Chương 402
Cơn giận của Mạc Trang
Đăng ngày 30/08/2026
19
Việc mọi người cứ lấy phi kiếm kèm linh thạch ra để ngã giá khiến gã hán tử vạm vỡ đứng phía trên thầm cảm thấy không vui. Nhưng nghĩ lại gã cũng đành thôi, phi kiếm cũng được, cùng lắm sau này đem đi đổi lại là xong.
Sở dĩ gã phải bán Thần Hỏa Ngọc chủ yếu là vì quá nghèo, đến cả linh thạch để tu luyện cũng không có. Nếu không, dù thế nào gã cũng chẳng nỡ đem vật này ra giao dịch.
Ở giới tán tu Nam Đẩu, vật bảo mệnh tuy quan trọng, nhưng linh thạch lại càng không thể thiếu. Thiếu linh thạch đồng nghĩa với việc tu vi khó lòng tinh tấn, bởi những nơi linh khí nồng đậm hầu hết đều bị các đại thế lực chiếm đóng. Tán tu muốn tu luyện chỉ có thể dựa vào việc hấp thụ linh thạch, có thể nói là vô cùng khổ cực.
Phía bên kia, Lục Ly thấy người nọ cứ bám riết không buông, bèn nghiến răng hô lớn:
"Ta thêm năm ngàn!"
Cái giá này tương đương với một vạn năm ngàn linh thạch hạ phẩm. Tiếng hô vừa dứt lập tức kéo theo một trận xôn xao. Thần Hỏa Ngọc này tuy tốt, nhưng giá trị kịch trần cũng chỉ tầm một vạn hai ba ngàn là cùng. Tên này lại ra giá tới một vạn năm, không biết là tiền nhiều quá hóa rồ hay đầu óc có vấn đề nữa.
Ngay cả nam tử mặc đấu bàng thanh y vừa tăng giá một ngàn tám cũng phải lắc đầu, ngồi phịch xuống ghế. Xem chừng y không định tiếp tục tranh giành với Lục Ly.
Nữ tử bên cạnh Lý Thư Thư vốn có chút động lòng, nhưng thấy Lục Ly ra tay thì cũng không lên tiếng tranh đoạt.
Cứ như vậy, toàn trường đột nhiên yên tĩnh lại, chờ đợi gã hán tử vạm vỡ lên tiếng.
Trong những buổi đấu giá thế này, chỉ cần đã hô giá khởi điểm và có người tăng giá, thì dù có muốn bán hay không cũng phải thực hiện giao dịch. Nếu không, hành động đó sẽ bị coi là khiêu khích người ra giá và lão giả họ Mạc kia.
Gã hán tử vạm vỡ vô cùng hài lòng với mức giá này. Thấy mọi người không ai lên tiếng nữa, gã trực tiếp nhìn về phía Lục Ly mà gọi:
"Được, đã không còn giá nào cao hơn, vậy khối Thần Hỏa Ngọc này thuộc về đạo hữu. Mời đạo hữu lên đài giao dịch."
Lục Ly nhún chân một cái, thân hình nhẹ nhàng đáp xuống đài. Cậu trực tiếp lấy ra năm ngàn linh thạch và một thanh phi kiếm hạ phẩm giao cho đối phương ngay trước mặt mọi người. Gã hán tử âm thầm kiểm đếm một lượt rồi đưa Thần Hỏa Ngọc cho Lục Ly:
"Không vấn đề gì, thứ này là của ngươi."
Mọi người thấy cảnh đó, ai nấy đều lộ vẻ hâm mộ, nhưng chẳng ai nảy sinh ý định cướp đoạt.
Bởi lẽ Thần Hỏa Ngọc không giống những thứ khác, nếu dồn Lục Ly vào đường cùng, cậu trực tiếp kích hoạt nó thì người thảm hại chính là bọn họ. Cho dù cuối cùng có cướp được, e rằng cũng chỉ còn lại một khối phế liệu mà thôi.
Giao dịch hoàn tất, gã hán tử vạm vỡ tự giác nộp cho Mạc Trang ba trăm linh thạch rồi nhảy xuống đài.
Lục Ly cũng định rời đi, không ngờ Mạc Trang lại đột nhiên gọi cậu lại, thản nhiên nói:
"Tiểu hữu, theo quy tắc, nếu ngươi có vật gì muốn bán đấu giá thì có thể ở lại trên đài tiếp tục, không cần xuống dưới chờ đợi."
Bán đấu giá sao?
Lục Ly suy nghĩ một chút, hình như mình chẳng có gì để bán. Phi kiếm thì còn hai thanh, nhưng nhìn tình hình này chắc chẳng ai muốn mua phi kiếm nữa.
Ừm, có rồi.
Lục Ly chợt nhớ ra Thất Tinh Kiếm Lệnh và Liệt Dương Kính đều chỉ là pháp khí trung phẩm. Hiện giờ tu vi của cậu đã tới hậu kỳ, uy lực của pháp khí trung phẩm có hạn, nếu có thể đem đổi lấy thứ gì đó hữu dụng thì quả là một lựa chọn không tồi. Dù sao cơ hội thế này cũng thật hiếm có.
Nghĩ đoạn, cậu trực tiếp lấy Thất Tinh Kiếm Lệnh ra, lùi lại vài bước rồi tùy ý tung lên không trung. Tiếp đó, cậu đánh một đạo Độ Linh Ấn vào kiếm lệnh. Ngay lập tức, bảy miếng lệnh bài tỏa sáng rực rỡ, một màn hào quang xanh thẳm như nước đổ xuống.
Cậu tiếp tục rót thêm chân nguyên, một thanh đại hắc kiếm hiện ra ngay chính giữa các lệnh bài, u quang lập lòe, trông vô cùng bất phàm.
