Chương 2062

Các cường giả hội tụ

Đăng ngày 30/08/2026

19
"Ta ư?" Liễu Thanh Huyền tự giễu cười một tiếng: "Ta thì thôi đi, bản thân có bao nhiêu cân lượng ta tự hiểu rõ." "Dù lần này thiếu đi rất nhiều siêu cấp thiên tài, ta cũng chẳng có hy vọng gì lọt vào được tốp ba mươi cả." Người nói vô tâm, người nghe lại có ý. Lục Ly lên tiếng: "Thiếu đi rất nhiều siêu cấp thiên tài? Ý ngươi là sao?" Liễu Thanh Huyền cười đáp: "Ngươi còn chưa biết à? Ta nghe nói đám thánh tử, thánh nữ của thất đại phái đều đã đột phá vào Tiên Vương cảnh cả rồi. Cuộc tranh đoạt Kim Bảng lần này, tương đối mà nói sẽ dễ dàng hơn một chút." Đã vào Tiên Vương cảnh rồi! Nghe thấy lời này, trong lòng Lục Ly không khỏi vui mừng. Nói như vậy, hy vọng của cậu chẳng phải cũng lớn hơn một chút sao? Thế nhưng ngay sau đó, Liễu Thanh Huyền lại thở dài: "Có điều, tuy không còn đám thánh tử thánh nữ kia, nhưng những thiên tài khác của thất đại phái cũng chẳng phải hạng xoàng. Biết đâu lại có những kẻ mới đứng ra gánh vác đại cục, dù sao đây cũng đại diện cho thể diện của thất đại phái, bọn họ không thể nào không coi trọng được." Lục Ly nghe vậy gật đầu tán đồng: "Thật sự là thế, nhưng thiếu đi đám thánh tử thánh nữ đó, đối với chúng ta chung quy vẫn là chuyện tốt." Nói đoạn, Lục Ly cũng thầm cảm thán trong lòng. Nghe đồn những người này tuổi tác đều không lớn, không ngờ từng người một đã thành tựu Tiên Vương, quả thực là lợi hại. Nghĩ đến đây, Lục Ly không khỏi tò mò hỏi: "Liễu đạo hữu, ngươi có biết những thánh tử thánh nữ này, sau khi trưởng thành đến cuối cùng sẽ có quy túc thế nào không?" Liễu Thanh Huyền đáp: "Cụ thể ta cũng không rõ, nhưng nghe vài người nói, đám thánh tử thánh nữ này sau cùng nếu không phải làm Chưởng giáo thì cũng là trưởng lão, hộ pháp, Đế quân gì đó. Chờ đến khi vị trí của bọn họ định hình, thất đại phái mới chọn ra thánh tử thánh nữ mới để bồi dưỡng..." "..." Trong lúc hai người đang trò chuyện bâng quơ, khu vực chờ chiến số ba mươi mốt cũng đã hoàn toàn trống trải. Chỉ còn vỏn vẹn hai mươi lăm người vẫn ngồi tại chỗ. Lục Ly phóng tầm mắt nhìn qua, ở phía thạch giai đối diện, cậu đã phát hiện ra vị Mộc Dao tiên tử kia. Lúc này, phía dưới Huyền Đạo Tử lại lên tiếng: "Tất cả mọi người, xuống sân giao nộp Miễn Chiến bài, đồng thời lưu lại danh tính trên bia đá." "Đi thôi." Liễu Thanh Huyền nghe lệnh, tiên phong đứng dậy, bay về phía bia đá giữa quảng trường bên dưới. Lão đáp xuống, lăng không nhi lập, cách không đưa lệnh bài đến trước mặt lão giả tóc trắng. Huyền Đạo Tử chộp lấy lệnh bài kiểm tra một chút: "Lưu danh." "Rõ." Liễu Thanh Huyền ôm quyền hành lễ, sau đó mới dùng ngón tay thay bút, lấy máu làm mực, để lại ba chữ lớn "Liễu Thanh Huyền" trên bia đá. Sau khi để lại tên, Liễu Thanh Huyền cũng không nán lại lâu, trực tiếp xoay người bay trở lại thạch giai. Tiếp đó, từng bóng người lần lượt tiến lên. Lục Ly cũng ở trong số đó, học theo dáng vẻ của những người đi trước, giao