Chương 623

Mortarion và Khổ Ngải, mối liên hệ bất ngờ

Đăng ngày 30/08/2026

19
【Phát hiện ID người chơi "Nơi trú ẩn Ngư Uyên", sở hữu Quyền quản lý cao nhất của di tích văn minh, đáp ứng yêu cầu thông hành vào "Nơi Ngủ Say"】 Ngay khi dòng thông báo hệ thống vừa hiện lên, tòa tháp cao nhất trong Di tích văn minh Morpheus — một kiệt tác kiến trúc được tạo nên từ vô số vỏ sò, lớp giáp xác và xương cốt không rõ nguồn gốc — sau bao năm tháng chờ đợi đằng đẵng, cuối cùng cũng đón chào vị khách đầu tiên. Bề mặt tòa tháp hiện lên những lưới năng lượng màu xanh lam, sau đó chúng nhanh chóng rút đi. Vu Uyên tiến lên phía trước, đặt tay lên cánh cửa lấp lánh hình bầu dục được ghép từ hàng vạn mảnh vỏ sò. Trên cánh cửa bán trong suốt ánh lên sắc vàng nhạt, những đường vân chậm rãi lưu chuyển, lúc sáng lúc tối như nhịp thở của một sinh vật sống. Một tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ khung cảnh bên trong là một đại sảnh hình tròn. Nơi này không hề đầy rẫy những tổ chức máu thịt như hắn từng tưởng tượng. Sàn của đại sảnh tầng một được lát bằng một loại đá có vân mịn, khi giẫm lên có độ đàn hồi nhẹ, cảm giác giống như đang đi trên một tấm thảm lông cừu dày dặn. Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra những gợn sóng lăn tăn trên mặt sàn. Những viên gạch trên tường nhẵn bóng như gương, tỏa ra ánh sáng trắng sữa dịu nhẹ, không hề chói mắt nhưng đủ để soi sáng mọi ngóc ngách. Vu Uyên ngước nhìn lên, thấy một mái vòm bán trong suốt. Ánh sáng từ tầng hai xuyên qua mái vòm, chiếu rọi lên bức tượng người đàn ông đeo kính một mắt, tay ôm cuốn sách dày ở chính giữa đại sảnh, khiến nó trở nên lung linh rực rỡ. Phía dưới bức tượng có khắc một dòng chữ: —— Nhà khai phá vĩ đại nhất của văn minh sinh học [Mortarion] Nhưng ngay bên dưới dòng chữ đó, lại có một hàng chữ nhỏ khác với nét bút thanh tú: —— Hừ, phải là kẻ đặt nền móng mặt dày nhất mới đúng! o(︶︿︶)o Chủ nhân của dòng chữ thứ hai rõ ràng là một người phụ nữ. Vu Uyên nhạy bén ngửi thấy mùi "bát quái", lập tức đi quanh bức tượng xem xét thật kỹ, nhưng tiếc là không tìm thấy lời nhắn thứ ba nào. "Chậc, thế mà đã hết rồi!" Vu Uyên lộ vẻ thất vọng. Tầng một ngoài bức tượng ra thì chẳng còn vật phẩm nào có giá trị, hắn tiếp tục tiến lên tầng hai. Tầng này cũng có cấu trúc đại sảnh tương tự tầng một, nhưng những bức tường ở đây lại là "vật sống". Những sợi nấm với đủ loại màu sắc đan xen vào nhau, tạo thành những họa tiết sinh trưởng tự nhiên, không ngừng biến đổi chậm rãi như những đám mây trôi. Không khí thoang thoảng hương thơm thanh khiết của cỏ cây. Một góc đại sảnh được bài trí thành Khu nghỉ ngơi, nhưng điều kỳ lạ là phong cách ở đây khác hẳn những nơi khác, mang đậm hơi hướng kỳ ảo. Trên giá sách gỗ sẫm màu xếp đầy những cuốn sách bìa da dày, số lượng không nhiều, chỉ tầm vài chục cuốn. Cạnh giá sách là một lò sưởi và bàn làm việc. Trên bàn trải tấm khăn nhung thiên nga màu tím đậm, bên trên đặt quả cầu pha lê, con lắc cảm xạ, chân nến bằng vàng và một bộ bài. Dưới bộ bài còn đè lên một tờ giấy đã ngả vàng. Cạnh cửa sổ sát bàn làm việc đặt một chiếc kính thiên văn ngắm sao kiểu cổ điển. Vu Uyên tiến lại gần xem nội dung tờ giấy, nhưng có lẽ do thời gian quá lâu, phần lớn chữ viết đã mờ nhòe, không thể nhận dạng. Chỉ còn một dòng ở giữa là có thể miễn cưỡng đọc được. Hắn nheo mắt phân biệt từng chữ: —— 【Văn minh... chệch hướng... trật tự mới đang được thiết lập... trên nền văn minh cũ...】 