Chương 2057
Mộc Dao tiên tử
Đăng ngày 30/08/2026
19
"Ngươi, ngươi cái này là..."
Ngô Đức há hốc mồm, lập tức chộp lấy tấm lệnh bài kia, lật qua lật lại kiểm tra kỹ lưỡng mấy lần, rồi lại nhìn Lục Ly như nhìn quái vật.
"Tiểu tử, thứ này ngươi lấy từ đâu ra vậy?"
Lục Ly mỉm cười đáp:
"Lúc trước vơ vét được trên người Đoạn Hồng đấy, thế nào, là đồ thật chứ?"
Ngô Đức vẻ mặt ghét bỏ ném trả lệnh bài cho Lục Ly:
"Thật chẳng biết tiểu tử ngươi dẫm phải vận cứt chó gì mà cái gì cũng nhặt được."
"Nói vậy, nó là thật sao?" Lục Ly trong lòng thầm mừng.
"Thật! Thật đến mức không thể thật hơn được nữa." Ngô Đức tức tối nói, lão cảm thấy vận khí của Lục Ly tốt đến mức khiến lão phải đỏ mắt ghen tị.
"Haha, tốt quá rồi!"
Lục Ly vui mừng khôn xiết, cất lệnh bài đi rồi bưng bát rượu lên hớp một ngụm lớn:
"Lão Ngô, lão nói lệnh bài này có thể miễn tham gia sơ tuyển, lão có biết vòng sơ tuyển đó diễn ra thế nào không?"
"Cụ thể thì ta không rõ lắm, nhưng nghe vài người nói là tất cả mọi người sẽ cùng tiến vào một vùng không gian để hỗn chiến, cuối cùng chỉ giữ lại ba ngàn người thăng cấp."
"Hỗn chiến ư!"
Lục Ly nghe vậy thì ngẩn người:
"Nếu thế thì chẳng phải đám người thuộc các bang hội, môn phái sẽ trực tiếp thống trị cục diện sao? Đối với tán tu thì làm gì có công bằng?"
Ngô Đức nói:
"Đâu có đơn giản như ngươi nghĩ. Tiến vào bên trong thì sống chết do trời, mọi người đều cùng một cảnh giới, ai thèm quan tâm ngươi có phải người của tông môn hay không. Hơn nữa giữa các tông môn với nhau cũng không thiếu những vụ xích mích..."
"Ồ, cũng đúng."
Lục Ly gật đầu tán đồng. Tổng cộng chỉ lấy ba ngàn người, mà những tông môn như thất đại phái, e rằng cường giả Kim Tiên của bất kỳ phái nào cũng đã vượt quá con số đó rồi, tự nhiên không tránh khỏi việc tàn sát lẫn nhau. Cộng thêm vô số tán tu của tám giới, đây hoàn toàn là một trận loạn chiến kinh hoàng.
Trong tình cảnh này, ngay cả những cường giả cấp Đỉnh phong e rằng cũng chẳng dám khẳng định mình có thể rút lui an toàn.
Cũng may bản thân có Miễn Chiến bài, quả thực đã tránh được không ít rủi ro.
...
Lúc muộn hơn, phường thị Lang Cổ mở cửa, Lục Ly cũng đi góp vui.
Phải thừa nhận rằng người ở đây thực sự rất đông.
Hơn nữa nhìn quanh một lượt, tu vi thấp nhất cũng là cường giả cấp Kim Tiên, điều này mang lại cho Lục Ly một sự chấn động không nhỏ.
Trong đó không thiếu những bóng dáng trẻ tuổi đi lại, khiến một số người đứng từ xa chỉ trỏ bàn tán xôn xao.
Bên tai Lục Ly thỉnh thoảng lại truyền đến những tiếng kinh thán, đại loại như đây là vị nào, kia là thiên tài nào, xem ra đám thanh niên này đều là hạng người có danh tiếng lẫy lừng.
Nhưng đáng tiếc, Lục Ly mới đến Thái A nên chẳng quen biết lấy một ai.
Trong số đó, người được hô hào nhiều nhất là một thanh niên áo tím tu vi Kim Tiên Đỉnh phong. Hắn đi đến đâu là khiến mọi người phải ngoái nhìn đến đó, không ít nữ tu xinh đẹp còn trao cho hắn những ánh mắt ngưỡng mộ.