nộp lệnh bài rồi để lại tên họ. Cậu vốn còn hơi lo lắng việc dùng tên giả sẽ xảy ra vấn đề, nhưng không ngờ lại chẳng có chuyện gì. Sau đó, cậu thầm thở phào nhẹ nhõm, lại bay về ngồi xuống cạnh Liễu Thanh Huyền. "Liễu đạo hữu, vòng loại thứ nhất này đại khái mất bao lâu mới kết thúc?" Lục Ly nhỏ giọng hỏi. "Cái này khó nói lắm, trong tình huống bình thường thì ít nhất phải nửa năm, lâu hơn thì hai ba năm cũng có khả năng..." "Hai ba năm? Lâu đến thế sao?" Lục Ly cảm thấy có chút khó tin. Dù sao đây là loạn chiến chứ không phải đấu một chọi một, đánh suốt hai ba năm quả thực hơi lâu quá rồi. "Chuyện này rất bình thường mà, bên trong có tới gần trăm vạn người đấy. Vòng đầu đối kháng năm mươi chọi năm mươi thì có lẽ sẽ nhanh hơn, nhưng về sau quân số giảm dần thì không nhanh được như vậy đâu. Hơn nữa đoạt cờ không chỉ dựa vào man lực, đôi khi còn phải cậy vào trí tuệ mưu kế. Gặp phải mấy kẻ khó chơi cứ vác đại kỳ chạy khắp nơi, ngươi chỉ riêng việc đi tìm vị trí cờ thôi cũng đủ mệt rồi..." "Còn có thể vác cờ chạy sao?" Lục Ly vẻ mặt kỳ quái nhìn Liễu Thanh Huyền. "Dĩ nhiên, nhưng không được thu vào không gian trữ vật. Ngoài việc đó ra, dù ngươi vác chạy hay đem cờ đi giấu thì cũng không tính là phạm quy..." "Xem ra cũng có chút thú vị." Lục Ly bỗng cảm thấy, cuộc đại tỷ thí Thần Uy tháp này dường như có phần hay ho. "Quả thực rất thú vị, nhưng ngươi cũng không cần phải ngưỡng mộ, bởi vì vòng thứ hai chúng ta cũng thi đấu như vậy." "Cái gì?" "Khì khì. Ngươi còn chưa biết sao, quy tắc thi đấu vòng thứ hai và vòng thứ nhất thực ra tương đương nhau, chỉ là số người tham chiến không nhiều bằng thôi! Tuy nhiên, độ khó lại cao hơn vòng thứ nhất nhiều, bởi vì những kẻ có thể tiến vào vòng thứ hai, ngoại trừ loại người gặp vận may cứt chó nhặt được Miễn Chiến bài như ngươi ra, thì đều là cường giả trong đám cường giả..." Lời này tuy khó nghe nhưng sự thật đúng là như vậy. Bởi vì những kẻ có thể tham gia vòng thăng hạng thứ hai, hoặc là những cường giả tuyệt đối nổi bật giữa trăm vạn người, hoặc là tốp một trăm linh tám của kỳ trước, không có lấy một ai thực lực yếu kém. Còn như Lục Ly, kẻ tình cờ có được Miễn Chiến bài mà không cần kiểm nghiệm chiến lực, chỉ có thể nói là vận khí tốt đến mức nổ trời. "Được rồi, đăng ký kết thúc! Các ngươi cứ ở đây tĩnh tâm chờ đợi vòng loại thứ nhất kết thúc là được, đến lúc đó lão phu sẽ triệu tập các ngươi tham gia vòng thăng hạng thứ hai." Lúc này, phía dưới lại vang lên giọng nói của Huyền Đạo Tử. Lời vừa dứt, không đợi đám người kịp phản ứng, thân hình Huyền Đạo Tử đã mờ đi rồi biến mất không dấu vết. "Liễu đạo hữu, vị Huyền Đạo Tử tiền bối này là thật sự tồn tại hay là..." Lục Ly liếc nhìn xung quanh, khẽ hỏi. Liễu Thanh Huyền nghe vậy, nhích lại gần bên người Lục Ly, ghé tai nói nhỏ: "Nghe đồn lão là tháp linh của Thần Uy tháp, không phải nhân loại thực thụ, còn bản thể ở nơi nào thì cũng chẳng ai hay biết." "Tháp linh?" "Phải, ta