Chương 493
Càng lớn càng tốt
Đăng ngày 30/08/2026
19
"Thay đổi rồi, thay đổi rồi!"
Giữa đám đông bất ngờ vang lên một tiếng hét thất thanh.
Mọi người nghe thấy vậy liền lập tức đổ dồn ánh mắt về phía bia đá. Quả nhiên không ngoài dự đoán, tại vị trí vốn thuộc về Thạch Nhất Đồng hiện đã đổi thành hai chữ 'Lục Ly', còn Thạch Nhất Đồng thì bị đẩy xuống dưới một bậc.
"Lão Thạch, đi thôi." Lão Dư lắc đầu, quay sang nhìn Thạch Nhất Đồng đang đứng cạnh bên.
"Haiz, họa vô đơn chí mà!"
Thạch Nhất Đồng bất lực thở dài. Gã thầm nghĩ kẻ này e rằng đúng như lời người bạn thân nói, quả thực không hề đơn giản. Bản thân gã có ở lại đây cũng chỉ thêm tự chuốc lấy nhục nhã, chi bằng rời đi sớm cho rảnh nợ.
Thế là gã gật đầu, cùng lão Dư và gã thanh niên gầy cao kia rời khỏi Thần Uy tháp.
Sự rời đi của nhóm Thạch Nhất Đồng chẳng hề làm giảm bớt lòng hiếu kỳ của đám đông. Sau khi xem xong bảng xếp hạng tinh anh, mọi người lại kéo đến trước bia đá xếp hạng đệ tử cốt cán, đứng dừng chân quan sát hồi lâu.
Thậm chí có kẻ còn bắt đầu đặt cược, xem Lục Ly mất bao lâu mới có thể khiêu chiến thành công.
Tất nhiên, cũng có một số người cho rằng việc Lục Ly muốn thách thức Đệ Nhị Hạt Nhân gần như là chuyện không tưởng, bởi thực lực của thế thân bên trong đó căn bản không phải là thứ mà bản thể có thể so bì được.
Nhưng rất nhanh sau đó, những kẻ này đều phải im miệng.
Bởi lẽ, chỉ chưa đầy nửa khắc đồng hồ, Lê Diệu Dương vốn đang đứng hạng hai trong danh sách đệ tử cốt cán đã bị đẩy xuống vị trí thứ ba. Kẻ thay thế vị trí của Lê Diệu Dương, tự nhiên chính là Lục Ly.
"Mạnh quá, chỉ trong chốc lát mà liên tiếp đánh bại hai cao thủ trên bảng xếp hạng, năm đó Lạc sư huynh e rằng cũng chỉ đến thế này thôi nhỉ?"
"Xì, ngươi cũng đề cao hắn quá rồi. Lạc sư huynh phong thái cỡ nào, hiện giờ mới hơn năm mươi tuổi đã vô cùng cận kề Kim Đan trung kỳ, sao hắn có thể so sánh được."
"Không thể nói vậy, ta nghe bảo Lục sư huynh trước đây chỉ là một tán tu, nay có tài nguyên của Ngọc Hư điện bồi dưỡng, chưa biết chừng sẽ vượt qua Lạc sư huynh đấy..."
"Ngươi nói láo!"
"Mẹ kiếp, sao ngươi lại chửi người ta thế hả!"
"..."
Hai người ban đầu chỉ đang bàn luận về Lục Ly và Lạc Khinh Trần, chẳng ngờ càng nói càng gay gắt, cuối cùng chuyển sang 'hỏi thăm' tổ tông đối phương. Hai mặt đỏ gay, bộ dạng như thể không phục là lao vào đánh nhau ngay lập tức.
Trong khi đó, những người khác đa phần đều lộ vẻ xem kịch vui, thậm chí còn có kẻ đứng bên cạnh âm thầm châm dầu vào lửa.
"Khụ khụ, Thiệu sư đệ, có chuyện gì xảy ra sao?"
