Chương 915

Một cuộc đời mới!

Đăng ngày 30/08/2026

19
Khi trở về căn nhà nông gia đang cư ngụ, bầu trời đã hoàn toàn chìm vào bóng tối. Lâm Tiểu Lộc khắc tên A Nhất lên một tấm bài vị bằng gỗ, sau đó đặt nó cạnh linh vị của Vô Cấu. Tiểu Ngọc Nhi vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn cậu, không nói lấy một lời. Soái Soái Áp từng nói, cái chết vốn dĩ giống như nước tan vào trong nước vậy. A Nhất đi rồi, Lâm Tiểu Lộc đối diện với bức tường đầy rẫy linh vị mà thẫn thờ, rất lâu sau, cậu mới đứng dậy trở về sương phòng, mở cuốn sổ tay của mình ra, cầm bút viết: "Lần đầu tiên gặp A Nhất, ta cùng Chưởng môn, Trần Niệm Vân, Dư Sở Sở và Đồng Nhi đi du ngoạn Côn Luân, sau đó tại một khách điếm, chúng ta đã chạm mặt A Nhất vừa mới hạ phàm. Hắn là một kẻ ham ăn, còn thèm ăn hơn cả ta, nhưng khi hắn hạ phàm, tiền bối Kiếm Sát lại chẳng đưa cho hắn đồng nào, thế nên lúc đó hắn trông chẳng khác gì kẻ ăn mày. Ta còn dưới sự thúc ép của Chưởng môn mà đánh với hắn một trận." Đang viết, một giọt nước mắt bỗng rơi xuống trang giấy, làm nhòe đi vết mực vừa mới đặt bút. Trước bàn, Lâm Tiểu Lộc cầm bút đứng im không nhúc nhích, cậu thở hắt ra một hơi dài. Người chiến hữu cuối cùng, rốt cuộc cũng đã rời đi rồi. Phải rồi, đây là giai đoạn mà ai cũng phải trải qua, tận mắt chứng kiến bạn bè, người thân thời trẻ tuổi từng người một ra đi. Lâm Tiểu Lộc đứng chết trân trong cơn thất thần, cả người tựa như một cái xác không hồn. Nhớ lại lúc lão đại tiên thệ, cậu từng đề nghị để lão đại tiến vào Hắc Huyết Đế Quan để đạt được vĩnh sinh. Nhưng lão đại rốt cuộc đã từ chối. Lão đại nói, khi còn là phàm nhân, người ta thường hay ảo tưởng về trường sinh. Nhưng thực tế, khi tuổi thọ dần trở nên dài đằng đẵng, người ta mới nhận ra trường sinh thực chất là một lời nguyền. Mọi sự hưởng lạc, dục vọng trên đời đều sẽ dần được thỏa mãn theo thời gian trường sinh, nhưng khi những thỏa mãn về xác thịt đã hoàn tất, sự trống rỗng về tinh thần sẽ bị phóng đại vô hạn. Cuối cùng, sinh mệnh sẽ trở nên vô vị, trường sinh cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Chỉ có lục đạo luân hồi, đi cảm nhận từng đoạn trải nghiệm hoàn toàn khác biệt, mới có thể sở hữu một cuộc đời đầy rẫy những khả năng và sự đặc sắc. Mọi đau khổ, sau khi chết đi sẽ không còn đau khổ nữa. Hạnh phúc, trải qua trăm năm ngàn năm, cũng sẽ chẳng còn là hạnh phúc. Cứ sống mãi một kiểu không thay đổi, dù là hưởng lạc thì cuối cùng cũng sẽ biến thành thống khổ. Bởi vì con người không chịu đựng nổi thời gian dài đằng đẵng của vĩnh sinh, cũng không chịu đựng nổi bấy nhiêu sự biến hóa của tình cảm. Thế nên, chỉ có đầu thai chuyển thế mới là công bằng và hạnh phúc nhất. Lâm Tiểu Lộc hiểu ý của lão đại, cuối cùng cũng từ bỏ ý định đưa tất cả mọi người vào Hắc Huyết Đế Quan để sinh sống. Dẫu sao cứ hưởng lạc vô tận, mãi mãi không thay