Chương 2059
Trước Thần Uy tháp
Đăng ngày 30/08/2026
19
"Ước định?"
"Ước định gì cơ?" Lục Ly hồ nghi nhìn Hứa Mộc Dao.
"Hiện tại ta tuy chưa có, nhưng Thần Uy tháp sắp mở ra rồi. Đến lúc đó ta giành được điểm tích lũy, có thể giúp ngươi đổi lấy một kiện đạo bảo Không Gian hoặc Thời Gian thượng phẩm..." Hứa Mộc Dao trả lời.
"Ngươi giúp ta đổi?"
Vẻ mặt Lục Ly trở nên quái dị: "Điểm tích lũy để đổi hai loại đạo bảo này không hề thấp đâu, ngươi lại có lòng tin đến thế sao?"
"Thật sự không thấp, nhưng lần này mục tiêu của ta là tiến vào tốp mười. Ta đã đạt tới tu vi Đỉnh phong, chỉ cần thêm một ít đạo bảo hệ Thủy là đủ dùng, lúc đó chắc chắn sẽ dư ra điểm tích lũy." Hứa Mộc Dao trấn định nói.
"Tốp mười!" Lục Ly nhìn chằm chằm Hứa Mộc Dao, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Khẩu khí của người này chẳng phải quá lớn rồi sao? Hay là nàng thật sự nắm giữ át chủ bài mạnh mẽ nào đó?
Phải biết rằng, các Thánh tử của thất đại phái đều không phải hạng xoàng, hơn nữa thế gian này không thiếu nhân tài, làm sao có thể để một tu sĩ đơn Thủy linh căn dễ dàng đoạt lấy vị trí trong tốp mười được.
"Ngươi không tin ư?" Hứa Mộc Dao hỏi.
"Ta cạn lời rồi." Khóe miệng Lục Ly khẽ giật giật.
"Không tin thì cứ chờ mà xem, dù sao cũng chỉ là một lời hẹn ước. Nếu ta không đổi được đạo bảo ngươi muốn, cùng lắm là không giao dịch nữa, ngươi cũng chẳng chịu thiệt, đúng chứ?"
"Lý lẽ thì đúng là như vậy..."
Lục Ly trầm ngâm một lát: "Có điều, ta còn một điều kiện nữa."
Hứa Mộc Dao nhíu mày: "Điều kiện gì?"
Lục Ly nói: "Ngươi phải hứa với ta, dù có được bí thuật này cũng không được truyền thụ cho kẻ khác."
Hứa Mộc Dao nghe vậy, chẳng chút do dự đáp: "Chuyện này không cần ngươi nhắc, ta cũng sẽ không tùy tiện truyền cho người ngoài."
"Không phải tùy tiện, mà là ngoại trừ ngươi ra, bất kỳ kẻ nào cũng không được!" Lục Ly nhìn xoáy vào mắt Hứa Mộc Dao.
"Được! Vậy ta phát thệ." Hứa Mộc Dao nghiêm túc nói.
"Sảng khoái, nhưng chuyện thề thốt cứ đợi đến lúc giao dịch hãy nói. Hiện giờ ngươi vẫn chưa cầm được đạo bảo ta cần trong tay đâu." Lục Ly cười nói.
"Được thôi. Vẫn chưa thỉnh giáo..."
"Lục Đức."
"Được, Lục đạo hữu, chúng ta hẹn gặp lại ở Thần Uy tháp!" Hứa Mộc Dao khẽ chắp tay, cáo từ rời đi trước một bước.
Thú vị đấy.
Lục Ly nhìn theo bóng lưng Hứa Mộc Dao, ánh mắt khẽ động, không rõ đang suy tính điều gì.
Sau đó, thân hình cậu nhòe đi, khi xuất hiện trở lại đã về tới ngọn núi nhỏ nơi mình cư ngụ.
Cậu liếc nhìn về phía gian nhà nhỏ của Ngô Đức và Long Sư Hổ, rồi bước vào phòng mình.
...
Thời điểm Thần Uy tháp mở ra ngày càng cận kề.