Đúng lúc này, hai tiếng ho nhẹ đột nhiên truyền đến từ phía cửa tháp.
Gã thanh niên áo vàng đang tranh cãi đỏ mặt tía tai với một hán tử vạm vỡ nghe thấy tiếng động liền trừng mắt nhìn đối phương một cái đầy hung tợn, sau đó phất tay áo đi về phía Lục Ly. Đến trước mặt cậu, gã cười khà khà nói:
"Không có chuyện gì lớn đâu, chỉ là đấu khẩu vài câu thôi."
Ở Ngọc Hư điện, tư đấu là bị phạt rất nặng. Nếu thực sự có ân oán không thể giải quyết, có thể xin lên võ đài phân định, lúc đó muốn thế nào cũng được.
Lục Ly đưa mắt nhìn hán tử vạm vỡ đầy sâu xa, rồi thu hồi tầm mắt cười nói:
"Ồ, thì ra là vậy. Ta còn tưởng các ngươi định đánh nhau cơ đấy, giữa thanh thiên bạch nhật thế này, không thể coi thường quy củ của Ngọc Hư điện được đâu?"
"Sư huynh nói phải, là đệ nhất thời xung động."
"Ừ."
Lục Ly gật đầu, bước đến trước mặt hán tử vạm vỡ, vỗ vỗ vai gã:
"Vị sư đệ này, ngươi thấy sao?"
Hán tử vạm vỡ vội vàng cúi đầu đáp: "Lục sư huynh nói rất đúng."
Lục Ly lại đảo mắt nhìn quanh đám đông một lượt, thầm nghĩ, quả nhiên ở đâu cũng không thiếu chuyện tranh giành đấu đá, ngay cả thế lực đỉnh tiêm như Ngọc Hư điện cũng khó lòng ngoại lệ.
Dừng lại một lát, Lục Ly liền rời khỏi Thần Uy tháp, đi về hướng khác của quảng trường. Cậu định đến Tài nguyên lâu xem có Tỉnh Thần Hoa hoặc thanh bảo kiếm nào tốt để đổi hay không.
Lần khiêu chiến Thạch Nhất Đồng này tuy chỉ được năm nghìn điểm cống hiến, nhưng sau đó khiêu chiến Lê Diệu Dương, cậu đã nhận được tới chín vạn điểm cống hiến phần thưởng.
Hơn nữa, Vân Kính Minh còn bảo với cậu rằng, nếu cậu giữ vững được vị trí thứ hai này thì sau này vào ngày này mỗi tháng, cậu đều có thể đến đây nhận chín vạn điểm cống hiến.
Như vậy, cậu không còn phải lo lắng về việc thiếu điểm cống hiến để vào Kết Đan bí cảnh nữa.
Tầng một của Tài nguyên lâu được chia thành nhiều khu vực, chẳng hạn như đan dược, linh thạch, kỳ vật, phòng cụ, vũ khí... và nhiều thứ khác.
Nhưng điều khiến Lục Ly có chút phiền muộn là cậu đi dạo một vòng vẫn không thấy khu linh dược đâu, cuối cùng đành phải đến khu đan dược hỏi thăm:
"Vị sư huynh này, ta muốn hỏi, Tài nguyên lâu này không thể đổi linh dược sao?"
Người phụ trách đổi đan dược là một nam chấp sự trung niên, tu vi tuy không bằng Lục Ly nhưng cũng đã đạt mức Hậu kỳ sơ nhập. Thấy Lục Ly hỏi vậy, lão không khỏi lộ vẻ kinh ngạc:
"Sư đệ là người mới đến sao?"
Lục Ly gật đầu: "Đúng vậy."