đổi, dù người vào có đông đến mấy thì cuối cùng chắc chắn cũng sẽ trở nên nhàm chán, điều này cậu là người từng trải nên hoàn toàn có thể dự liệu được. Bởi vì cái chết không phải là điểm kết thúc, mọi người chỉ là đi tới một cuộc đời mới, tiến hành một cuộc phiêu lưu mới mà thôi. Cậu nên chúc phúc cho mỗi người bọn họ, đó là quyền cơ bản của mỗi sinh mệnh. Trong phòng, Lâm Tiểu Lộc cuối cùng cũng đặt bút xuống, cậu dụi mắt, lau đi những giọt lệ vừa trào ra. "Anh." Tại cửa sương phòng, Tiểu Ngọc Nhi bưng một đĩa quýt đã bóc sẵn đi vào. "Quýt em mới bóc, ngọt lắm đấy." Nghe vậy, Lâm Tiểu Lộc nặn ra một nụ cười với em gái, cầm một múi quýt bỏ vào miệng. Tiểu Ngọc Nhi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lặng lẽ nhìn cậu. Lâm Tiểu Lộc ăn rất ngon lành, hết múi này đến múi khác, đồng thời vừa ăn vừa dặn dò: "Sau khi anh chết, em chỉ còn lại một mình thôi, bế quan tu luyện cũng là một lựa chọn tốt. Nếu không muốn tu hành, em cũng có thể tìm một con chó nhỏ mà nuôi. Mấy ngày trước lúc anh và Nhị Ma ở Dao Quang đại lục đi trộm chó, chơi vui điên cuồng luôn, chúng ta..." "Anh." Trong phòng, Tiểu Ngọc Nhi đột ngột ngắt lời Lâm Tiểu Lộc, cậu ngơ ngác nhìn em gái. Hai anh em đối mắt một lát, Tiểu Ngọc Nhi bỗng đứng dậy khỏi ghế, sau đó "bộp" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt cậu. Lâm Tiểu Lộc giật mình, theo bản năng định tiến tới đỡ em gái, nhưng Lâm Tiểu Ngọc đang quỳ dưới đất lại ngẩng khuôn mặt kiên quyết lên, nhìn cậu mà dứt khoát lên tiếng: "Anh, hãy đưa Đạo của anh cho em đi." ??? Động tác của Lâm Tiểu Lộc khựng lại, vẻ mặt đầy hoang mang nhìn cô bé. Trong sương phòng, Tiểu Ngọc Nhi dường như đã hạ quyết tâm từ lâu, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Tiểu Lộc. "Em khổ tu hơn hai ngàn năm qua, không lúc nào ngơi nghỉ, mục đích chính là để có thể trường sinh, để được bầu bạn bên anh, giúp anh gánh vác nỗi khổ vĩnh hằng." "Hiện tại em chỉ còn cách Quy Khư đúng một chút nữa thôi. Chút thiếu sót đó chính là trải nghiệm, là sự cảm ngộ nhập thế, mà những thứ này em đều không có. Thế nên, anh à, anh hãy đem tất cả trải nghiệm, cảm ngộ và Đạo của anh truyền hết cho em đi. Như vậy anh sẽ trở lại cảnh giới bán bộ Quy Khư bình thường, có thể toại nguyện đi đầu thai, bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới của cuộc đời." Ngẩn người nghe xong những lời của em gái, Lâm Tiểu Lộc hoàn toàn mờ mịt. "Em... em đang nói nhảm nhì gì vậy." Lâm Tiểu Lộc cười cười, định tiến lên đỡ Tiểu Ngọc Nhi dậy, nhưng cô bé đột nhiên giơ lòng bàn tay hướng thẳng vào trán mình, đồng thời gào lên giận dữ: "Em không hề nói đùa!" Tiếng thét sắc lẹm xé toạc màn đêm tĩnh mịch, bàn tay đang đưa ra của Lâm Tiểu Lộc lập tức dừng lại. Tại đó, hốc mắt Tiểu Ngọc Nhi chứa chan những giọt nước mắt xót xa, cô bé đau đớn nói: "Em nhìn ra được anh đang rất đau