cũng là nghe lão già nhà ta nói lại, cụ thể thế nào ta cũng không rõ lắm. Tóm lại đến nơi này, ngươi đừng có khiêu khích lão, nếu không sẽ chẳng có kết quả tốt đâu." Liễu Thanh Huyền nghiêm túc dặn dò. "Hóa ra là vậy, ta hiểu rồi, đa tạ Liễu đạo hữu giải hoặc." Lục Ly chân thành cảm kích. "Khì khì, không cần khách khí, còn về Mộc Dao tiên tử kia..." "Ta đã có chút hảo cảm với ngươi rồi, cố gắng thêm chút nữa đi..." Lục Ly nháy mắt ra hiệu. Liễu Thanh Huyền: ... ... Không Minh giới, Phiêu Miểu tiên vực. Tổng bộ Thiên Cơ điện của thất đại phái tọa lạc ngay tại lõi địa bàn của Phiêu Miểu tiên vực. Cũng giống như các phái khác, chỉ riêng lãnh địa tông môn đã chiếm giữ tới hàng ức dặm tiên sơn. Cộng thêm các loại đại trận tỏa ra hào quang rực rỡ, khiến nơi này càng thêm như mộng tự huyễn. Trong một dãy tiên sơn phía đông lãnh địa Thiên Cơ điện, có một nơi gọi là "Thiên Bi cốc". Trong cốc có ba tòa bia đá cổ xưa. Đây chính là nơi đầu tiên hiển hiện thứ hạng trên Thần Uy bảng. Sau đó, người của Thiên Cơ điện mới sao chép thứ hạng trên bia đá, công bố lên bảng xếp hạng tại các đại tiên vực. Cho nên, trong cuộc tranh đoạt Thần Uy bảng, kẻ đầu tiên biết được thứ hạng chắc chắn là Thiên Cơ điện. Tuy nhiên, Thiên Bi cốc ngày hôm nay lại đón tiếp mấy vị chí cường giả hiếm khi lộ diện. Lần lượt gồm có: Đệ lục hộ pháp lão tổ của Huyền Tăng cung, Lý Cảnh Sơn. Đệ tứ hộ pháp lão tổ của Cửu Liên sơn, Âu Dương Bỉnh. Đệ tứ hộ pháp lão tổ của Vô Lượng sơn, Tịch Minh. Đệ tứ hộ pháp lão tổ của Hóa Cốt sơn, Dịch Tuyệt. Đệ tứ hộ pháp lão tổ của Tuế Nguyệt điện, Quan Chiếu Vân. Đệ tứ hộ pháp lão tổ của Giới Vương điện, Mạc Hà. Đáng nói là, trong cách xưng hô với những người nắm quyền đỉnh cao của thất đại phái, không ngoài mấy loại sau: Thứ nhất là vị Tiên Đế mạnh nhất tông môn, được gọi là Trấn giáo lão tổ. Ví dụ như Diệp Huyền Thiên của Huyền Thiên cung, Băng Nguyệt Tiên Đế của Cửu Liên sơn... loại người này thuộc về Trấn giáo lão tổ. Thứ hai là các Tiên Đế khác ngoài Trấn giáo lão tổ, được gọi là Hộ pháp lão tổ. Ví dụ như những người đang có mặt trong Thiên Bi cốc lúc này... Thứ ba chính là hàng ngũ Chưởng giáo, trưởng lão, loại này thường có tu vi Tiên Vương. Vì vậy, lúc này địa vị và thực lực của mấy vị trong Thiên Bi cốc cao đến mức nào đã không cần phải bàn cãi. Trong tình cảnh đó, với tư cách là chủ nhà nhưng chỉ có tu vi Tiên Vương, Chưởng giáo Thiên Cơ điện là Càn Sinh Tiên Tôn cũng không khỏi cảm thấy áp lực nặng nề. May mà những người này cũng chỉ ngồi đó thôi, không có hành động gì dư thừa, cũng không làm khó gã, lúc này gã mới thấy trong lòng hơi ổn định lại. Thế nhưng đúng lúc này. Âu Dương Bỉnh của Cửu Liên sơn không biết nổi cơn gì, đứng dậy tiến về phía Dịch Tuyệt của Hóa Cốt sơn, cười nhạo nói: "Dịch lão quái, ta nghe người ta nói đồ tôn của ngươi chẳng phải đã đột tử rồi sao, ngươi còn tới đây chờ đợi cái gì? Chẳng lẽ... người chết cũng có thể lên bảng hay sao?"