Cường giả ở các Thái A tiên vực đều đang cấp tập đổ về vùng lõi địa bàn của mình.
Ngay cả những tồn tại như thất đại phái cũng không hề ngó lơ thịnh hội lần này.
Những kẻ này không chỉ vì lợi, đệ tử thất đại phái phần nhiều là vì danh.
Bất kể là người của môn phái nào, hễ ghi tên lên Thần Uy bảng thì chắc chắn là một chuyện vô cùng vẻ vang.
Sau khi trở về sẽ được hào quang vây quanh, ngoài việc khiến đồng môn ngưỡng mộ, còn nhận được phần thưởng hậu hĩnh từ môn phái.
Trong Tam Thập Tam tiên vực, ngoại trừ Tiên Di Chi Địa không có Thần Uy tháp, ba mươi hai tiên vực còn lại mỗi nơi đều có một tòa.
Nói cách khác, toàn bộ Cửu Trùng Thiên sẽ có tổng cộng ba mươi hai lối vào Thần Uy tháp.
Những lối vào này bình thường không mở cửa, xung quanh Thần Uy tháp trong phạm vi mấy trăm dặm đều được bao phủ bởi một tòa đại trận tự nhiên.
Chỉ đến ngày đặc định, đại trận này mới thu liễm lại, cho phép người ta tiếp cận Thần Uy tháp.
Thần Uy tháp của Thái A tiên vực nằm giữa muôn trùng núi non ở phương Bắc của Thái A thành.
Xung quanh tháp hàng trăm dặm mây mù bao phủ, trông đặc biệt bắt mắt.
Tuy nhiên, lúc này cũng chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn, kẻ nào dám bén mảng lại gần vào lúc này thì chẳng khác gì tìm đường chết.
Đến tháng thứ ba Lục Ly ở tại Lang Cổ sơn mạch, số người mới tìm đến đã thưa thớt hẳn.
Xem ra, những ai muốn tham gia đều đã cơ bản tập trung đông đủ.
Lại một buổi sớm mai.
Lục Ly đang tọa thiền ngoài phòng, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt truyền tới.
Cậu bay vọt lên không trung, lao ra khỏi đại trận nhìn về phía xa, chỉ thấy một dòng sông rực rỡ được hội tụ từ đủ loại lưu quang đang xé toạc không gian, lao về phía tây bắc.
Những luồng sáng đó chính là từng vị tu hành giả mạnh mẽ.
"Bắt đầu rồi sao."
Lục Ly khẽ đảo mắt, sau đó đáp xuống trước căn nhà nhỏ của Ngô Đức.
Khi cậu gõ cửa, Ngô Đức rất nhanh đã bước ra ngoài.
"Có chuyện gì vậy?" Ngô Đức hỏi.
"Xem ra thời gian đã tới, ta phải qua đó ngay, hai người định thế nào?"
"Ngươi không cần lo cho bọn ta, lão phu cứ ở đây đợi ngươi. Đánh xong thì quay lại đây tìm ta, lúc đó lão phu sẽ đưa ngươi tới một nơi..."
"Đi đâu cơ?"
"Đừng hỏi đi đâu, cứ chuyên tâm thi đấu đi, cố mà giành lấy một thứ hạng tốt." Ngô Đức ra vẻ bí mật.
"Được rồi! Vậy ta đi trước." Lục Ly không hỏi thêm, tung người nhảy vọt, đi theo đại đội ngũ bay về phía tây bắc.
Lúc này.
Ngoài "dòng sông tu sĩ" từ Lang Cổ sơn mạch, phía Bắc Thái A thành cũng có một dòng người đa sắc tương tự.
Những người đó trước đây cư ngụ trong Thái A thành, hiện giờ cũng đang gấp rút tiến về Thần Uy tháp ở phương Bắc.
Hai dòng người tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã ẩn mình vào trong dãy núi mênh mông.
Giữa núi rừng có một thung lũng rộng lớn.
