Chương 414
Tuyệt địa của Quỷ Vương tông
Đăng ngày 30/08/2026
19
Trên bầu trời, Ách đạo nhân liếc nhìn cuộc chiến kịch liệt giữa quỷ và ma ở phía trên, sau đó cưỡng ép đè nén thương thế trong người, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Tiểu Lộc mà nói:
"Không ngờ lão phu mưu tính bấy lâu, lại nửa đường nhảy ra một tiểu quỷ kỳ quái như ngươi."
Nghe vậy, Lâm Tiểu Lộc đang đứng giữa đống đổ nát cũng chẳng hề kém cạnh, cất giọng đáp trả:
"Ta cũng không ngờ bản nhân đồ vừa mới đạt tới Lão Ngầu Lòi cảnh, đã gặp phải cái thứ già khú đế như ngươi, khạc... nhổ!"
Ách đạo nhân đứng trên không trung bị mắng tới ngẩn người, sau đó giận quá hóa cười, toàn thân quỷ khí ngút trời, sau lưng mọc ra tám thanh trường mâu đen kịt, tựa như một con nhện khổng lồ lao thẳng xuống dưới!
"Lũ nhãi ranh dẻo miệng! Lão phu hôm nay sẽ cho ngươi nếm mùi lợi hại!"
Lâm Tiểu Lộc không hề nao núng, cậu tung người nhảy vọt lên, giữa không trung rút ra thanh Đại Canh Thanh Đồng Khí dài ngoằng, gầm lên:
"Phất Xá đao!"
Hai người va chạm mạnh trên không, uy năng bộc phát tức thì hất văng mọi thứ xung quanh, cuồng gió quét qua khiến người ta không mở nổi mắt. Soái Soái Áp ở đằng xa suýt chút nữa bị thổi bay, nó vội nép sau lưng A Nhất, nhìn cảnh này mà kinh hãi thốt lên:
"Ta biết vì sao lão đại đột nhiên ngầu lòi thế rồi, huynh ấy đã dùng thú huyết của Bát Kỳ Đại Xà!"
A Nhất bị luồng khí lãng ép tới mức không đứng dậy nổi, máu mũi cũng bị gió thổi bay đi, mặt đầy vẻ hoang mang:
"Thú huyết rèn thân chẳng phải chỉ dùng được hai lần thôi sao? Sao Lộc ca lại dùng được lần thứ ba?"
Nghe thế, Soái Soái Áp cũng nghệt mặt ra, nó lắc đầu tỏ ý mình cũng chẳng rõ.
Tuy không biết vì sao Lâm Tiểu Lộc có thể chịu đựng được lần rèn thân thứ ba, nhưng nó hiểu rõ một điều, đó là Lâm Tiểu Lộc hiện tại đối phó với Ách đạo nhân chắc chắn không thành vấn đề.
Lâm Tiểu Lộc lúc này giống như một con yêu thú Nguyên Anh cảnh đã luyện võ thuật tới mức lô hỏa thuần thanh, nắm giữ đao pháp cao thâm, lại còn có nội lực trong người.
Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là Lâm Tiểu Lộc không to lớn như Bát Kỳ Đại Xà, không có nhiều đầu như nó, cũng không biết phun ra hào quang từ miệng. Nhưng so với những thứ đó, võ nghệ và nội lực của cậu hoàn toàn có thể bù đắp được khoảng cách này.
Đối mặt với trạng thái này của cậu, Ách đạo nhân mà đánh thắng được mới là lạ, trừ phi lão dùng dịch chuyển tức thời để chạy trốn khiến Lâm Tiểu Lộc bó tay, chứ nếu thật sự đánh giáp lá cà, với thực lực của lão thì e là ngay cả Bát Kỳ Đại Xà cũng không bằng, sao có thể đánh bại một con "yêu thú Tiểu Lộc" tinh thông võ thuật như vậy?
"Vút!"
Giữa không trung, Lâm Tiểu Lộc quăng U Châu Đại Tỏa ra quấn chặt lấy Ách đạo nhân, từng đao từng đao bổ xuống xối xả. Linh lực của Ách đạo nhân cuồng loạn phóng ra, nhưng căn bản chẳng hề làm cậu đau đớn.
Đây chính là sự chênh lệch giữa tu tiên giả và yêu thú cùng cảnh giới.
