Chương 746

Chiến tranh kết thúc, thời khắc cuối cùng

Đăng ngày 30/08/2026

19
Trên bầu trời thành phố Lục Sâm. Năm chiếc không hạm đang hạ cánh gấp rút, tốc độ nhanh đến mức chưa từng thấy. Bên trong khoang lái, tất cả mọi người đã loạn thành một đoàn. "Hệ thống điều khiển hoàn toàn mất hiệu lực! Hệ thống vũ khí đã đóng, hệ thống phòng ngự cũng bị ngắt, chúng ta bị xâm nhập rồi, chết tiệt!" "Mất liên lạc hoàn toàn với các phi thuyền khác. Quỷ tha ma bắt, chuyện này là thế nào!" "Chúng ta tiêu đời rồi! Nhất định là phía Thành chủ xảy ra vấn đề, chỉ có ông ta mới có quyền điều khiển hệ thống của chúng ta từ xa." "Tất cả mặc trang bị cứu sinh vào, chuẩn bị đón nhận va chạm!" Trong khi đó tại nội thành Lục Sâm, những chiếc xe bọc thép máy ủi tung lớp tuyết dày, chậm rãi dừng lại. Từng binh sĩ mặc giáp máy nhảy xuống. Chỉ trong chớp mắt, hàng trăm chiến binh thuộc Đội khai hoang đã hoàn tất việc phong tỏa khu vực, thiết lập xong hệ thống tác chiến. Họ lặng lẽ chờ đợi năm gã khổng lồ trên không trung hạ cánh. Đầu Sói, người vừa trở về thông qua Vé Xe Lượt Về, ngẩng đầu nhìn năm chiếc không hạm trên trời. Gã lặp lại mệnh lệnh qua bộ đàm: "Đội khai hoang chú ý, nhắc lại lần nữa: kẻ đầu hàng không giết, kẻ ngoan cố chống trả tiêu diệt tại chỗ!" Cuối cùng, khi năm chiếc không hạm chỉ còn cách mặt đất chừng hai mươi mét, động cơ phản trọng lực mới khởi động. Luồng lửa nóng rực phun ra triệt tiêu lực xung kích khi hạ cánh, khiến băng tuyết tan chảy, tạo thành màn sương trắng dày đặc bao phủ lấy thân tàu. Dưới cái lạnh cực hạn, màn sương này nhanh chóng kết tinh lại. Đúng lúc này, giọng của Đầu Sói vang lên: "Tất cả nghe đây, Thành chủ của các ngươi đã bị chúng tôi khống chế. Bây giờ lập tức đầu hàng! Nhắc lại, Thành chủ đã bị bắt, tất cả đầu hàng ngay, bước ra khỏi không hạm và không được mang theo bất kỳ vũ khí nào. Kẻ nào cầm vũ khí sẽ bị bắn hạ ngay lập tức..." Theo lời Đầu Sói, nòng pháo của hàng chục chiếc xe bọc thép máy quanh đó bắt đầu chuyển động, sẵn sàng khai hỏa. Các chiến binh Đội khai hoang cũng đồng loạt giương súng. Cảnh tượng này lọt vào mắt những tên lính đánh thuê bên trong phi thuyền không sót một chi tiết nào. Chúng vừa kinh hãi trước thông tin Thành chủ bị bắt, vừa choáng ngợp bởi trang bị tân tiến và tố chất chiến đấu chuyên nghiệp của đội quân này. Ánh mắt bọn chúng giao nhau, rất nhanh đã đưa ra quyết định. Đúng vậy, bọn chúng chỉ là lính đánh thuê. Lính đánh thuê chỉ bán mạng vì tiền, chứ không bán mạng cho bất kỳ cá nhân nào. "Kẽo kẹt." Cửa khoang chiếc không hạm đầu tiên mở ra, một hàng lính đánh thuê giơ cao hai tay bước ra ngoài. Lực lượng không quân của Thành phố di động Khải Minh