Tại trung tâm sơn cốc, một tòa hắc tháp ba tầng cao tới ngàn trượng sừng sững đứng đó.
Hai bên hắc tháp dựng ba tấm bia đá cao vút, lần lượt khắc các chữ: Thần Uy Kim Bảng, Thần Uy Vương Bảng, Thần Uy Tôn Bảng.
Lúc này, đông đảo tu hành giả tự động phân chia khu vực. Người ở Kim Tiên cảnh đứng trước bia đá Kim Bảng.
Cường giả Tiên Vương cảnh đứng trước bia đá Vương Bảng.
Và cuối cùng là không ít cường giả Tiên Tôn đứng trước bia đá Tôn Bảng.
Số lượng người ở ba trận doanh khác biệt rõ rệt. Kim Tiên kỳ đông nhất, e là phải tới hai vạn người; Tiên Vương kỳ đứng thứ hai, khoảng hai ba ngàn; cuối cùng Tiên Tôn ít nhất, chỉ có chừng hai ba trăm người.
"Lần này người thật không ít nha." Trên khoảng sân trống ồn ào truyền ra những tiếng cảm thán.
"Đúng vậy, đặc biệt là đội ngũ Kim Tiên chúng ta, chỉ một lối vào mà đã đông thế này, còn ba mươi mốt lối vào khác nữa, thế này thì biết làm sao đây."
"Hừ! Lo cái đó làm gì, ngươi thật sự muốn lấy thứ hạng chắc! Dù sao ta cũng chỉ vào để mở mang tầm mắt, thấy tình hình không ổn là lão tử lập tức nhận thua!"
"Ai chẳng vậy, chỉ sợ đến lúc đó muốn nhận thua cũng không kịp, đã bị người ta chém chết tươi rồi."
"Không đến mức khoa trương vậy chứ huynh đệ, chúng ta dù sao cũng là cường giả Kim Tiên, đâu phải kiến hôi, hơn nữa bên trong toàn là Kim Tiên kỳ, sao có thể đến mức không kịp nhận thua!"
"Ngươi thì biết cái gì! Ta nghe nói vòng đầu tiên là hỗn chiến, hàng triệu Kim Tiên lao vào đánh nhau, cuối cùng chỉ có mấy ngàn người được thăng cấp, quá trình tàn khốc thế nào thì không cần nói cũng biết rồi đấy..."
Trên bãi đất trống trước Thần Uy tháp, bóng người dày đặc, đủ loại tiếng bàn tán xôn xao không ngớt.
Lục Ly chọn một vị trí khá tốt, đứng trên sườn núi phía đông sơn cốc, quan sát Thần Uy tháp ở đằng xa cùng ba tấm bia đá kia.
Thần Uy tháp tuy cao nhưng tổng cộng chỉ có ba tầng.
Mỗi tầng đều có một vòng xoáy tiên khí khổng lồ, hiện đang ở trạng thái tĩnh lặng.
Lục Ly suy đoán, ba vòng xoáy này chắc hẳn tương ứng với ba cấp bậc tu hành giả.
Còn ba tấm bia đá trước tháp thì vẫn lưu giữ thứ hạng của kỳ trước.
Ánh mắt Lục Ly dừng lại trên bia đá Thần Uy Kim Bảng.
"Đệ nhất Kim Tiên, Diệp Xuyên!"
"Đệ nhị Kim Tiên, Tần Sơ Vân!"
"Đệ tam Kim Tiên, Vô Ưu!"
"Đệ tứ Kim Tiên, Tiêu Mạch!"
Mỗi một cái tên đều giống như những vị thần linh để người ta kính ngưỡng, không thể mạo phạm, đè ép khiến vô số cường giả cảm thấy nghẹt thở.
Thần sắc Lục Ly ngưng trọng.
Có những Thánh tử Thánh nữ của thất đại phái ở đây, lần này e rằng lại là một trận ác chiến rồi.
"Khì khì! Đạo hữu đang nghĩ gì vậy." Đúng lúc này, phía sau Lục Ly bỗng nhiên truyền đến một giọng nói.