Chương 2212

Ngọc điêu hồ ly

Đăng ngày 30/08/2026

19
Lại thêm một phần Đạo Nguyên trung phẩm Không Gian? Lục Ly nhìn thấy cảnh này không khỏi há hốc mồm, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc không hề nhỏ. Hơn nữa, nghe khẩu khí của Tát Ma Dương Hi, ngoài thứ trước mắt này ra, dường như bà ta vẫn còn một phần khác nữa. Chẳng lẽ những năm qua, bà ta vẫn luôn cố ý thu thập Đạo Nguyên Không Gian hay sao? "Đừng dùng ánh mắt đó nhìn ta, món Đạo Nguyên Không Gian này là ta đổi từ chỗ Nhị trưởng lão và Đại trưởng lão về, mục đích chính là để mời ngươi ra tay." Tát Ma Dương Hi thản nhiên nói rõ sự tình. "Khụ, vãn bối không có ý đó. Thật ra, ta đang suy nghĩ một vấn đề, Loạn Thần điện nhân tài đông đúc, hình như... vẫn chưa đến lượt tại hạ phải ra mặt chứ?" Lục Ly thấy vậy vội vàng ngậm miệng, thần sắc trở nên nghiêm túc. Những năm này, dù phần lớn thời gian cậu đều bế quan, nhưng thỉnh thoảng cũng ra ngoài hít thở không khí, thuận tiện tâm sự với cô nàng Tiểu Du kia. Bởi vậy, cậu cũng đại khái hiểu rõ thực lực của Loạn Thần điện. Nơi này có tới bảy tám mươi vị Tôn cấp cường giả, lại còn có ba đại Ma Đế tọa trấn. Nay đã nắm được manh mối của Huyền Dạ lâu, tại sao không trực tiếp xuất quân tiêu diệt, mà lại tốn cái giá lớn như vậy để mời một kẻ Tiên Tôn Trung Kỳ như mình ra tay? Điều này thật sự quá bất hợp lý. Tát Ma Dương Hi khẽ phẩy tay, thu hộp ngọc lại đặt lên lan can hành lang, sau đó lên tiếng: "Ta biết ngươi sẽ có nghi hoặc này, nếu ngươi đã chủ động hỏi thì ta cũng nói cho ngươi biết luôn." Lục Ly bày ra vẻ mặt lắng nghe cầu thị. Tát Ma Dương Hi tiếp tục: "Thực ra không phải ta không muốn tự mình ra tay, mà là không có cách nào." "Không có cách nào ư?" "Đúng vậy. Ngươi có lẽ không biết, hiện tại Cự Tượng đại lục ở phương Bắc đang xảy ra chiến tranh, phần lớn Ma Tôn và Ma Vương của Loạn Thần điện đều đã được phái tới đó trợ chiến. Những người còn lại ngoài việc duy trì tông môn vận hành thì còn phải cảnh giác cường địch xâm phạm, vì thế khó lòng phân ra quá nhiều người đi cứu Thanh Thanh." Nói đến đây, bà ta dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: "Tất nhiên, đó cũng chưa phải là nguyên nhân chủ yếu." "Quan trọng nhất là, vùng đất linh tinh kia vô cùng quỷ dị. Bản tọa đã từng đích thân tới đó dò xét, nhưng không ngờ vừa mới áp sát đã cảm nhận được một luồng uy áp không tên bao trùm lấy mình, trực tiếp trấn áp tu vi của ta xuống cấp Tiên Tôn. Thế nhưng khi ta để một vị trưởng lão cấp Ma Tôn tiến lại gần thử nghiệm thì người đó lại không có cảm giác này. Tình huống đó hoàn toàn giống hệt với Cự Tượng đại lục lúc này." "Ta vừa lo lắng đây là một cái bẫy chuyên nhắm vào Ma Đế, lại sợ đánh rắn động cỏ làm hại đến tính mạng của Thanh Thanh, nên không dám khinh suất mạo hiểm, đành phải lui về trước. Sau khi trở về, ta suy tính kỹ lưỡng, cảm thấy bất kỳ ai của Loạn Thần điện đi qua đó đều có khả năng khiến đối phương kinh động. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có kẻ ngoại lai như ngươi là dễ dàng tiếp cận bọn chúng hơn cả, vì vậy mới muốn nhờ ngươi giúp đỡ..." Tát Ma Dương Hi nói xong, buồn bã thở dài một tiếng: "Giờ thì ngươi đã hiểu tại sao ta tìm đến ngươi chưa?" "Hóa ra là vậy. Tuy nhiên vãn bối vẫn thấy khó tin, trên đời này lại có thứ gì có thể trấn áp được tu vi của tiền bối chứ." Lục Ly gật đầu, lại nhíu mày nói. Dù cậu cảm thấy Tát Ma Dương Hi không có khả năng bịa ra lời nói dối này để lừa mình, nhưng nghe qua vẫn thấy quá đỗi hoang đường. Vị này chính là cường giả Ma Đế Hậu Kỳ, cả Ma giới cũng chẳng tìm ra được mấy người. Nếu ngay cả nhân vật như bà ta cũng bị trấn áp, thì đối thủ phải mạnh đến mức nào? Mình đi qua đó chẳng phải là tìm đường chết sao? "Bản tọa cũng thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng sự thật chính là như thế. Nếu không, Cự Tượng điện cũng chẳng đến mức sa sút phải cầu cứu Loạn Thần điện chúng ta." Tát Ma Dương Hi bất đắc dĩ nói. Cuộc chiến tại Cự Tượng đại lục đã kéo dài hơn trăm năm. Dù sau này có Loạn Thần điện ra tay giúp sức nhưng kết quả vẫn không mấy lạc quan. Thế lực bí ẩn kia quá sức cường hoành, trong tình cảnh Ma Đế không thể ra tay, bọn chúng càng đánh càng hăng. Hơn nữa nguồn tiếp tế phía sau cũng cuồn cuộn không dứt, không ai biết những kẻ đó từ đâu tới. Lục Ly nghe xong im lặng hồi lâu, cười khổ một tiếng: "Nói thật lòng, ta thực sự không muốn nhận món hời này chút nào." Nghe thấy lời này, Tát Ma Dương Hi trái lại lộ vẻ vui mừng: "Nói vậy là ngươi đã đồng ý rồi?" "Tiền bối có thủ đoạn giữ mạng nào cho ta không? Nếu không, chỉ dựa vào món tiền đặt cọc này, ta thực sự..." Lục Ly lộ vẻ do dự. "Thủ đoạn giữ mạng sao." Tát Ma Dương Hi suy nghĩ một chút, lấy ra một khối ngọc điêu hình hồ ly đưa tới trước mặt Lục Ly: "Ngươi cầm lấy cái này đi. Sau khi kích hoạt, nó có thể khiến vạn dặm xung quanh hiển hóa ảo cảnh, ngay cả cường giả cấp Ma Đế tiến vào trong đó cũng sẽ biến thành ruồi không đầu. Nhưng nó chỉ có thể sử dụng một lần, thời gian duy trì sau khi kích hoạt cũng chỉ có một canh giờ, ngươi phải nắm bắt thời cơ sử dụng cho tốt..." "Ngay cả Ma Đế cũng có hiệu quả ư?" Lục Ly thầm mừng rỡ, kinh ngạc hỏi lại. "Ừm, đây là thứ ta dùng một môn mị hoặc thần công tẩy luyện ngàn năm mới chế tác ra được, ngay cả Ma Đế Hậu Kỳ cũng sẽ bị ảnh hưởng. Vốn dĩ ta định để lại cho Thanh Thanh phòng thân, giờ tặng cho ngươi vậy, mong rằng ngươi đừng làm ta thất vọng..." Vật này tiêu tốn không ít tâm huyết của bà ta, nếu không phải vì cứu con gái, Tát Ma Dương Hi thực sự không muốn giao nó cho Lục Ly. Nghe nói ngay cả Ma Đế Hậu Kỳ cũng bị ảnh hưởng, Lục Ly càng thêm vui sướng. Cậu lập tức đưa tay chộp lấy khối ngọc điêu hồ ly. Khoảnh khắc chạm vào, Lục