Chương 1945
Thái Vi cổ thành
Đăng ngày 30/08/2026
19
Tần Phong lên tiếng:
"Ta cũng chẳng có dự tính gì. Tán tu mà, bốn biển là nhà, chỉ cần có thể đề thăng tu vi thì đi đâu cũng vậy thôi."
"Ngươi đúng là phóng khoáng."
Lục Ly lắc đầu cảm thán một câu, sau đó cậu nhún người nhảy lên, đáp xuống đỉnh núi đá.
Phóng tầm mắt nhìn ra xa, quả nhiên thấy phía trước là một vùng Thiên Hà mênh mông vô tận. Nhưng điểm khác biệt so với Tam Trọng Thiên là không trung Thiên Hà nơi này lại không hề có tử lôi, nghĩa là bọn họ không còn phải lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị thiên lôi tập kích nữa.
"Lão Đồ, ngươi có phi hành Tiên khí tứ giai không?" Lục Ly bay xuống, quay sang hỏi Đồ Nhãn.
"Có thì có..."
Đồ Nhãn lộ vẻ do dự, thực chất lão đang lo lắng Lục Ly sẽ không nói đạo lý mà chiếm đoạt bảo vật.
"Có thì lấy ra đi chứ?"
Lục Ly thúc giục:
"Nhanh lên nào, phía ngoài chính là Thiên Hà rồi. Phi hành khí của ta còn chưa đạt tới tứ giai, vạn nhất gặp phải thời tiết cực đoan hoặc hải thú thì e là không đủ an toàn đâu."
"Rõ."
Đồ Nhãn nghe vậy, liền tế ra một món Tiên khí hình lá cây. Ngay sau đó linh quang đại chấn, chiếc lá hóa thành kích thước hơn mười trượng, lơ lửng trước mặt mọi người.
"Đồ tốt."
Lục Ly sáng mắt lên, thốt ra một câu khiến Đồ Nhãn tim đập chân run, rồi cậu lóe lên một cái, đáp xuống phần đầu của lá cây.
Mọi người thấy thế cũng lần lượt nhảy lên theo.
Điều khiến Đồ Nhãn thầm thở phào nhẹ nhõm là Lục Ly không hề có ý định chiếm lấy Lưu Ly Ngọc Diệp của lão, mà chỉ thúc giục lão mau chóng lên đường, tìm một nơi có người để nghe ngóng tin tức.
Dưới sự điều khiển của Đồ Nhãn, Lưu Ly Ngọc Diệp xé gió lao đi, không lâu sau đã rời khỏi đảo Tỏa Long để ra biển.
Vì không biết hiện tại đang ở chốn nào, Đồ Nhãn chỉ đành chọn đại một hướng, cắn răng mà đi.
Thiên Hà ở Tứ Trọng Thiên quả thực nguy hiểm hơn Tam Trọng Thiên rất nhiều.
Bọn họ mới đi được vài ngày đã đụng độ mấy đợt hải thú tập kích, lần nào cũng là cấp bậc Huyền Tiên tam giai. Cho dù bọn họ bay cách mặt biển bốn năm trượng, lũ hải thú đó vẫn cứ nhảy vọt lên định cắn xé.
Hơn nữa con nào con nấy cũng biết hô phong hoán vũ, bản lĩnh kinh người.
Cũng may, người bên phía Lục Ly không phải hạng xoàng. Ngoại trừ bản thân Lục Ly có phần yếu thế, những người còn lại đều là cao thủ Kim Tiên. Chẳng cần Lục Ly phải ra tay, họ đã có thể dễ dàng tiêu diệt lũ quái vật.
Lũ hải thú này coi như đã dâng không yêu đan cho Lục Ly. Gọi chúng là những kẻ đưa tài lộc tới cũng không quá lời.
Dĩ nhiên, Lục Ly cũng không giữ hết mọi lợi lộc cho riêng mình mà không để lại gì cho Tam Đại Ác Nhân. Cậu luôn chỉ thu lấy yêu đan, hơn nữa chỉ lấy những loại thuộc tính phong lôi mà mình cần đến, còn các thuộc tính khác và vật liệu yêu thú đều để lại cho ba người Đồ Nhãn tự mình phân chia.