khổ, anh không muốn phải trải qua một kiếp người nữa, rồi lại tuyệt vọng nhìn người thân bạn bè đời sau qua đời, để rồi vĩnh viễn chìm vào trường sinh." "Thế gian này ai ai cũng mong cầu trường sinh, nhưng chỉ có những người thực sự tu thành như chúng ta mới hiểu được, tận cùng của trường sinh sẽ là nỗi cay đắng thế nào, nó chẳng khác gì việc bước vào một dòng Vong Xuyên khác không bao giờ có điểm dừng!" "Thế nên lựa chọn tốt nhất chính là tu đến trước ngưỡng Quy Khư, sau khi tung hoành bốn phương thì công thành thân thoái, hưởng thụ trọn vẹn ngàn năm nhân sinh rồi bắt đầu lại từ đầu, quên đi mọi nuối tiếc, quên đi mọi quá khứ, cùng chìm vào giấc ngủ ngàn thu với tất cả cố nhân, thực sự bắt đầu lại một cách chân chính!" Trong phòng, Tiểu Ngọc Nhi run rẩy cả người khóc lóc kể lể: "Em vẫn luôn được anh bảo vệ, từ nhỏ đến lớn, lần nào cũng vậy, ngay cả khi em đã rất lợi hại rồi, em vẫn luôn được anh che chở, chẳng hề vướng bận chút đau khổ nào. Nhưng bây giờ anh đã đau khổ đến mức này rồi, em muốn giúp anh gánh vác, em muốn anh quên đi những nỗi đau này để bắt đầu một cuộc đời mới!" Nói đến đây, Tiểu Ngọc Nhi trừng đôi mắt đỏ hoe nhìn Lâm Tiểu Lộc, giọng nói nghẹn ngào: "Anh, trưa mai anh sẽ rời bỏ nhân thế rồi, đến lúc đó em sẽ hoàn toàn không được gặp anh nữa, anh cũng sẽ triệt để vĩnh sinh bất diệt." "Thế nên đêm nay là thời gian cuối cùng, em có thể thay anh chịu đựng nỗi khổ vĩnh hằng, hãy để em giúp anh một lần, có được không? Chỉ một lần này thôi." Nhìn bàn tay vẫn luôn nhắm thẳng vào trán của Tiểu Ngọc Nhi, nụ cười trên mặt Lâm Tiểu Lộc cuối cùng cũng dần thu lại, sắc mặt cậu cũng trầm xuống. "Nếu anh không đồng ý, em định làm gì?" Lời nói bình thản nhưng lạnh lùng vang lên, thân hình Tiểu Ngọc Nhi lập tức khẽ run rẩy. Đây là lần đầu tiên cô bé nghe Lâm Tiểu Lộc dùng giọng điệu này nói chuyện với mình. Cô bé hiểu, anh trai lần này thực sự nổi giận rồi. Bàn tay đang giơ lên không ngừng run rẩy, do dự muốn hạ xuống, sống lưng của Tiểu Ngọc Nhi bắt đầu bị khí thế của Lâm Tiểu Lộc ép cho còng xuống. Nhưng chẳng bao lâu sau, cô bé đột nhiên ngẩng phắt đầu lên. "Nếu anh không đồng ý, em sẽ tự sát, một chưởng khiến bản thân hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh!" Nói đến đây, Tiểu Ngọc Nhi dường như đã hoàn toàn buông bỏ tất cả, cô bé quỳ trên đất, đôi mắt đỏ ngầu gào thét với Lâm Tiểu Lộc: "Anh có thể vì thiên hạ thương sinh mà hy sinh bản thân bất kể giá nào, tại sao em lại không thể vì anh mà gánh chịu nỗi khổ cô độc vĩnh cửu!" "Em chỉ muốn anh có thể một lần nữa gặp lại những người giống như sư phụ sư nương, anh A Nhất, anh Vô Cấu, chị dâu Khương Ninh, chị dâu Thạch Lựu, chị dâu Cáp Mật Qua!" "Để anh có thể đón nhận một cuộc đời mới!" "Còn bản thân em thế nào, em không quan tâm!"
Một cuộc đời mới! — Năm Tháng Ấy Chúng Ta Cùng Chém Tu Tiên Giả — Xem Truyện Chữ