hít sâu một hơi, nâng tấu chương lên tiếp tục lên tiếng:
"Bệ hạ, thần còn muốn tiếp tục đàn hặc!"
Hoàng đế Triệu Bàn ánh mắt hơi lóe lên, gật đầu nói: "Nói đi, lần này lại muốn đàn hặc ai?"
"Thần đàn hặc muội muội của Tống tuần sát sứ là Tống Thiến!"
"Nữ tử này coi thường vương pháp, lạm dụng chức quyền, tự ý điều động binh mã Võ điện bao vây phủ Thành quốc công!"
Lý Khai đầy vẻ căm phẫn, siết chặt nắm đấm, giận dữ nói: "Lão Quốc công từng vì Đạo Tống ta mà đổ máu, vì sự thành lập của hoàng triều mà góp sức. Nay khó khăn lắm mới được hưởng phúc vài ngày, lại vô duyên vô cơ bị binh mã bao vây!"
"Không chỉ bao vây, theo thần được biết, nàng ta còn bắt đi tất cả người trong Quốc công phủ. Trong số những người bị bắt, thậm chí còn có cả một đám huân quý đến dự tiệc tối qua."
"Còn vương pháp không? Còn pháp luật không?"
"Ta thực sự muốn hỏi, trong mắt tiểu nhi Tống Thiến kia liệu có còn triều đình, có còn Bệ hạ nữa hay không!"
Ông ta vừa mở miệng, lập tức có không ít Ngự sử ngôn quan lên tiếng phụ họa.
"Đúng vậy, chuyện này sáng nay ta mới biết, quả thực là kinh thiên động địa!"
"Đến cả an nguy của bậc vị cao trọng vọng như lão Quốc công còn không được bảo vệ, hạng người như chúng ta chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào sao!"
"Tiểu nhi Tống Thiến lạm dụng quyền thế, hôm nay nàng ta dám đem quân vây Quốc công phủ, ngày mai liền dám cử binh tạo phản!"
"Nghiêm trị, nhất định phải nghiêm trị!"
Trên triều đường hỗn loạn một mảnh. Không ít người sau khi cân nhắc cục diện đã chọn đứng về phía Thái tử.
Tống Huyền tuy mạnh nhưng chỉ có một mình, mà đứng sau Thái tử chính là Bệ hạ, là một đám lão tổ Triệu gia, cùng với tông môn cửu cấp phía sau Hoàng hậu!
Thực lực cỡ đó hoàn toàn là nghiền ép!
Trực tiếp đàn hặc Tống Huyền thì khó làm, vậy thì bắt đầu từ việc đàn hặc muội muội của hắn, từng chút một làm suy yếu thế lực đối phương, cuối cùng đuổi kẻ họ Tống ra khỏi Hoàng Thành ty.
Lão quái Đại Thừa kỳ tuy đáng kính sợ, nhưng thứ bọn họ sợ hơn chính là Hoàng Thành ty.
Nếu không có lớp da Hoàng Thành ty này, chỉ đơn thuần là một tôn lão quái Đại Thừa, những gia tộc bám rễ sâu đời ở Đế đô thực sự không quá sợ hãi.
Bên trong Đế đô này, số lão quái Đại Thừa ẩn tu tuyệt đối không dưới hai chữ số. Nhưng dù vậy, dưới sự uy hiếp của trấn quốc thần khí, kẻ nào mà chẳng phải ngoan ngoãn không dám gây chuyện?
Rời bỏ hào quang của Hoàng Thành ty, Tống Huyền và những lão quái kia có gì khác biệt?
Triệu Bàn sắc mặt bình thản, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua từng người, đặc biệt là Tống Huyền, ngài vẫn luôn chú ý tới.
Khi thấy đối phương dường như chẳng hề để tâm đến việc bị đàn hặc, trong lòng ngài không khỏi thở dài. Đối phương hôm nay dám lên triều, ước chừng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị đàn hặc rồi.
Xem ra hẳn là có hậu chiêu, chỉ là không biết hậu chiêu này rốt cuộc là gì?
Ngay lúc ngài đang suy đoán hậu chiêu của Tống Huyền, trên triều đường, một Ngự sử trẻ tuổi với vẻ mặt như uống quá chén, hưng phấn đến đỏ bừng mặt, giơ cao hai tay gào thét.