Tuy nhiên, trên đường đi đã nảy sinh một vấn đề.
Đó là hình như bọn họ đã đi sai hướng.
Bay ròng rã trên mặt biển hơn một năm trời, mọi người mới nhận ra điều bất thường. Suốt chặng đường này, không chỉ hải thú xuất hiện ngày càng nhiều mà tu vi của chúng cũng ngày một mạnh hơn.
Về sau, ngay cả hải thú Kim Tiên Hậu Kỳ cũng xuất hiện thường xuyên, khiến một cường giả Kim Tiên Đỉnh phong như Đồ Nhãn cũng bắt đầu cảm thấy có chút gai tay.
Điều này rõ ràng là không bình thường.
Theo lý mà nói, càng tiến gần đến khu vực có con người hoạt động thì hải thú phải càng thưa thớt, thực lực cũng càng thấp mới đúng, sao lại có chuyện càng lúc càng nhiều và mạnh lên thế này?
"Đi về hướng bắc!"
Ngày hôm đó, Lục Ly kết thúc quá trình tu luyện, sau khi nghe Tần Phong nhắc nhở, cậu lập tức quyết định đổi hướng tiến lên.
Phải biết rằng đây là Tứ Trọng Thiên, nếu chỉ là hải thú cấp Kim Tiên thì còn đỡ, vạn nhất đụng phải hải thú cấp Tiên Vương thì bọn họ sẽ gặp họa lớn.
Cũng may, lần này cuối cùng họ đã chọn đúng hướng.
Càng đi về phía bắc, số lần bị hải thú xâm nhiễu giảm xuống nhanh chóng. Từ chỗ một ngày vài đợt, chuyển thành vài ngày một đợt, cuối cùng đến mấy tháng cũng chẳng thấy bóng dáng một con hải thú nào.
Tuy thu hoạch ít đi nhưng bù lại không còn phải nơm nớp lo sợ.
Cuối cùng, sau khi tiếp tục hành trình về phương bắc suốt hai năm, bọn họ rốt cuộc cũng tới được một tiên vực to lớn.
Tiên vực này còn rộng lớn hơn bất kỳ nơi nào Lục Ly từng thấy trước đây. Nhìn ra xa chỉ thấy núi rừng trùng điệp không thấy điểm dừng, trong núi chim muông thú vật chạy nhảy khắp nơi, hệ sinh thái cực tốt, không giống như nơi thường xuyên có dấu chân người lui tới.
"Chủ thượng, đi hướng nào đây?"
Đồ Nhãn điều khiển Lưu Ly Ngọc Diệp dừng lại trên một đỉnh núi, quay sang hỏi Lục Ly.
"Cứ đi về phía bắc."
Lục Ly đưa mắt quan sát xung quanh rồi bình thản nói:
"Chúng ta từ phía nam tới, nơi này hẳn là phần phía nam của tiên vực này, cứ đi về hướng bắc chắc chắn không sai đâu."
"Được."
Đồ Nhãn đáp lời dứt khoát, liền thúc giục Lưu Ly Ngọc Diệp tiếp tục lao nhanh về phương bắc.
Tần Phong hỏi:
"Tiểu tử, ngươi có tính toán gì không?"
Lục Ly đáp:
"Trước tiên tìm một tòa thành trì để nghe ngóng tin tức, sau đó ta cần tìm một nơi để bế quan tu luyện, các ngươi cứ tự mình thu xếp là được."
Bao Nhĩ nghe vậy thì thần sắc khẽ động:
"Chủ thượng định trả tự do cho chúng ta sao?"
Đồ Nhãn và Ngô đầu trọc nghe thế cũng lập tức nhìn về phía Lục Ly.
Lục Ly nhìn ba người với ánh mắt kỳ quặc:
"Các ngươi thấy có khả năng đó không?"
Cả ba im lặng.
Lục Ly nói tiếp:
"Thực ra, ta cũng không nhất thiết phải buộc các ngươi bên cạnh mình."
Ba người vẫn chăm chú nhìn cậu.
Lục Ly tuyên bố:
"Ta có thể cho phép các ngươi tự do hành động. Tuy nhiên, ta có một yêu cầu, đó là khi ta cần các ngươi giúp đỡ, các ngươi phải lập tức quay về nghe lệnh, điều này không vấn đề gì chứ?"
