Chương 707
Cửu Chướng Thanh Chung
Đăng ngày 30/08/2026
19
Thấy vẻ mặt Lục Ly có chút cổ quái, phụ nhân không giấu nổi vẻ thất vọng, nhưng hán tử ngực trần kia lại chẳng hề ngạc nhiên, gã chán nản ngồi phịch xuống cạnh bồn hoa, đưa mắt nhìn quanh quất.
Lục Ly xem xét một hồi, định bụng trả lại cho phụ nhân, nhưng tâm niệm vừa động, cậu lại vận khởi Thiên Nhãn Thuật liếc nhìn thêm lần nữa.
Chính cái liếc mắt này đã khiến Lục Ly phát hiện tấm bản đồ này không hề đơn giản. Dưới những nét mực xanh vẽ núi non có vẻ tùy ý kia, hóa ra lại ẩn giấu thứ khác.
Lúc này rõ ràng không phải nơi thích hợp để xem xét kỹ lưỡng, thế là cậu bất động thanh sắc cuộn tấm da lại.
Thấy cảnh này, phụ nhân và nam tử trung niên đều không còn ôm hy vọng gì nữa. Thế nhưng chẳng ai ngờ, Lục Ly đột nhiên lên tiếng:
"Đây rất có thể đúng là một tấm bản đồ kho báu, nhưng chỉ có một nửa, nên không thể xác định được địa điểm cụ thể nằm ở đâu."
Nghe lời này, mấy người bọn họ lập tức mắt sáng rực lên. Hán tử ngực trần đang ngồi trên bồn hoa cũng bật dậy như lò xo, vẻ mặt đầy khó tin:
"Không thể nào, chẳng lẽ là thật sao?"
Lục Ly thản nhiên mỉm cười:
"Ta chỉ nói là có khả năng mà thôi. Bức họa này được vẽ rất dụng tâm, chất liệu tấm da này cũng không tệ, nhìn qua đã có niên đại khá lâu rồi, hẳn là làm từ da của yêu thú ít nhất là tam giai... Dùng da yêu thú tam giai để làm giả thì xem ra không cần thiết cho lắm. Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng có kẻ đoán được tâm lý này của ta mà cố tình làm vậy..."
"Hóa ra là thế, ta cứ tưởng thật sự là bản đồ kho báu cơ đấy." Gã hán tử thô kệch này xem ra là người thẳng tính, vừa nghe Lục Ly nói chỉ là suy đoán thì lập tức mất sạch hứng thú.
Lục Ly lắc đầu nói:
"Tuy không chắc chắn, nhưng cơ duyên là thứ chẳng ai nói trước được. Nếu nó thật sự là bản đồ kho báu, sau này ta lại may mắn tìm được nửa còn lại thì biết đâu sẽ có thu hoạch bất ngờ. Cho nên, nếu các ngươi ra giá không cao, ta sẵn lòng mua lại nó. Hơn nữa, ta cho phép các ngươi sao chép lại một bản..."
Lời của Lục Ly nửa thật nửa giả khiến mấy người kia khó lòng phân biệt được hư thực. Ánh mắt phụ nhân khẽ động, bà ta cười nói:
"Hì! Tiền bối đã nói vậy thì chúng ta còn biết nói gì nữa..."
"Vật này cũng là do chúng ta tình cờ nhặt được thôi. Thật không giấu gì tiền bối, chúng ta đã sao chép lại rồi. Nếu tiền bối đã thích, tấm bản đồ này xin tặng cho ngài. Dù sao cũng chỉ có nửa tấm, chúng ta nắm trong tay cũng chẳng để làm gì..."
"Phải đó, tiền bối thích thì cứ việc cầm lấy, coi như là Vân Sơn Tứ Hữu chúng ta hiếu kính ngài." Nam tử trung niên cũng hào sảng muốn tặng cho Lục Ly. Dù tấm bản đồ này có là thật thì cũng chỉ có một nửa mà thôi.
