Chương 686
Khiến ngươi phải nhìn bằng con mắt khác
Đăng ngày 30/08/2026
19
"A!!!"
Ngay lúc Lục Ly đang thất thần, một tiếng thét thê lương thảm thiết đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ, khiến cậu giật mình kinh hãi.
Chuyện này là sao!?
Lục Ly nheo mắt nhìn lại, phát hiện người vừa thét lên thảm thiết kia lại chính là Lận Tuần Yên?
Chỉ thấy trên thái dương của Lận Tuần Yên không biết từ lúc nào đã bị dán một lá Phù lục quái dị. Kiều Kiều đang phi thân lùi lại thật nhanh, tay bắt pháp quyết, linh quang lóe lên. Theo đó, từng luồng hắc khí cuồn cuộn từ trong phù lục tuôn ra, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ lấy Lận Tuần Yên vào bên trong.
Hắc khí lan tràn, từng cái đầu lâu xám trắng cũng từ trong phù lục rít gào lao ra, gầm rú đâm sầm vào thức hải của Lận Tuần Yên, khiến nàng đau đớn đến chết đi sống lại.
Cách đó ba trượng, hào quang trên tay Kiều Kiều càng lúc càng sáng, nhưng sắc mặt nàng lại ngày một trắng bệch.
"Ngươi đang tìm cái chết!"
Trong làn sương đen, Lận Tuần Yên đang vùng vẫy đột nhiên phát ra một tiếng gầm giận dữ, lá phù lục trên thái dương nàng bắt đầu rung chuyển kịch liệt.
Rõ ràng, lá phù lục này căn bản không làm gì nổi Lận Tuần Yên.
Thấy cảnh này, ánh mắt Lục Ly đanh lại, quát lớn một tiếng:
"Nghịch tặc to gan, dám mưu hại lão tổ!"
Nói đoạn, bóng người cậu lóe lên, lao về phía Kiều Kiều, đồng thời lật tay vỗ một chưởng vào vai phải của nàng.
"Ngươi...!"
Kiều Kiều kinh hãi thét lên một tiếng không thể tin nổi, ngay lập tức như bị trọng kích, cơ thể mất kiểm soát bay ngược ra ngoài.
Lục Ly không nói một lời, thân hình lại động, áp sát truy kích Kiều Kiều.
"Chết cho bản tọa!"
Ngay lúc Lục Ly đuổi theo, một bàn tay băng giá khổng lồ đột nhiên từ trong hắc khí lao ra, truy sát về hướng hai người.
Lục Ly cảm nhận được uy áp khủng khiếp từ bàn tay kia từ xa, nhất thời tóc gáy dựng đứng. Cậu không chút do dự tung bát ngọc Ngũ Thái Lưu Ly lên đỉnh đầu, tạo thành một kết giới ngũ sắc bao bọc lấy bản thân.
Đồng thời, cậu lại đột ngột tăng tốc lao đến bên cạnh Kiều Kiều, trong chớp mắt vỗ thêm một chưởng khiến nàng bay chệch sang một bên.
Bộp!
Ngay khi Kiều Kiều vừa bay đi, bàn tay băng giá khổng lồ kia đã đập thẳng vào kết giới ngũ sắc của Lục Ly. Hào quang kết giới tối sầm lại, không có lấy một chút dư địa để phản kháng, cùng với cái bát ngọc trên đầu nổ tung tan tành.
Lục Ly như cánh diều đứt dây, bị đánh bay ngược ra sau, bay xa tới hai ba dặm mới rầm một tiếng ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi.
"Hắn đây là..."
Kiều Kiều bị Lục Ly vỗ bay thấy cảnh này, lòng khẽ chấn động. Nàng siết chặt nắm đấm, không chút do dự xoay người bỏ chạy thoát thân.
Điều kỳ lạ là sau khi đánh ra một chưởng đó, Lận Tuần Yên không tiếp tục tấn công nữa mà nhanh chóng ngồi xếp bằng, bảo nguyên thủ nhất, bắt đầu liều mạng chống chọi với đám oán linh còn sót lại trong thức hải.
"Lần này thật sự lỗ nặng rồi."
Ở phía bên kia, Lục Ly ngã gục trong một khu rừng, sắc mặt vô cùng nhợt nhạt. Một chưởng này của Lận Tuần Yên không chỉ đập nát bát ngọc Ngũ Thái Lưu Ly mà còn khiến ngũ tạng của cậu xuất hiện vết nứt.
Cậu chật vật ngồi dậy, nhanh chóng lấy ra một ngọc bình, đổ ra ba viên Dưỡng Nguyên Đan cuối cùng nuốt xuống, sau đó ý niệm khẽ động, tiến vào trong Thời Gian điện.
Trong tình cảnh này, thời gian là quý giá nhất. Cậu phải lấy tốc độ nhanh nhất quay trở lại thạch phong, nếu không e rằng sẽ lỡ mất cơ hội tốt.
Chừng một khắc sau, Lục Ly rời khỏi Thời Gian điện. Nhờ sự gia tốc thời gian gấp hai mươi lần, lúc này tuy chưa hoàn phục hoàn toàn nhưng cậu đã miễn cưỡng có thể hành động.
Cậu triển khai thân pháp, bay trở lại thạch phong.
Lúc này, Lận Tuần Yên vẫn đang ngồi xếp bằng trên phiến đá lớn, khí tức trông có vẻ rất không ổn định.
