Chương 201

Phản ứng quá chậm

Đăng ngày 30/08/2026

19
Một lão giả âm hiểm khoác áo choàng xám có mũ trùm đang đạp kiếm lơ lửng giữa không trung. Trước mặt lão, một vòng tròn phù văn khổng lồ màu xám rộng tới vài chục trượng đang chậm rãi xoay tròn. Những thanh kiếm nhỏ màu xám dày đặc kia chính là từ vòng tròn phù văn này bắn xéo xuống. Lục Ly trợn tròn mắt, nhìn Lăng Tiểu Vân đang đối diện với mình, trên mặt cô bé vẫn còn giữ nguyên nụ cười vui sướng. Cậu khản giọng hét lên hai chữ: "Đừng mà!" Ngay khoảnh khắc tiếp theo! Phập phập phập... Tiếng vô số lợi tiễn đâm xuyên da thịt liên tục vang lên bên tai Lục Ly. Ngoại trừ tu sĩ của liên minh ba tông phái, những người còn lại đều không ngoại lệ mà ngã gục xuống đất. Lăng Tiểu Vân đã đỡ thay cho Lục Ly mấy kiếm, nụ cười trên mặt nàng bắt đầu đông cứng lại. Nàng khó khăn vươn cánh tay ra, muốn nắm lấy Lục Ly, nhưng cơ thể đã mềm nhũn, cuối cùng vẫn không thể chạm tới. Một tiếng "bịch" vang lên, nàng ngã gục trên mặt đất. Đầu óc Lục Ly nổ vang một tiếng, suy nghĩ như đông đặc lại. Cậu ngẩng đầu nhìn lão giả áo xám vô cảm trên không trung một cách máy móc, há miệng muốn nói nhưng không sao phát ra được nửa điểm âm thanh. Chỉ một đòn này, người của bảy đại thế lực đã tổn thất ít nhất hơn trăm mạng. "A—— Nguyên Hồn, ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu!" Đột nhiên, từ phía chân trời truyền đến một tiếng gầm phẫn nộ tột cùng. Đi kèm với mấy tiếng kiếm reo, ba lão giả chớp mắt đã tới nơi. Chỉ trong cái lật tay, một con Hỏa Long dài trăm trượng, một đạo kiếm quang khổng lồ và một con hùng sư do chân nguyên ảo hóa thành đồng loạt oanh kích về phía lão giả khoác áo choàng xám. Sắc mặt Nguyên Hồn đột nhiên biến đổi, lão đưa một tay ra đẩy về phía ba người. Một tấm khiên xám khổng lồ lập tức hiện ra lơ lửng cách thân mình mười trượng. Uỳnh! Con hùng sư đâm sầm vào tấm khiên, khiến nó bị đánh văng ngược lại hai ba trượng. Ngay sau đó, kiếm quang ập tới, một tiếng "rắc" vang lên, tấm khiên nổ tung. Hỏa Long thừa thế xuyên qua mảnh vỡ, đâm sầm vào người Nguyên Hồn, khiến lão phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra sau. "Sát!" Chưởng giáo Thanh Dương tông Lý Huyền Dương, chưởng giáo Quy Nguyên tông Diệp Hoằng và chưởng giáo Huyền Kiếm môn Nghiêm An đồng thanh quát lớn, lao tới truy sát chưởng giáo Luyện Hồn tông Nguyên Hồn. "Chớ có cuồng vọng!" Đúng lúc này, một tiếng quát lạnh từ trên cao truyền xuống. Chưởng giáo Âm Thi tông Doãn Dụ và chưởng giáo Thiên Độc giáo Cầm Âm đạp trên pháp khí phá không mà đến, đứng đối diện với đám người Lý Huyền Dương. Vù vù vù...... Theo sau ba người là vô số tiếng xé gió, hàng loạt bóng người đạp pháp