Cảnh tượng này khiến không ít người trợn tròn mắt, thầm nuốt nước bọt thèm thuồng. Đến cả Mạc Trang cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, tán thưởng:
"Một món pháp khí trung phẩm công thủ toàn diện thật tốt!"
Nghe Mạc Trang nói vậy, ánh mắt mọi người càng thêm nóng rực. Với màn phô diễn này, chẳng cần giới thiệu thêm bọn họ cũng biết đây tuyệt đối là một món bảo vật.
Thông thường một pháp khí công kích trung phẩm chỉ tầm năm vạn linh thạch, nhưng loại công thủ toàn diện thế này không thể tính như vậy được, ít nhất cũng phải từ mười một mười hai vạn khởi điểm. Vì thế, một vài kẻ túi tiền không mấy rủng rỉnh bắt đầu thầm hối hận. Sớm biết lần này xuất hiện bảo vật cỡ này, bọn họ đã chuẩn bị kỹ càng hơn rồi.
"Vị đạo hữu này, ngươi định bán đấu giá món bảo vật này sao?" Nam tử mặc đấu bàng thanh y từng cạnh tranh Thần Hỏa Ngọc với Lục Ly đầy kích động hỏi.
Nghe vậy, mọi người đều đổ dồn ánh mắt dò hỏi về phía Lục Ly.
Lục Ly phất tay một cái, bảy miếng lệnh bài lập tức rơi vào tay. Cậu nhìn mọi người, dùng giọng nói hơi khàn khàn đáp:
"Ta đã lấy ra thì tự nhiên là muốn bán rồi."
Nghe lời này, không ít người thầm mừng rỡ.
Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của Lục Ly lại khiến lòng bọn họ lạnh đi một nửa. Chỉ thấy Lục Ly hơi khựng lại rồi nói tiếp:
"Có điều, thứ này không đổi linh thạch, cũng không đổi phi kiếm, chỉ đổi lấy pháp thuật từ Huyền giai trở lên mà ta thấy vừa mắt, hoặc là pháp khí thượng phẩm..."
Ngũ hành pháp thuật của Lục Ly mới chỉ có Kim và Mộc, ba loại còn lại vẫn chưa học. Để tránh bị khắc chế khi đối địch, Lục Ly cảm thấy nên học thêm vài loại thì tốt hơn. Dù sao pháp khí bị hủy thì không dùng được nữa, còn pháp thuật dù bị phá vẫn có thể tiếp tục thi triển, chỉ là tốn nhiều chân nguyên hơn so với việc điều khiển pháp khí mà thôi.
"Pháp thuật Huyền giai trở lên? Đạo hữu nói vậy chẳng phải là làm khó người khác sao? Tán tu chúng ta có mấy ai sở hữu pháp thuật Huyền giai? Hay là đổi điều kiện đi, mười vạn linh thạch hạ phẩm, ta lấy!"
Ở góc bên phải Lục Ly, một nam tử thanh y đeo mặt nạ đứng dậy lên tiếng.
"Phải đó đạo hữu, hà tất phải làm khó nhau. Nếu ngươi không dùng tới pháp khí này thì chi bằng bán lấy linh thạch, coi như làm việc thiện, chúng ta nhất định sẽ ghi nhớ ân tình này của đạo hữu."
"Đúng thế, đúng thế..."
Nam tử thanh y vừa dứt lời, lập tức có kẻ hùa theo, nói cái gì mà sẽ nhớ ơn Lục Ly. Điều này khiến Lục Ly thầm cười lạnh trong lòng. Nhớ ơn ta? Các ngươi còn chẳng biết ta là ai, e rằng vừa bước ra khỏi cửa này là chạy nhanh hơn thỏ ấy chứ?
Thế nên, Lục Ly chẳng hề khách khí mà hừ lạnh một tiếng:
"Nếu mọi người đã không nỡ dùng pháp thuật để đổi, vậy thì cứ bỏ qua đi."
"Hì hì, bỏ qua sao? Đạo hữu, ngươi đã lấy ra rồi lại định thu về như vậy, chẳng phải là coi chúng ta như khỉ mà dắt mũi sao? Ngươi có biết hậu quả của việc chọc giận đám đông không?" Có kẻ lên tiếng đe dọa.
"Khì khì, phí lời với hắn làm gì, hắn muốn giữ thì cứ để hắn giữ đi!" Có người nói đầy ẩn ý. Tuy không nói thẳng ra, nhưng ý tứ trong lời nói thì không thể rõ ràng hơn.
"Đủ rồi! Các ngươi coi lão phu không tồn tại sao!"
Đúng lúc này, Mạc Trang vốn im lặng bấy lâu đột nhiên đứng bật dậy:
"Đây là sàn đấu giá, mua bán hoàn toàn dựa trên sự tự nguyện của đôi bên. Các ngươi nếu không lấy ra được thứ đối phương muốn thì đừng có nói nhảm!"
Trong lúc nói chuyện, một luồng khí thế bỗng chốc cuộn trào, nhắm thẳng vào mấy kẻ vừa buông lời bất kính mà ép xuống. Tiếng "bộp bộp" vang lên, mấy kẻ đó đến cả dư địa phản kháng cũng không có, trực tiếp bị áp lực đè cho quỳ rạp xuống đất.
Giọng nói lạnh lùng của Mạc Trang lại vang lên:
"Kẻ nào còn dám tái phạm, quyết không tha mạng!"
"Ực...!"
Ngay lập tức, tiếng nuốt nước bọt vang lên khắp nơi. Cao thủ Kim Đan, quả thực khủng khiếp đến mức này...