chính thức bị bắt sống toàn bộ. --- Băng nguyên Lục Sâm. Cánh cửa của khách sạn ven đường vừa hiện ra, Hogge, Nate, Ca Đình, Merlin và Tiêu Hy lần lượt bước ra khỏi phòng. Vu Uyên chỉ tay về phía bốn tên lính đánh thuê cấp Bạch Ngân đang lao tới, nói: "Giải quyết bọn chúng đi! Bình thường khó mà tìm được nhiều bao cát để luyện tay thế này đâu." Trong mắt Hogge lóe lên khát vọng chiến đấu mãnh liệt: "Giao cho tôi!" Ông ta sải bước đi ra ngoài, những người còn lại cũng nhún vai đi theo. Khi nhóm Âm Khuyển vừa tới rìa thành phố di động, thứ đón tiếp bọn chúng là nhóm của Hogge đang lao tới như bay. Mục tiêu của Hogge chính là kẻ mạnh nhất — Âm Khuyển. Ông ta lao đến rìa thành phố, tung mình nhảy vọt lên không trung. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên từ cơ thể, hình dáng bắt đầu biến đổi. Khi đáp xuống đất, ông ta đã hóa thành một Người Sói Ma Cà Rồng rực lửa. Bộ giáp máy trên người dưới sức nóng của Huyết Diễm cũng bắt đầu đỏ rực lên. Hogge liếc nhìn bộ giáp, khẽ nhíu mày: "Kim loại của bộ giáp này vẫn chưa chịu nổi nhiệt độ của Huyết Diễm, nhưng thế này đã tiến bộ lắm rồi." Sau đó, ông ta nhìn về phía Âm Khuyển đang có sắc mặt khó coi, khóe môi nhếch lên một nụ cười hưng phấn đầy khát máu. "Nghe nói ngươi là kẻ mạnh nhất ở đây hả?" Hogge ngoắc ngoắc ngón tay, cười khẩy đầy khinh miệt: "Lại đây, chơi chút nào!" Bốn người nhóm Âm Khuyển nhìn con quái vật đang tỏa ra hơi thở tương đương cấp Bạch Ngân đỉnh phong trước mặt mà không tự chủ được mà nuốt nước miếng. Dù đứng cách một đoạn, bọn chúng vẫn cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng phả vào mặt. "Đám này từ đâu chui ra vậy, sao lại mạnh thế này?" Âm Khuyển nhìn sang đồng bọn, lại phát hiện ba tên kia đã lẳng lặng lùi ra xa từ lúc nào. Ý đồ quá rõ ràng: đối phương tìm ngươi, đừng có kéo tụi này vào. Khóe miệng gã giật giật: "Các ngươi..." Gã chưa kịp dứt lời thì Hogge đã động thủ. Cùng lúc đó, Nate, Ca Đình, Merlin và Tiêu Hy cũng nhảy xuống khỏi thành phố di động, tấn công ba tên lính đánh thuê còn lại. Nate, Ca Đình và Merlin đồng loạt sử dụng Biến thân Dung Nham. Nate một chọi một, Ca Đình và Merlin phối hợp xử lý một tên. Tiêu Hy cũng tiến vào trạng thái chiến đấu. Một đôi cánh dơi khổng lồ mọc ra sau lưng, mỗi nhịp vỗ cánh lại làm tôn lên vóc dáng thanh mảnh, quyến rũ của ả. Cộng thêm khí chất lãnh đạo và phong thái "ngự tỷ" vốn có, Tiêu Hy càng thêm phần bí ẩn. Những tia chớp máu đỏ rực ngưng tụ trong tay ả, liên tục bắn về phía tên chiến binh mặc giáp. Vu Uyên đứng trên thành phố di động, bình thản quan sát trận chiến bên dưới. Ở phía xa, những lính đánh thuê thuộc Bầy Sói còn sống sót sau khi bị Ngô Khải Minh