khí từ chân trời bay tới, đáp xuống phía sau hai bên nhân mã. Khi đôi bên đứng định thần lại mới phát hiện ra cục diện. Một bên đứng đầu là bảy người, chính là chưởng giáo của bảy đại thế lực Đại Càn. Nhưng không rõ vì sao, sau lưng chưởng giáo Quy Nguyên tông và Thiên Đao môn lại không có cao thủ Trúc Cơ nào đi theo, hơn nữa khí tức của hai vị chưởng giáo cũng không ổn định, trông như đã chịu thương thế không nhẹ. Năm vị chưởng giáo còn lại đều có cao thủ Trúc Cơ đi cùng. Điều khiến người ta kinh ngạc là trong ba người đi sau Lý Huyền Dương lại thiếu mất Tam trưởng lão Phương Bất Vi, thay vào đó là một nam tử áo đen mặt không cảm xúc. Tính ra, phe bảy đại thế lực có tổng cộng hai mươi hai cao thủ Trúc Cơ. Còn phía bên kia là liên minh ba tông phái cộng thêm người của Liệt Dương môn và Lăng Tiêu tông. Ngoại trừ Thiên Độc giáo chỉ có ba vị Trúc Cơ, bốn tông còn lại mỗi bên đều có bốn người, tổng cộng mười chín cao thủ Trúc Cơ. Khí thế so với phe bảy đại thế lực cũng không chênh lệch là bao. Khi hai nhóm nhân mã đối đầu gay gắt trên không, các đệ tử đang giao chiến bên dưới cũng dừng tay, lũ lượt lùi lại tạo thành hai trận doanh trên mặt đất. Tuy nhiên, đệ tử phe bảy đại thế lực vừa bị Nguyên Hồn đột kích giết chết một mảng lớn, lúc này trông có vẻ thưa thớt, chỉ còn lại vỏn vẹn hơn trăm người. Phía liên minh năm tông đối diện thì tốt hơn nhiều, vẫn còn hơn hai trăm đệ tử. Trong đó, thê thảm nhất là đội ngũ Huyết Sát minh, chỉ còn lại chưa đầy mười người. Lục Ly trà trộn phía sau một đội ngũ khác, sa sầm mặt nhìn lão giả áo xám trên trời, ánh mắt tràn đầy vẻ lạnh lẽo. "Hi hi, lại sắp đánh nhau sao?" Lúc này, một giọng nói tinh nghịch đột nhiên vang lên giữa tầng không. Một điểm đen nhỏ nhanh chóng phóng đại, lát sau, một thiếu nữ áo đen linh động đạp trên đóa hắc liên, hiên ngang xuất hiện giữa hai phe nhân mã. "Làm sao có thể!" Ở phía sau đám đông, Lục Ly nhìn thiếu nữ áo đen kia, đôi mắt khẽ nheo lại đầy kinh hãi. Nàng thế mà đã đạt tới Trúc Cơ rồi sao? Khác với sự chấn kinh của Lục Ly, nam tử áo đen đứng sau Lý Huyền Dương khi thấy thiếu nữ thì tỏ ra vô cùng kích động, suýt chút nữa đã thốt lên thành tiếng: "Vi..." "Bái kiến Thánh nữ!" Chưởng giáo ba tông đồng loạt hành lễ từ xa. Chưởng giáo Liệt Dương môn và Lăng Tiêu tông bên cạnh đều lộ vẻ kinh ngạc, rõ ràng là chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. "Yêu nữ Ma tông, ngươi còn dám tới đây, nộp mạng đi cho lão phu!" Vừa thấy thiếu nữ, hai vị chưởng giáo đơn độc của Thiên Đao môn và Quy Nguyên tông lập tức nổi trận lôi đình, đồng thời ra tay tấn công nàng! "Gỗn xược!" Cầm Âm quát khẽ một tiếng, đạp trên cán cờ màu lục đậm lao