Ở cùng đẳng cấp, tu tiên giả có nhiều thủ đoạn biến hóa, còn yêu thú lại da dày thịt béo, sức mạnh vô song. Huống chi Lâm Tiểu Lộc còn có Hardcore khí công và nội lực hộ thân, nên đối mặt với đòn tấn công của lão, cậu chẳng hề sợ hãi!
"Rầm!"
Một tiếng động cực lớn vang lên, linh pháp của Ách đạo nhân bị phá tan, trên trán hứng trọn một đao, máu tươi bắn tung tóe, khiến đám người phía dưới liên tục reo hò cổ vũ.
"Tiểu quỷ, ngươi tìm chết!" Ách đạo nhân tức giận đến phát điên, gầm lên một tiếng rồi lại tung ra một chưởng. Lâm Tiểu Lộc giơ đao đỡ đòn, thân hình lùi lại cực nhanh, vạch ra một đường khí lãng dài dằng dặc trên không trung. Thế nhưng U Châu Đại Tỏa trong tay vẫn đang xích chặt Ách đạo nhân, khi khoảng cách kéo giãn, sợi xích lập tức căng thẳng lại, ngay khoảnh khắc sau Lâm Tiểu Lộc đã mượn lực kéo mình trở lại, áp sát mặt lão rồi vung thêm một đao!
Cùng lúc đó, ở phía bên kia, Thượng Quan Thăng cũng đã xông vào bên trong Vạn Linh Quỷ Mẫu. Đối mặt với biển quỷ vô tận ập tới từ bốn phương tám hướng, ông đanh mắt lại, hắc khí toàn thân bốc lên ngùn ngụt, tựa như một đại ma đầu đánh tan đám quỷ dữ, sau đó thân hình chuyển động, hóa thành một cái đầu chó đen khổng lồ, ngoạm một miếng mất một phần thân thể của Vạn Linh Quỷ Mẫu. Chỉ một đòn này đã nuốt chửng hàng ngàn con quỷ dữ.
"Hống!" Thượng Quan Thăng gầm lên đầy bá đạo!
"Gâu!" Đầu chó ngửa mặt lên trời hú dài!
Dưới hai luồng âm thanh đó, vạn quỷ thế mà lại bị ép phải thoái lui!
"Hừ, quỷ chung quy cũng chỉ là quỷ, sao dám đứng ngang hàng với ma!"
Trên bầu trời, Thượng Quan Thăng nhổ ra một ngụm máu bầm, buông một câu đầy vẻ oai phong, sau đó nhìn xuống dưới thì phát hiện chẳng có lấy một ai nhìn mình. Mọi người đều đang chăm chú xem Lâm Tiểu Lộc đại chiến Ách đạo nhân, khiến ông cảm thấy nghẹn khuất vô cùng.
Đám người chính đạo này sao không ai nhìn lão phu vậy? Rõ ràng phía lão phu đặc sắc hơn nhiều mà, thật là tức chết đi được. Sau này cứ gặp đám chính đạo này một lần, lão phu sẽ đánh chúng một lần, ai cản đánh nấy.
Đang cơn bực bội, ông lại nhìn về phía Vạn Linh Quỷ Mẫu che trời lấp đất trước mặt, ánh mắt đầy vẻ khó chịu.
Bản gia chủ hôm nay sẽ trút giận lên ngươi!
...
...
"Ầm!"
Lại thêm một tiếng nổ vang trời, Lâm Tiểu Lộc và Ách đạo nhân ôm chặt lấy nhau từ trên cao rơi xuống, tựa như một ngôi sao băng va quỵt, đâm sầm vào Vĩnh An điện khiến cả tòa điện biến thành tro bụi. Trong phút chốc, bụi mù mịt trời, tro tàn khắp nơi. Khương Ninh cùng các tu sĩ bị thương khác nhìn vào đám bụi dày đặc đó, nghe thấy những tiếng nổ lớn liên tiếp truyền ra từ bên trong, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc và lo lắng.
Cũng may không lâu sau, Ách đạo nhân "vút" một tiếng bay ra khỏi đám bụi, ngã nhào xuống đất lăn lộn mấy mét, cả người lảo đảo bò không nổi.
"Oa! Lộc ca ngầu quá!" Đám thiếu niên quen biết với Lâm Tiểu Lộc thấy vậy liền reo hò mừng rỡ:
"Lộc ca, đánh chết lão đi!"