Lục Ly quay sang hỏi nam tử trung niên xa lạ bên cạnh:
"Đạo hữu, người kia là ai vậy mà lại gây ra chấn động lớn như thế?"
Gã trung niên liếc nhìn Lục Ly một cái, cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó cười nói:
"Đạo hữu không biết sao, hắn chính là đại công tử của Liễu gia thuộc phủ thành chủ Thái A thành, Liễu Thanh Huyền."
Ở Thái Bình giới, một số thành trì không chịu sự quản hạt của thất đại phái mà do các gia tộc bản địa hùng mạnh xây dựng nên, sau đó truyền thừa qua các đời.
Thái A thành chính là loại thành trì như vậy.
Người sáng lập Thái A thành là tiên tổ Liễu gia, truyền đến nay đã không biết bao nhiêu năm tháng, thành chủ đương nhiệm tên là Liễu Tiềm.
Mà vị thanh niên áo tím này chính là trưởng tử của Liễu Tiềm, Liễu Thanh Huyền.
Chưa bàn đến thực lực bản thân Liễu Thanh Huyền đã vô cùng bất phàm, chỉ riêng thân phận đại công tử Liễu gia thôi cũng đủ khiến người ta không thể với tới rồi.
Cũng chẳng trách lại gây ra náo động lớn như vậy.
Nghe gã trung niên giải thích, Lục Ly cũng hơi kinh ngạc nhưng không đến mức chấn động như tưởng tượng, cậu mỉm cười nói:
"Quả thực là tài giỏi."
Gã trung niên tiếp lời:
"Hắn không chỉ có thân phận hiển hách, mà trong kỳ đại tỷ thí lần trước cũng thể hiện vô cùng xuất sắc."
Lục Ly ngạc nhiên hỏi:
"Hắn từng tham gia kỳ đại tỷ thí trước sao?"
Gã trung niên gật đầu:
"Đúng vậy! Không chỉ tham gia mà còn lọt vào top một trăm của Kim Bảng, cuối cùng dừng chân ở hạng chín mươi tám. Mà khi đó hắn mới chỉ là Kim Tiên Hậu Kỳ mà thôi!"
"Nên biết rằng kỳ trước đã đào thải không ít cường giả Đỉnh phong, hắn có thể dùng tu vi Kim Tiên Hậu Kỳ để nhập bảng, đủ thấy chiến lực đáng sợ thế nào."
Nghe đến đây, Lục Ly cũng không nhịn được mà nhìn về phía Liễu Thanh Huyền thêm vài lần.
Có thể dùng tu vi Hậu Kỳ để loại bỏ một số cường giả Đỉnh phong, chứng tỏ cảnh giới của người này không hề hư phù, chắc chắn là một đối thủ đáng gờm.
Hiện giờ Liễu Thanh Huyền đã bước vào Kim Tiên Đỉnh phong, kỳ đại tỷ thí lần này, nói không chừng bọn họ còn có cơ hội so tài cao thấp.
"Oa... mau nhìn kìa, đó chẳng phải là Mộc Dao tiên tử của Đông Minh thành sao, nàng ấy vậy mà cũng tới đây!"
"Đúng vậy, thật là hiếm thấy, không ngờ Mộc Dao tiên tử đường đường lại đến núi Lang Cổ này."
"..."
Trong lúc hai người đang trò chuyện, phía xa lại rộ lên một trận xôn xao.
Lục Ly đầy vẻ ngỡ ngàng:
"Đây lại là vị nào nữa vậy?"
Gã trung niên đáp:
"Người này còn nổi danh hơn cả Liễu Thanh Huyền đấy."
"Ồ?"
"Nàng chính là tiểu công chúa của Đông Minh thành — thành trì lớn nhất phía đông Thái A, tên gọi Hứa Mộc Dao. Không chỉ dung mạo xinh đẹp mà còn là hạng sáu mươi sáu trên Kim Bảng kỳ trước!"
"Kim Bảng hạng sáu mươi sáu?" Lục Ly nghe vậy thầm kinh hãi, tán thưởng: "Quả thực rất lợi hại."