ra, trong nháy mắt đã chắn trước mặt thiếu nữ. Bà vung hai tay, một bức tường thành màu lục đậm dày đặc hiện ra ngăn cản trước mặt. "Giết!" Doãn Dụ và Nguyên Hồn hô lớn, thúc giục người phía sau xông lên trợ chiến. Chưởng giáo Liệt Dương môn và Lăng Tiêu tông hơi do dự một chút rồi cũng bám theo. "Để yêu nữ Ma tông lại, giết!" Thấy cảnh này, chưởng giáo Thiên Đạo minh hét lớn một tiếng, tiên phong xông ra. Một trận hỗn chiến của hàng chục đại năng Trúc Cơ cứ thế bùng nổ trên không trung. Dư chấn quét qua mặt đất, vạch ra những vực sâu dài tới mấy dặm. Những kẻ xui xẻo không kịp né tránh đều bị đánh cho hồn phi phách tán. Đệ tử hai bên dưới mặt đất thấy vậy thì chẳng còn tâm trí đâu mà đánh nhau nữa, ai nấy đều tìm chỗ ẩn nấp, chỉ cầu mong các đại lão phía trên khi đánh nhau hãy chú ý một chút, đừng có đánh trúng mình là tốt rồi. Đinh linh linh...... Đột nhiên, một tiếng chuông trong trẻo vang lên từ trên không. Đám người bên dưới chỉ cảm thấy đầu óc đau nhói, không tự chủ được mà ôm đầu rên rỉ, thảm thiết vô cùng. Dù cảnh giới của Lục Ly cao hơn những người khác, nhưng tiếng chuông này vẫn khiến cậu cảm thấy như có kim châm vào não. Cậu vội vàng ngồi xếp bằng, phong tỏa ngũ giác, bấy giờ mới thấy dễ chịu hơn đôi chút. Theo tiếng chuông ngân vang, hành động của phe bảy đại thế lực lập tức trở nên chậm chạp. Mấy vị trưởng lão Trúc Cơ không kịp đề phòng, thậm chí còn rơi thẳng xuống đất. Trong số đó có cả Nhị trưởng lão của Thanh Dương tông là Dư Đồng. Ngay khoảnh khắc lão rơi xuống, một bóng đen đột nhiên từ trên trời uốn lượn lao xuống. Một tiếng "bộp" vang lên, bóng đen vỗ một chưởng khiến ngực lão thủng một lỗ máu, đồng thời thò tay vào bên trong. Từng sợi tơ máu đỏ lòm đột ngột hiện ra, men theo cánh tay người áo đen chảy ngược lên trên. "Chử Khánh Phong! Ngươi!" Thần sắc Dư Đồng đầy vẻ không tin nổi. Lão không tài nào hiểu được, tại sao vị Tứ trưởng lão mà tông môn dốc toàn lực bồi dưỡng lại ra tay với mình. Chứng kiến biến cố này, nhân mã cả hai bên đều sững sờ, nhân cơ hội đó lùi lại kéo dãn khoảng cách với đối thủ để hồi sức. "Chử Khánh Phong, ngươi đang làm cái gì vậy!" Lý Huyền Dương vừa thối lui, nhìn thấy cơ thể Dư Đồng đang nhanh chóng khô héo thì gương mặt trở nên dữ tợn. Ông vung tay tung một chưởng oanh kích về phía Tần Phong. "Khặc khặc, tiểu gia hỏa, bây giờ mới phản ứng lại thì không thấy quá muộn rồi sao!" Tần Phong chẳng thèm liếc mắt nhìn, thân hình hóa thành một luồng khói đen biến mất tại chỗ. Khi xuất hiện lại, gã đã đứng bên phe liên minh năm tông. "Tần Phong!" Hắn thế mà đã trở nên lợi hại như vậy rồi! Sắc mặt Lục Ly cực kỳ khó coi, cậu âm thầm thu mình núp kỹ sau một tảng đá lớn.