"Lão đại, chém chết lão!"
"Tiểu Lộc uy vũ!"
Trong tiếng hoan hô của vô số người, Lâm Tiểu Lộc kéo lê đại đao bước ra từ đống tro tàn, còn Ách đạo nhân thì đang chật vật gượng dậy.
Tại hiện trường, chưởng môn Thục Sơn là Tư Đồ Chung nhìn Ách đạo nhân mình đầy vết máu, lại nhìn Lâm Tiểu Lộc toàn thân không có lấy một chút linh lực, chợt nhớ ra điều gì đó, liền ngẩng đầu hét lớn với Thượng Quan Thăng trên cao:
"Thượng Quan gia chủ, xin hãy để mắt tới tên tặc tu này, Tiểu Lộc không biết dịch chuyển, tuyệt đối đừng để hắn chạy thoát!"
Trên cao không, Thượng Quan Thăng đang đè bẹp Vạn Linh Quỷ Mẫu khẽ hừ một tiếng.
Mẹ kiếp, đến giờ mới nhớ tới bản gia chủ, lúc nãy làm cái gì rồi.
Ông bực bội đánh lui Vạn Linh Quỷ Mẫu thêm lần nữa, rồi cũng chẳng thèm quay đầu lại, bá khí đáp lời:
"Lâm Tiểu Lộc, ngươi cứ việc chém lão, có bản gia chủ ở đây, lão không chạy thoát được đâu!"
Lời này vừa thốt ra, mấy vị chưởng môn lập tức thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng Ách đạo nhân lại vừa thở dốc vừa cười lạnh:
"Chạy? Lão phu mà phải chạy sao? Các ngươi có phải đã quá xem thường Quỷ Vương tông ta rồi không?"
Nói xong, lão ôm lấy thân hình trọng thương, nhìn Lâm Tiểu Lộc mà bảo:
"Tiểu quỷ, ngươi tưởng ngươi đã đánh bại được lão phu rồi sao?"
Lâm Tiểu Lộc khinh bỉ nhìn lão, một tay cầm đao, một tay xoa xoa bả vai bị thương.
Ách đạo nhân tiếp tục cười nói:
"Nhánh quỷ tu chúng ta ẩn nhẫn trăm năm, chính là để thay đổi bầu trời Thần Châu này, sao có thể để một tên nhãi ranh vắt mũi chưa sạch như ngươi phá hỏng!"
Dứt lời, lão đột nhiên vỗ mạnh vào vị trí trái tim mình:
"Mạng của lão phu ở ngay đây, có bản lĩnh thì tới mà lấy!"
Nói đoạn, lão vung tay tung ra mấy đạo quỷ hồn. Lâm Tiểu Lộc chẳng hề sợ hãi, trường đao vung lên, đao lãng lập tức đánh tan toàn bộ đám quỷ dữ u hồn đó. Nhưng ngay khoảnh khắc sau, cậu thấy Ách đạo nhân trực tiếp bay vọt lên trời, lao thẳng về phía Thượng Quan Thăng!
Mọi người có mặt đều ngẩn ra, lão quỷ này muốn làm gì?
"Thượng Quan Thăng!"
Tiếng gào thét thê lương phát ra từ miệng Ách đạo nhân. Thượng Quan Thăng đang áp chế Vạn Linh Quỷ Mẫu hơi giật mình, sau đó đột ngột quay người, một tay bóp nghẹt cổ Ách đạo nhân đang lao tới, trực tiếp chặn đứng hành động đầy khí thế của lão.
Nhìn Ách đạo nhân bị mình bóp cổ, hơi thở thoi thóp, Thượng Quan Thăng có chút khó hiểu:
"Ngươi tới đây để nộp mạng à?"
Trên không trung, Ách đạo nhân bị bóp chặt cổ, khóe miệng không ngừng trào máu, nở một nụ cười gian xảo:
"Nộp mạng? Ta tới để tiễn ngươi xuống suối vàng!"
Dứt lời, Ách đạo nhân đột nhiên há to miệng. Ngay sau đó, một luồng linh thể trong suốt từ mắt, tai, mũi, miệng của lão bay ra, tức thì vòng qua Thượng Quan Thăng, lao thẳng vào cái miệng khổng lồ đang gào thét dữ tợn của Vạn Linh Quỷ Mẫu!