"Không vấn đề gì!"
Bao Nhĩ lập tức đồng ý ngay.
Dù vẫn nằm trong sự khống chế của Lục Ly, nhưng ít ra không phải ngày ngày đi theo sau lưng làm nô bộc, nói cách khác thì bọn họ cũng xem như đã khôi phục được tự do phần nào.
Đồ Nhãn cũng gật đầu đồng thuận.
Ngô đầu trọc khì khì cười gian:
"Tiểu tử, ngươi không sợ chúng ta chạy mất rồi không quay lại sao?"
Sắc mặt Đồ Nhãn và Bao Nhĩ lập tức tối sầm lại, chỉ muốn tung một cước đá bay gã này xuống dưới.
Cũng may Lục Ly không có ý định đổi ý, cậu mỉm cười nói:
"Không quay lại cũng được, chỉ cần các ngươi không sợ Huyết hồn giản phản phệ, đồng thời đảm bảo sau này không bao giờ gặp lại ta là được."
"Chủ thượng đừng giận, ngài cũng biết đấy, gã này đầu óc không được linh hoạt cho lắm..." Bao Nhĩ vội vàng nói đỡ.
"Không sao, ta cũng chỉ nói tùy tiện vậy thôi." Lục Ly cười xua tay, sau đó lại nhắm mắt lại.
Tiểu tử này quả thực càng lúc càng lợi hại.
Ánh mắt Tần Phong lóe lên, cảm thấy nhãn quang của mình cũng không tệ.
Nhớ năm xưa, Lục Ly chẳng qua chỉ là một tiểu luyện khí sĩ của Thanh Dương tông, chớp mắt một cái đã tới được tiên giới, hơn nữa còn lăn lộn vô cùng thuận lợi.
Bản thân gã khi đó cũng không thể ngờ được rằng, kẻ mà mình từng dốc hết sức muốn giết chết, giờ đây lại trở thành con rể của mình, đúng là tạo hóa trêu ngươi.
"Vương bà bà, tới Tứ Trọng Thiên rồi, bà cũng hãy đi con đường của mình đi, không cần tiếp tục theo ta nữa. Nếu bà tìm thấy Nguyệt nhi trước thì hãy ở lại bên cạnh con bé, nghe nó sắp xếp là được." Tần Phong ôn tồn nói với Vương bà bà.
Từ khi tới tiên giới, gã đã nhờ vào sự chiếu cố của bà mới có thể thuận buồm xuôi gió đi tới ngày hôm nay. Nếu không, muốn đạt tới tu vi hiện tại, chẳng biết phải đợi tới năm nào tháng nào.
Mà Vương bà bà từ đầu đến cuối cũng chẳng nhận được bất kỳ báo đáp nào từ gã. Theo lời bà nói, bà chỉ đang thực hiện một nhiệm vụ mà thôi.
"Nhưng mà..." Vương bà bà ngập ngừng.
"Không có nhưng nhị gì hết!"
Tần Phong tiếp lời:
"Nhiệm vụ của bà đã hoàn thành rồi. Hiện tại tu vi của ta sắp vượt qua bà, bà nên hiểu rằng giờ đây bà ở bên cạnh ta cũng không giúp được gì nhiều, ngược lại còn khiến ta thêm vướng chân vướng tay."
Tần Phong nhìn thì có vẻ vô tình, nhưng thực chất là vì tốt cho Vương bà bà, để bà không cần phải theo gã nơm nớp lo sợ nữa, có thể yên tâm làm việc của mình.
Vương bà bà tự nhiên hiểu được tâm ý của Tần Phong, nghe vậy khẽ thở dài:
"Được rồi, đợi tới tòa thành trì gần nhất, lão thân sẽ rời đi."
Và ngày đó cũng không phải chờ đợi quá lâu.
Sau khi bay qua vùng núi rừng mênh mông suốt ba tháng, bọn họ đã nhìn thấy một tòa thành trì nhân loại to lớn. Trên bức tường thành cao sừng sững, treo bốn chữ lớn: "Thái Vi cổ thành".