Chương 2322

Người dẫn đường

Đăng ngày 30/08/2026

19
"Tiên giới gần đây sao?" Vị thanh niên Trúc Cơ trầm ngâm hồi lâu, rồi lại lắc đầu nguầy nguậy: "Không có chuyện gì cả, mọi thứ vẫn diễn ra rất bình thường." "Vậy thì tốt." Ngô Đức hài lòng gật đầu. "Đại ca, huynh hỏi hắn chuyện này chẳng khác nào hỏi không. Nhìn tuổi đời hắn bất quá cũng chỉ vài chục năm, có thể biết được gì chứ." Nam tử thanh y Đông Phương Thanh Huyền lộ vẻ cạn lời, lên tiếng. "Phải rồi, đệ nhắc ta mới nhớ." Ngô Đức nghe vậy thì chau mày, liền phẩy tay với thanh niên Trúc Cơ kia: "Ngươi đi đi." "Rõ, rõ rõ." Thanh niên Trúc Cơ nghe được lệnh đại xá thì mừng rỡ, vội vàng xoay người bỏ chạy mất dạng. "Xem ra phải tìm kẻ nào lợi hại một chút mới mong dò hỏi được tình báo." Trong mắt Ngô Đức hiện lên vẻ suy tư. "Còn dò hỏi cái gì nữa, trực tiếp quay về Ngọc Trúc tiên vực không phải xong rồi sao? Mà đây là nơi nào vậy? Hình như không phải Dạ Khô giang năm đó." Con khỉ mặc bộ khải giáp ngũ sắc lên tiếng hỏi. "Tất nhiên không phải Dạ Khô giang rồi, đây là Đông Dương tiên vực thuộc Âm Dương giới, cách Ngọc Trúc tiên vực còn xa lắm. Đi thôi, chúng ta cứ tới tòa thành trì gần nhất dạo một vòng, bổ sung nhu yếu phẩm rồi mới tính chuyện về Ngọc Trúc tiên vực." Ngô Đức nói đoạn liền chọn lấy một phương hướng, hóa thành một luồng sáng vút lên không trung. Những người còn lại thấy vậy cũng vội vã bám theo sau, tạo thành một đám đông hùng hậu, trông vô cùng náo nhiệt. Chẳng mấy chốc, cả nhóm đã cùng hạ cánh xuống bên ngoài một tòa thành cổ. Tuy nhiên, lúc tiến vào thành, họ lại gặp phải một chút rắc rối. Gã vệ binh canh giữ cổng thành cư nhiên yêu cầu bọn họ phải xuất trình thứ gọi là Tiên Tịch tạp. "Tiên Tịch tạp là cái gì?" Một phụ nhân mặc y phục đỏ rực như ngọn lửa đang cháy chau mày hỏi. Người này Lục Ly cũng quen biết, chính là Nam Cung Xích Linh năm xưa từng uống rượu mừng của cậu. Nhưng Nam Cung Xích Linh của hiện tại đã sớm không còn như xưa, tu vi trên người vô cùng khủng khiếp. Dù bà ta đã thu liễm khí tức, nhưng đám vệ binh kia vẫn cảm thấy cơ thể mình như đang bị lửa nóng thiêu đốt. "Tiên Tịch tạp... Tiên Tịch tạp chính là chứng minh thân phận, mỗi tu hành giả đều phải có. Nếu không có Tiên Tịch tạp sẽ bị coi là lưu dân bạo loạn..." Gã vệ binh kinh hồn bạt vía, vội vàng giải thích. Hóa ra, Tiên Tịch tạp là do Huyền Thiên cung lập ra, tất cả tu hành giả bắt buộc phải làm. Nếu không có sẽ bị bắt giữ thẩm vấn, một khi phát hiện là tàn dư của ba phái lớn sẽ bị xử tử ngay lập tức. Nếu không phải tàn dư ba phái, sau khi thẩm vấn xong sẽ được cấp Tiên Tịch tạp. Tuy nhiên, người đó phải tự bỏ tiên thạch ra để làm lại, tu vi càng cao thì số tiên thạch phải nộp càng lớn. Chỉ riêng con đường này thôi cũng đủ để Huyền Thiên cung thu về đầy túi rồi. Nghe đến