Vị chấp sự nghe xong liền mỉm cười:
"Sư đệ có chỗ chưa biết, chuyện là thế này, ở đây không phải không thể đổi linh dược, chỉ là linh dược là thứ nếu rời khỏi Dược viên thì dù bảo quản tốt đến đâu cũng sẽ bị tổn thất dược tính. Vì vậy, chỉ khi nào có người cần, chúng ta mới hái mang tới. Không biết sư đệ muốn đổi loại linh dược nào?"
Nghe thấy thật sự có thể đổi linh dược, Lục Ly thầm mừng trong lòng, vội vàng nói:
"Ta muốn đổi mấy bông Tỉnh Thần Hoa ba trăm năm, tất nhiên nếu không có loại ba trăm năm cũng được, nhưng cần phải có cả rễ và cành."
Vị chấp sự trung niên ngạc nhiên: "Sư đệ chẳng lẽ muốn tự mình nuôi trồng sao?"
Lục Ly gật đầu đáp:
"Chính là vậy. Nếu không có dược hiệu ba trăm năm thì ta định tự mình khai phá một mảnh dược viên để nuôi dưỡng. Thế nên, mong sư huynh giúp ta tìm những cây có năm tuổi cao một chút, dù sao sư đệ ta cũng không muốn thi xem ai sống thọ hơn nó đâu."
Chấp sự trung niên nghe vậy liền ha hả cười lớn:
"Sư đệ ngươi thật là thú vị. Thế này đi, ngươi cứ giao một phần tiền đặt cọc cho ta, ta viết cho ngươi một tờ biên lai, ba ngày sau ngươi quay lại, lúc đó sẽ tính giá theo năm tuổi, thấy sao?"
Nghe đối phương nói vậy, Lục Ly không khỏi đại hỷ: "Thật sự có sao?"
"Cái gì cơ?"
"Tỉnh Thần Hoa ấy?"
"Ha ha, sư đệ, ngươi thật là quá lời rồi, Ngọc Hư điện của ta là nơi nào chứ, sao có thể đến cả Tỉnh Thần Hoa cũng không có, chẳng qua là xem năm tuổi cao thấp thế nào thôi."
Vị chấp sự trung niên vừa nói vừa lấy ra một tờ linh chỉ, nhanh chóng viết lên đó. Viết được một nửa, lão đột nhiên hỏi:
"Sư đệ, ngươi muốn đặt trước mấy bông?"
Lục Ly suy nghĩ một chút: "Ta suýt quên chưa thỉnh giáo sư huynh, một bông Tỉnh Thần Hoa này cần khoảng bao nhiêu điểm cống hiến?"
Chấp sự trung niên đáp:
"Tỉnh Thần Hoa trưởng thành ba trăm năm thì một bông một vạn điểm cống hiến. Nếu kèm cả rễ, loại trên hai trăm năm cũng là một vạn, dưới hai trăm năm thì năm nghìn điểm. Tiền đặt cọc thường cần trả trước năm phần..."
Sau một hồi cân nhắc, Lục Ly cuối cùng quyết định nếu là Tỉnh Thần Hoa đã trưởng thành thì chỉ lấy một bông, còn nếu là loại kèm cả rễ thì lấy ba gốc.
Cuối cùng, Lục Ly nộp một vạn năm nghìn điểm cống hiến tiền đặt cọc, cầm biên lai rời khỏi khu vực đổi đan dược.
Đi loanh quanh một hồi, cậu lại tới khu vực đổi vũ khí.
Chấp sự ở khu vũ khí là một mỹ phụ phong tình vạn chủng. Thấy Lục Ly đi tới, mỹ phụ liền ưỡn ngực, nở một nụ cười đầy vẻ quyến rũ:
"Nhóc con, cần phục vụ gì không?"
Lục Ly nhìn chằm chằm vào khe ngực đầy mê hoặc kia, không nhịn được mà đỏ bừng mặt:
"Cái đó... sư tỷ, xin hỏi ở đây có thanh vũ khí nào tốt không? Ta muốn đổi một thanh bảo kiếm, tốt nhất là loại lớn, càng lớn càng tốt..."