Ngay sau đó, trong mắt cậu lóe lên tia kim quang, lập tức nhìn thấu đan điền của vị Mộc Dao tiên tử này. Bên trong rõ ràng là một cây đạo thụ hệ Thủy.
Nhưng nhìn tình hình thì nàng chỉ có tu vi Kim Tiên Đỉnh phong, chưa đạt tới Tiên Vương cảnh.
Thế là cậu lại hỏi:
"Kỳ trước nàng ấy tu vi thế nào?"
Gã trung niên nói:
"Cũng là Kim Tiên Hậu Kỳ. Nhưng nàng ấy lại là người có thứ hạng cao nhất trong số những người nhập bảng bằng tu vi Kim Tiên Hậu Kỳ, xếp phía trên nàng ấy toàn bộ đều là Kim Tiên Đỉnh phong cả."
"Hít... Kim Tiên Hậu Kỳ mà xếp hạng sáu mươi sáu. Chẳng lẽ nàng ấy có bản lĩnh đặc thù gì sao?" Lục Ly kinh ngạc hỏi.
"Nghe đồn nàng ấy bẩm sinh là Hàn Băng chi thể, có thể tăng cường uy lực của Thủy hệ thần thông lên gấp bội!" Gã trung niên hạ thấp giọng nói.
Thiên sinh Hàn Băng thể!
Nghe thấy mấy chữ này, Lục Ly không khỏi kinh ngạc thêm lần nữa.
Thế giới này có nhiều người sinh ra đã mang dị thể, giống như huyết mạch của yêu thú vậy, mang theo thiên phú đặc biệt.
Loại người này, hoặc là tu luyện cực chậm rồi sớm chết yểu, hoặc là sẽ trở thành hạng người xuất loại bạt tụy.
Giống như Dạ Đồng lúc trước, cô nàng cũng thuộc về một loại trong thiên sinh dị thể.
Mà vị Mộc Dao tiên tử này không nghi ngờ gì cũng là hạng người đó.
Tuy nhiên, cái liếc mắt này của Lục Ly lại phát hiện ra một điểm bất thường.
Cậu nhận thấy đạo thụ trong đan điền của Hứa Mộc Dao không hề xanh biếc như đạo thụ hệ Thủy thông thường, mà lại mang theo sắc xám trong màu xanh, lại có dấu hiệu bị đóng băng.
Kết hợp với sắc mặt trắng bệch bệnh tật dưới lớp khăn che mặt của Hứa Mộc Dao, e rằng cơ thể vị Mộc Dao tiên tử này đã xảy ra vấn đề không nhỏ.
Đúng lúc này, Hứa Mộc Dao dường như có cảm ứng, đột ngột phóng tầm mắt về phía Lục Ly từ đằng xa.
Phát hiện ra ta rồi?
Lục Ly thấy vậy thì ngẩn người, vội vàng thu liễm đồng thuật lại.
"Ơ kìa, nàng ấy đang đi về phía chúng ta..." Gã trung niên bên cạnh đang nhìn đông ngó tây, bỗng thấy Hứa Mộc Dao dẫn theo vài người chậm rãi tiến về phía mình, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.
Trên đường đi, vị đại công tử Liễu Thanh Huyền của Thái A thành tiến lên chào hỏi nhưng bị Hứa Mộc Dao trực tiếp phớt lờ, lập tức khiến không ít người xì xào bàn tán.
Thấy Hứa Mộc Dao đi thẳng về hướng hai người Lục Ly, mọi người không khỏi đổ dồn ánh mắt về phía này.
"Công tử, nàng ta cũng quá vô lễ rồi..." Thấy Liễu Thanh Huyền bị bẽ mặt, tên tùy tùng bên cạnh không nhịn được mà lên tiếng đòi lại công bằng.
Liễu Thanh Huyền cười xua tay:
"Không sao, nàng ấy vốn là người như vậy, ta đã quen từ lâu rồi."
"Nhưng nhìn dáng vẻ của nàng ấy, dường như là đã phát hiện ra điều gì thú vị, chúng ta cũng qua đó góp vui chút đi..."