"Nghiêm trị Tống Thiến!"
"Bãi quan cách chức, tống vào giáo phường ty!"
Có lẽ vì thấy mọi người đều đang đàn hặc, đều đang hô khẩu hiệu đòi nghiêm trị Tống Thiến, hắn nghĩ mình hô thêm vài câu chắc cũng chẳng sao.
Hắn vốn nghe nói muội muội của Tống Huyền sắc nước hương trời, là mỹ nhân bậc nhất. Mỹ nhân cỡ này nếu bị tống vào giáo phường ty, sau này hắn nhất định ngày ngày tới lâm hạnh.
Thế nên, một phút không cẩn thận, hắn đã hét toạt suy nghĩ trong lòng ra ngoài.
Nhưng chẳng hiểu sao, sau khi hắn giơ cao hai tay hét lên câu đó, toàn bộ âm thanh trên triều đường đột ngột im bặt, dường như cả thế giới bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Yên tĩnh đến mức nghẹt thở.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy những Ngự sử vốn đang cùng hắn đàn hặc Tống Thiến giờ đây đồng loạt lùi sang hai bên, dường như sợ bị dính dáng đến hắn.
Không ít người nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn bội phục.
Kinh ngạc là vì thực sự có kẻ ngốc đến mức dám ở ngay trên triều đường, trước mặt một tôn lão quái Đại Thừa như Tống Huyền mà đòi tống muội muội người ta vào giáo phường ty.
Tất nhiên, bội phục cũng là thật.
Người anh em này đúng là dũng sĩ mà. Người khác cùng lắm chỉ nghĩ đến việc đuổi thế lực của Tống Huyền ra khỏi Hoàng Thành ty để hắn không thể dùng sức mạnh đó đe dọa triều thần.
Ngươi thì giỏi rồi, trực tiếp bắt đầu mơ tưởng chuyện lâm hạnh muội muội người ta luôn!
Lòng can đảm này quả thực không tầm thường!
Rất nhiều người quay đầu nhìn về phía Tống Huyền.
Chỉ thấy Tống Huyền vốn đang thản nhiên tự tại, dù bị đàn hặc cũng không có phản ứng gì, lúc này trong mắt hiện lên hàn ý thấu xương. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, trực tiếp đối diện với ánh mắt của Hoàng đế Triệu Bàn.
Trong khoảnh khắc đó, ngay cả Triệu Bàn, người nắm giữ đại quyền hoàng triều nhiều năm, cũng cảm thấy tim mình run lên một cách khó hiểu.
Ngài có cảm giác, đối phương bất cứ lúc nào cũng có thể xử ngài!
Ngay tại Đế đô, ngay trên triều đường, thậm chí dưới sự uy hiếp của trấn quốc thần khí, hắn vẫn muốn xử ngài!
Chưa bàn đến việc có đánh lại hay không, nhưng nếu một vị Hoàng đế bị thần tử trực tiếp ra tay ngay trên triều đường, thì uy nghiêm sẽ mất sạch, hoàn toàn trở thành trò cười cho các hoàng triều khác!
Nếu chuyện đó thực sự xảy ra, vị Hoàng đế như ngài cũng chẳng cần đợi Thái tử trưởng thành mới thoái vị nữa. Mấy vị lão tổ Đạt Thừa đỉnh phong trong Cung Phụng điện sẽ ép ngài phải nhường ngôi ngay lập tức!
Một vị Hoàng đế không còn uy nghiêm, một vị Hoàng đế không kiểm soát được cục diện triều đình thì đừng có ngồi lỳ trên ngai vàng chiếm chỗ nữa!
Đối diện với Triệu Bàn, Tống Huyền vốn từ khi lên triều đến giờ chưa từng mở miệng, nay lần đầu tiên lên tiếng.
Và đây cũng là lần đầu tiên hắn đối thoại trực diện với Hoàng đế Đạo Tống.
"Đây là ý của ngươi?"
Lúc này, Tống Huyền ngay cả hai chữ "Bệ hạ" cũng không thèm xưng hô.
Nói một cách không khách khí, vào lúc này, hắn đã sẵn sàng trở mặt với Triệu Bàn bất cứ lúc nào.
Nếu không nhận được câu trả lời vừa ý, dù có phải làm loạn kế hoạch ban đầu, hôm nay hắn cũng sẽ trực tiếp xử chết lão!