dùng làm mồi nhử quái vật cũng đang ngơ ngác nhìn nhau. Nhưng tất cả đều có chung một suy nghĩ: thời đại của Thành chủ đã chấm dứt rồi. Khi Carmen báo tin lực lượng không hạm đã bị thu phục mà không tổn thất gì, cũng là lúc Hogge tung ra cú tát Huyết Diễm cuối cùng. Thân hình Âm Khuyển vừa hiện ra từ bóng tối đã bị đánh bay đi, găm chặt xuống đất không còn cử động. Ba tên lính đánh thuê cấp Bạch Ngân khác cũng sớm đã buông vũ khí chịu trói. Vừa trải qua trận chiến ác liệt với bảy sinh vật băng giá, giờ lại phải đối mặt với những kẻ địch cùng cấp nhưng trạng thái sung mãn hơn, dù là sinh mệnh cấp Bạch Ngân thì bọn chúng cũng chỉ có nước nhận lấy thất bại. Trong số đó, bao nhiêu kẻ chủ động đầu hàng, bao nhiêu kẻ bị ép buộc thì chẳng ai rõ. Với việc bốn cao thủ cấp Bạch Ngân bị hạ gục, cộng thêm sự xuất hiện của Đội khai hoang cùng khẩu hiệu "đầu hàng không giết", đám lính đánh thuê Bầy Sói đang lẩn trốn trong tuyết cũng thuận thế quy hàng. Cuộc chiến tranh văn minh kéo dài nhiều ngày này cuối cùng cũng hạ màn. - "Thủ lĩnh, đã lấy được đủ bằng chứng từ chỗ Ngô Khải Minh. Chính Thương Nghiệp Thần Minh đã chủ động rò rỉ thông tin của ngài, dẫn đến cuộc chiến tranh văn minh này." Carmen đặt bản báo cáo thẩm vấn trước mặt Vu Uyên. Tiêu Hy đứng bên cạnh lộ vẻ kinh ngạc: "Hóa ra là Thương Nghiệp Thần Minh. Chúng ta có nên công bố tin này không? Đây sẽ là một vụ bê bối động trời đối với bọn họ đấy!" "Hoặc chúng ta có thể dùng nó để đòi một khoản bồi thường không nhỏ." Tiêu Hy vẫn chưa biết việc Vu Uyên đã thắng cược 230 tỷ. Nhưng ả lại đổi giọng ngay sau đó: "Nhưng làm vậy cũng rủi ro. Thương Nghiệp Thần Minh dù sao cũng là thế lực cấp Hoàng Kim, bọn họ có những tồn tại trên Hoàng Kim chống lưng. Làm thế có khi sẽ khiến chúng ta bị đưa vào danh sách đen của bọn họ." Điều Tiêu Hy lo lắng cũng chính là điều Vu Uyên đang cân nhắc. Thương Nghiệp Thần Minh từ lâu đã giữ vị trí bá chủ trong việc giao thương vật tư trên Thang Văn Minh, ngay cả Nhà đấu giá của hệ thống cũng không bì kịp về độ đa dạng và linh hoạt. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nguyên nhân cốt lõi vẫn là do thực lực của hắn hiện tại còn quá yếu. Sau vài giây suy nghĩ, Vu Uyên đã có quyết định: "Chưa vội lật bài ngửa. Bây giờ là thời điểm then chốt để chúng ta tích lũy thực lực. Sau cuộc chiến này, sức mạnh của chúng ta có lẽ sẽ bị lộ ra phần nào." "Vì vậy, hãy tận dụng thời gian này để tiêu hóa toàn bộ chiến lợi phẩm thu được." "Đợi đến ngày chúng ta chuẩn bị sẵn sàng..." "Ta muốn cả Thang Văn Minh phải vì chúng ta mà chấn động!"
Chiến tranh kết thúc, thời khắc cuối cùng — Sống Sót Nơi Phế Thổ Bắt Đầu Từ Cống Ngầm — Xem Truyện Chữ