đó, nhóm người Ngô Đức lập tức cảm thấy có điều không ổn. Ngô Đức khẽ nheo mắt, trực tiếp chộp lấy gã vệ binh kia kéo tới trước mặt. Ngay sau đó, giữa những tiếng kinh hô của đám lính canh, lão xách theo gã đội trưởng vệ binh biến mất tại chỗ trong nháy mắt. Đám vệ binh còn lại định đuổi theo, nhưng bị uy áp của Tây Môn Dương Sóc chấn động, toàn bộ đều bị hất văng ra ngoài, nằm rạp dưới đất nôn ra máu tươi. Ngô Đức đưa gã đội trưởng vệ binh tới một khu rừng rậm, sa sầm mặt hỏi: "Nơi này chẳng phải là địa bàn của Tuế Nguyệt điện sao, tại sao Huyền Thiên cung lại nhúng tay vào đây!" Gã đội trưởng vệ binh mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp đáp: "Tiền bối có chỗ không biết, Tuế Nguyệt điện đã là chuyện của quá khứ lâu lắm rồi. Hiện nay toàn bộ Cửu Trùng Thiên đều do Huyền Thiên cung thống lĩnh, không còn tông môn nào khác có thể đặt chân..." Gã đội trưởng này có tu vi Kim Tiên, cũng từng là tán tu tham gia vào cuộc loạn Tiên Di năm đó. Dưới áp lực của Ngô Đức, gã không dám giấu giếm, đem chuyện năm xưa kể lại chân thực. Tuy không thể nói chi tiết mọi khía cạnh, nhưng đại khái tình hình dẫn đến cục diện hiện nay gã vẫn có thể trình bày rõ ràng. Ngô Đức nghe xong thì tâm trạng vô cùng tồi tệ, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ: "Ngươi có từng nghe qua kẻ nào tên là Lục Ly không!" Gã đội trưởng vệ binh liên tục lắc đầu: "Cái này vãn bối thật sự chưa từng nghe tới. Tiền bối, ta chỉ là một kẻ tiểu tốt, có nhiều việc không thể tự quyết định, cầu xin ngài đại nhân đại lượng tha cho ta một con đường sống!" Gã biết rõ hôm nay mình đã đụng phải cường giả thực thụ của phe địch, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi. Còn chuyện báo tin để người tới bắt lão già này, gã tuyệt đối không dám nghĩ tới. Đúng lúc này, từ xa vang lên những tiếng xé gió, Hầu Cát cùng những người khác cũng lần lượt tìm tới. "Đại ca, thế nào rồi?" Nam Cung Xích Linh nhìn về phía Ngô Đức. "Ngọc Trúc tiên vực không thể tới được nữa. Hiện giờ cả Tiên giới đã rơi vào tay Huyền Thiên cung, tình hình bên đó e là cũng chẳng khác gì nơi này." Ngô Đức nghiêm trọng nói. "Tại sao không thể đi! Chúng ta chẳng phải là đi tìm Diệp Huyền Thiên đòi một lời giải thích sao? Chẳng lẽ với bản lĩnh của mấy huynh muội chúng ta mà còn sợ lão ta ư!" Tây Môn Dương Sóc giận dữ quát. "Lão nhị, tu vi của chúng ta mới vừa khôi phục. Ngươi có biết Diệp Huyền Thiên hiện giờ là cấp bậc gì không? Lão ta là tồn tại có thể ép mười lăm vị cường giả Tiên Đế của ba đại phái phải thoái lui, ngươi nghĩ chúng ta đã đủ sức đối kháng trực diện với lão chưa!" Ngô Đức vô cảm nhìn chằm chằm Tây Môn Dương Sóc. "Quả thực, đại ca nói đúng, chúng ta không nên quá lỗ mãng." Đông Phương Thanh Huyền tán đồng. Nghe thấy những người này cư nhiên định đi tìm Diệp