Ý nghĩa của câu này không khó hiểu. Những dòng chữ này tồn tại đã rất lâu, nhưng việc được Mortarion cất giữ đến tận bây giờ chứng tỏ nội dung của nó tuyệt đối không phải là viết bừa. Đây là một lời tiên tri hay là một kết luận? Cái gọi là "văn minh chệch hướng" ám chỉ nền văn minh nào? Là văn minh sinh học của Mortarion, hay là toàn bộ Thang Văn Minh này? Văn minh cũ và trật tự mới rốt cuộc là thứ gì? Vu Uyên cảm thấy dường như mình đang chạm tay vào những bí mật sâu kín nhất của Thang Văn Minh. Chỉ tiếc là thông tin này quá mập mờ, không đủ để cung cấp thêm manh mối giá trị nào khác. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn dừng lại ở góc dưới cùng của tờ giấy, đồng tử khẽ nheo lại. Lúc nãy hắn không để ý, giờ mới thấy ở đó có hai chữ viết rất rõ ràng, là một cái tên. Hơn nữa, đây còn là cái tên mà hắn đã thấy, thậm chí là nghe qua vài lần trước đó. —— Khổ Ngải. "Khổ Ngải... chính là Khổ Ngải, một trong Tứ kỵ sĩ trong truyền thuyết." Vu Uyên nhìn lại dòng chữ phía trên một lần nữa. "Câu nói này là do Khổ Ngải để lại!" Phù thủy ma dược Amena là trợ lý đắc lực của Khổ Ngải, giờ đây rõ ràng chủ nhân của di tích văn minh này, Mortarion, cũng có mối quan hệ thiên ti vạn lũ với Khổ Ngải, thậm chí là quan hệ rất sâu đậm. Vu Uyên nhận ra nét chữ trên tờ giấy này rất giống với dòng chữ dưới chân bức tượng ở tầng một. Lời nhắn trên bức tượng chắc chắn cũng là của Khổ Ngải. Cộng thêm việc ở đây có một phòng đọc sách được Mortarion dành riêng cho ả, cũng như thông tin về Khổ Ngải từng xuất hiện trong khối kiến thức tràn vào não hắn khi đối diện với Con Mắt Hủ Bại lúc mới vào di tích. "Vãi thật!" Mortarion và Khổ Ngải không lẽ là một cặp tình nhân sao? Rất có khả năng này nha! Vu Uyên không ngờ mình lại hóng được một vụ bê bối động trời như vậy. Hơn nữa, Khổ Ngải này rất có thể cũng là một tồn tại trên cấp Hoàng Kim. Hắn vội vàng mở Bản ghi chép nơi trú ẩn, ghi lại phát hiện này của mình, sau đó bắt đầu xem xét thông tin các vật phẩm xuất hiện ở đây. Chiếc kính thiên văn ngắm sao đặt bên cửa sổ không ngoài dự đoán của hắn, là một vật phẩm cấp Truyền Thuyết, có tên là Kính ngắm sao của Khổ Ngải. Đặc tính và hiệu quả của nó hầu hết đều liên quan đến tiên tri và chiêm tinh, không chỉ tăng tỷ lệ tiên tri thành công và khả năng phát hiện các sự kiện nguy hiểm, ẩn số, mà còn có chức năng cảnh báo nhất định. Tiếp theo là tờ giấy mờ chữ kia, được phân loại là vật phẩm [Đặc biệt]. Phần giới thiệu viết rằng: Có lẽ có thể để các nhà tiên tri giải mã nội dung này. Đến đây, Vu Uyên cơ bản xác định được thân phận của Khổ Ngải chính là một tồn tại vĩ đại trong lĩnh vực tiên tri. Khác với tờ giấy trên bàn, giá sách là vật phẩm cấp Sử Thi, có tác dụng bảo quản, chống mối mọt và ẩm mốc cho sách đặt bên trên. Bề mặt giá sách còn có một lớp màng mỏng bảo vệ. Nhưng dưới Quyền quản lý cao nhất của Vu Uyên, lớp màng này dễ dàng bị xóa bỏ. Hắn quan sát những cuốn sách bên trong. Quả nhiên đúng như dự đoán, tất cả đều là sách liên quan đến tiên tri và thần bí học, chỉ có một phần rất nhỏ nói về ma dược, luyện kim và sinh học. Vu Uyên rút đại hai cuốn ra xem, trên sách không có tên tác giả nhưng có mục [Người chỉnh lý]. Cái tên xuất hiện ở đó chính là "Khổ Ngải". Còn hai cuốn sách ma dược thì người chỉnh lý là cái tên quen thuộc — Amena. Vu Uyên đã không còn thấy lạ lẫm nữa. Những cuốn sách này toàn bộ đều đạt phẩm chất cấp Sử Thi. Hắn đương nhiên sẽ không bỏ lỡ, quét sạch toàn bộ bàn ghế, giá sách mang đi, ngay cả tấm khăn trải bàn bằng nhung cũng không tha. Sau khi xác nhận không còn sót lại gì, ánh mắt Vu Uyên hướng về cầu thang dẫn lên tầng ba. Không biết ở đó còn có điều bất ngờ gì đang chờ đợi hắn? Hắn có linh cảm rằng, chuyến khám phá này có lẽ sẽ thực sự giúp hắn tiếp cận được những bí mật không ai hay biết...