Ly cảm thấy như đang chạm vào làn da của phụ nữ, lòng dạ không khỏi rung động, suýt chút nữa đã rơi vào ảo cảnh. "Bảo vật thật lợi hại." Lục Ly giật mình tỉnh táo lại, vận chuyển Băng Tâm Định Thần Quyết đi khắp toàn thân mới ổn định được tâm thần. Đây mới chỉ là trạng thái chưa kích hoạt, nếu kích hoạt rồi thì còn đáng sợ đến mức nào chứ? "Thứ này trước khi dùng nhớ phải nhỏ máu nhận chủ, nếu không nó sẽ không phân biệt địch ta đâu. Đến lúc đó chính mình rơi vào ảo cảnh thì đừng trách ta không nhắc trước." Ánh mắt Tát Ma Dương Hi thoáng qua một tia dị sắc, lên tiếng nhắc nhở. "Được." Lục Ly lập tức nặn ra một giọt máu tươi, trực tiếp nhận chủ rồi thu vào không gian trữ vật. Sau đó hai người trò chuyện thêm vài câu. Tát Ma Dương Hi dùng phương thức thần hồn truyền pháp đưa một bức bản đồ vào trong đầu Lục Ly, đồng thời cho biết đó chính là vùng đất linh tinh mà bọn họ điều tra được. Vị trí đại khái nằm ở giữa vùng Thiên Hà mênh mông về hướng đông nam của Cự Tượng đại lục. Thực chất, đó là một quần thể đảo nhỏ nằm rải rác trên Thiên Hà. "Phần Đạo Nguyên Không Gian này ngươi cũng thu lấy đi. Nhưng nói trước, nếu ngươi lấy tiền mà không làm việc thì ta sẽ không tha cho ngươi đâu." Tát Ma Dương Hi một lần nữa đưa hộp ngọc tới trước mặt Lục Ly. "Tiền bối yên tâm! Vãn bối đã nhận đồ của ngài thì nhất định sẽ dốc hết toàn lực. Nhưng nếu như việc không thể thành, mong tiền bối có thể lượng thứ..." "Ngươi đừng có lừa gạt ta là được. Dù thành hay bại, ngươi đều phải quay về cho ta một lời giải thích. Tất nhiên, nếu ngươi chết ở trong đó thì lại là chuyện khác." Tát Ma Dương Hi nhạt giọng nói. "Đó là đương nhiên." Khóe miệng Lục Ly giật giật, chắp tay nói: "Vậy không chậm trễ nữa, vãn bối xuất phát đây." "Đi đi, ta đã thông báo cho Đại trưởng lão, bà ấy sẽ tiễn ngươi ra khỏi tông môn. Ngươi đến quảng trường nội môn tìm bà ấy là được." Tát Ma Dương Hi phất tay. Nghe vậy, Lục Ly không nói thêm lời nào, trực tiếp xoay người hóa thành một vệt bạch hồng bay vút đi. "Hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng." Tát Ma Dương Hi thở dài, cũng quay người rời đi. Lục Ly không hề biết Đại trưởng lão là ai, thế nhưng cậu vừa mới hạ cánh xuống rìa quảng trường nội môn thì một mụ già mặc áo hoa đã hiện ra trước mặt như quỷ mị, khiến cậu giật bắn mình. "Khặc khặc, xem ra gan của ngươi cũng không lớn lắm nhỉ." Tát Ma Vân Thanh cười quái dị. "Tiền bối, gan của ta đúng là không lớn, nhưng lúc ngài xuất hiện có thể lên tiếng trước một tiếng được không." Lục Ly có chút cạn lời. "Tiểu gia hỏa này cũng thú vị đấy, đi theo lão thân nào. Ta đưa ngươi tới truyền tống trận bên ngoài, có thể giúp ngươi tiết kiệm được một khoản chi phí." Tát Ma Vân Thanh một tay tóm lấy cánh tay Lục Ly, thân hình lóe lên, cả hai đã biến mất không còn tăm hơi.
Ngọc điêu hồ ly — Bảo Tháp Tiên Duyên — Xem Truyện Chữ