Huyền Thiên, gã đội trưởng vệ binh càng sợ tới mức run cầm cập. Trong lòng gã thầm nghĩ mình đã tạo cái nghiệp gì mà lại chọc phải một đám lão quái Tiên Đế thế này. Lúc này, Ngô Đức đột nhiên giơ tay, bàn tay khô gầy như móng vuốt chộp mạnh lên đỉnh đầu gã đội trưởng. Đối phương còn chưa kịp phản ứng đã bị một luồng khí thế chấn ngất đi. "Vẫn là nghĩ cách tìm được tiểu tử Lục Ly trước đã, chuyện đòi công đạo cứ tạm gác lại sau." Ngô Đức nhàn nhạt liếc nhìn gã vệ binh dưới đất, âm trầm lên tiếng. Tây Môn Dương Sóc há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không thốt nên lời. "Dư lão đầu, lão có cách gì không?" Ngô Đức quay sang nhìn lão già có sừng trên đầu. "Không có. Nếu hộ thân phù của cậu ta còn thì lão phu có thể tìm thấy trong một khoảng cách nhất định, nhưng thứ đó cậu ta đã dùng ở U Minh Thánh Vực rồi." Dư Tiệm Dương lắc đầu, vẻ mặt cũng đầy lo lắng. "Vậy phải làm sao đây, ca ca sẽ không xảy ra chuyện gì chứ." Tiểu Thanh có chút căng thẳng hỏi. "Sẽ không sao đâu, lão đại mạng lớn, dọc đường này sóng gió gì mà huynh ấy chưa từng trải qua." Kiên Bì nghe vậy liền tự trấn an mình. "Hử? Có người đang đi tới." Giữa lúc mọi người đang sầu não, Nam Cung Xích Linh đột nhiên nhướng mày, nhìn xuyên qua rừng rậm về phía thành trì. "Tu vi kẻ đến không thấp đâu." Ánh mắt Tây Môn Dương Sóc lóe lên hàn mang, dường như muốn ra tay. "Lão nhị đừng xung động." Ngô Đức nhíu mày nhắc nhở. Trong bốn người, Dương Sóc tính tình nóng nảy, Ngô Đức tính cách quái gở, Thanh Huyền thì trầm ổn, còn Xích Linh tuy vẻ ngoài hỏa bạo nhưng nội tâm lại rất tinh tế. Dưới sự chú ý của mọi người, kẻ kia cư nhiên đáp thẳng xuống trước mặt họ. Đó là một nam tử trung niên mặc trường bào màu đen, sở hữu tu vi Tiên Tôn Sơ Kỳ. Sau khi hạ xuống, y đảo mắt nhìn qua đám đông, sau đó thầm kinh hãi, chắp tay hướng về Ngô Đức: "Bái kiến Ngô... lão tiền bối." "Là ngươi!" Ngô Đức vô cùng ngạc nhiên, lão không ngờ kẻ đến lại là Dạ Lăng Phong của Dạ An sơn. Những người khác, ngoại trừ Long Sư Hổ, đều có chút bất ngờ khi thấy hai người này quen biết nhau. "Chính là vãn bối." Dạ Lăng Phong biểu cảm phức tạp. Tên nhóc Lục Ly kia nghịch thiên đã đành, không ngờ lão già này cũng khiến y hoàn toàn không nhìn thấu được nữa. "Ngươi và ta cũng coi như người quen cũ, không cần khách sáo như vậy, cứ gọi ta một tiếng lão ca là được." Ngô Đức mỉm cười xua tay. "Vậy vãn bối xin mạn phép trèo cao!" Dạ Lăng Phong nghe vậy thì mừng rỡ. "Không có gì trèo cao hay không. Tại sao ngươi lại ở nơi này, chẳng lẽ ngươi cũng đã đầu quân cho Huyền Thiên cung rồi sao?" Ngô Đức nhướng mày hỏi. "Cái đó thì không phải. Ta ở đây chỉ để thực hiện nhiệm vụ mà thôi, không ngờ lại tình cờ thấy bóng dáng lão ca ở cổng thành, ta còn tưởng mình nhìn nhầm nữa đấy." Dạ Lăng Phong mỉm cười đáp.