Lục Ly nhìn từ xa một cái, rồi thử dò xét đi khập khiễng tới gần:
"Tiền bối, người không sao chứ? Không ngờ ả yêu nữ kia lại dám ám hại tiền bối..."
"Đứng lại!"
Khi Lục Ly còn cách Lận Tuần Yên chừng ba trượng, nàng đột nhiên lạnh lùng quát một tiếng, khiến tim Lục Ly thắt lại, vô thức dừng bước:
"Tiền bối, người..."
"Vừa rồi tại sao ngươi lại đỡ đòn cho ả!"
Ánh mắt Lận Tuần Yên sắc như dao, nhìn chằm chằm vào Lục Ly.
"Tiền bối oan uổng quá, vãn bối vốn tưởng người không thể phân tâm nên mới muốn thay người trừ khử ả. Ai ngờ tiền bối lại đánh ra một chưởng mạnh đến thế, vãn bối thực sự là tránh không kịp..."
Lục Ly trưng ra bộ mặt vô tội giải thích.
"Thật sự là như vậy sao?"
Lận Tuần Yên lạnh giọng hỏi.
"Thiên địa chứng giám thưa tiền bối, một chưởng kia của người uy lực lớn như vậy, nếu không phải thực sự tránh không thoát, vãn bối sao dám làm chuyện châu chấu đá xe này chứ."
Lục Ly nói rất hùng hồn, nhưng Lận Tuần Yên căn bản không tin. Có điều lúc này nàng cũng không thể phân tâm tra khảo cậu, ánh mắt trầm xuống ra lệnh:
"Ở bên cạnh hộ pháp cho bản tọa trước đã!"
"Tuân lệnh."
Thấy Lận Tuần Yên không lập tức truy cứu, Lục Ly cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó ngồi xuống tại chỗ, không nói thêm lời nào.
Đám oán linh bay ra từ lá phù lục lúc nãy Lục Ly vốn rất quen thuộc, đó tuyệt đối là đòn tấn công nhắm vào linh hồn. Cậu ước tính rằng dù Lận Tuần Yên có chiến thắng được đám oán linh kia thì linh hồn cũng sẽ bị tổn thương nặng nề.
Đây chính là cơ hội của cậu.
Cứ như vậy, qua chừng nửa khắc, người Lận Tuần Yên đột nhiên mềm nhũn, trông vô cùng mệt mỏi. Lục Ly thu hết vào mắt, vội vàng nhắc nhở:
"Tiền bối, vãn bối thấy người có vẻ không được khỏe, viên Dưỡng Hồn Đan kia đừng giữ lại nữa. Đúng như tiền bối đã nói, một viên Dưỡng Hồn Đan cũng chẳng phân tích được thành phần gì, biết đâu trên người lão già kia đã có sẵn đan phương rồi..."
Dưỡng Hồn Đan.
Nghe Lục Ly nói vậy, Lận Tuần Yên mới nhớ ra mình vẫn còn một viên Dưỡng Hồn Đan, lập tức không còn do dự nữa, quả quyết lấy ra, ngửa đầu nuốt chửng.
Dược hiệu của Dưỡng Hồn Đan này quả thực vô cùng mạnh mẽ.
Lận Tuần Yên vừa uống vào không lâu, khí tức trên người đã nhanh chóng bình ổn lại. Trong khi thầm vui mừng, nàng cũng không khỏi cảm thấy tiếc nuối, một viên thần đan tốt như vậy lại bị ả yêu nữ kia làm lãng phí mất.
"Tiện nhân, dám lấy hạ phạm thượng mưu hại bản tọa, ngươi đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay ta."
Lận Tuần Yên thề rằng đợi khi khôi phục lại, nhất định phải băm vằn ả Kiều Kiều kia ra thành muôn mảnh mới hả giận!
Ngay lúc này, đột nhiên có một luồng dị hương mê người bay về phía nàng. Nàng mở mắt nhìn, thấy Lục Ly đang ngồi xếp bằng ở đằng xa, trên tay đang nghịch một cái túi thơm.
Cậu vừa nghịch vừa dùng tay nhẹ nhàng quạt, hướng mùi hương về phía Lận Tuần Yên. Nàng thầm nhíu mày:
"Ngươi đang làm cái gì vậy!"
Lục Ly giật mình, vội vàng thưa:
"Lão tổ, đây là Tử Vân Hương, nghe nói có công hiệu an thần, người có thấy dễ chịu hơn chút nào không?"
Lận Tuần Yên đối với "hảo ý" của Lục Ly thì khinh thường không thèm nhìn, lạnh lùng nói:
"Tiểu tử, thu lại mấy cái tâm tư nhỏ mọn của ngươi đi. Tuy thiên phú của ngươi bất phàm, nhưng sự gian nan của Nguyên Anh vượt xa tưởng tượng của ngươi, ngươi và ta là không thể nào đâu."
Nghe đến nửa câu đầu, Lục Ly còn tưởng chuyện đã bại lộ, suýt nữa sợ tới mức nhảy dựng lên. Nhưng khi nghe đến vế sau, cậu lại thầm thấy buồn cười. Lận Tuần Yên này lại cho rằng mình đã nảy sinh tình cảm với nàng ta?
Tuy nhiên, như vậy cũng tốt, Lục Ly dứt khoát diễn vai một kẻ si tình:
"Tiền bối nói phải, nhưng vãn bối tin rằng trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền. Sẽ có một ngày, vãn bối nhất định khiến tiền bối phải nhìn bằng con mắt khác..."