Nói thì nói vậy, nhưng gã vẫn không quên nhắc đến danh hiệu của bốn người mình. Lỡ như sau này Lục Ly thật sự nhờ tấm bản đồ này mà tìm được kho báu, biết đâu cậu sẽ ghi nhớ một phần nhân tình của bọn họ.
Hai người còn lại cũng không phản đối, đồng thanh bảo Lục Ly cứ nhận lấy.
Lục Ly đương nhiên nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của mấy người này, cậu cười nhạt đáp:
"Được, đã là các đạo hữu hào sảng như vậy, bản tọa cũng không khách khí nữa. Nếu sau này ta thật sự nhờ tấm bản đồ này mà có được bảo vật, nhất định sẽ không quên Vân Sơn Tứ Hữu các ngươi."
Bốn người nghe vậy liền miệng nói không cần, nhưng trong lòng lại thầm vui mừng.
Nếu là bản đồ hoàn chỉnh, dù thật giả khó phân thì bọn họ cũng tuyệt đối không đem ra. Nhưng chỉ là nửa tấm đã được sao chép, dùng để đổi lấy giao tình của một thiên tài Kim Đan, đối với bọn họ mà nói thì chẳng lỗ chút nào.
Sau khi có được bản đồ, Lục Ly hàn huyên thêm vài câu rồi cáo từ rời đi.
Cậu dạo thêm vài vòng quanh quảng trường rồi rời khỏi quảng trường Thái Hoa để đến Long Huyền thương hội. Tại đây, cậu bán sạch số linh dược tam giai đã thu hoạch được, thu về tổng cộng hai mươi lăm vạn trung phẩm linh thạch.
Cộng thêm số vốn sẵn có, hiện tại trên người cậu có tới hai trăm bảy mươi vạn trung phẩm linh thạch. Con số này đừng nói là tán tu thông thường, ngay cả kho khố của một tông môn tam lưu cũng chưa chắc đã có nhiều như vậy.
Tất nhiên, điều này chủ yếu là nhờ dược viên của cậu có tốc độ sinh trưởng cực nhanh, lại thêm "đại gia" Diệp U trực tiếp tặng cho một trăm năm mươi vạn.
Trở về Thanh Vân lâu.
Cậu ngồi bên bàn, lấy nửa tấm da thú cổ cuộn ra, một lần nữa vận khởi đồng thuật Khuy Thiên để quan sát kỹ lưỡng. Quả nhiên không ngoài dự đoán, dưới lớp mực xanh kia còn ẩn giấu một tầng họa tiết màu xám.
Chỉ là màu xám này cực kỳ nhạt, lại bị lớp mực đậm phía trên che phủ. Nếu không nhờ đồng thuật của Lục Ly có thể nhìn thấu những chi tiết vi mô nhất, người thường thật sự khó lòng nhận ra manh mối.
Thấy vậy, Lục Ly không khỏi lộ vẻ trầm ngâm.
Một lát sau, ánh mắt cậu lóe lên, nhấc ấm trà trên bàn lên, cẩn thận nhỏ vài giọt nước trà vào tấm bản đồ, sau đó dùng ngón trỏ nhẹ nhàng chà xát, muốn mượn cách này để tẩy đi lớp mực đậm phía trên.
Nhưng điều làm cậu bất ngờ là lớp mực này như đã mọc rễ, mặc cho cậu xoa bóp thế nào cũng không có dấu hiệu phai màu.
Bất đắc dĩ, Lục Ly chỉ đành nghĩ cách khác.
Đầu tiên cậu thử dùng lửa nướng. Tất nhiên, cậu chỉ phóng ra một chút đốm lửa nhỏ để đốt phần rìa bản đồ, nhưng vừa nướng một chút đã bốc lên mùi khét nồng nặc, tấm da thú có dấu hiệu sắp bị cháy sém, khiến Lục Ly phải từ bỏ ý định này.
Thấy lửa không xong, Lục Ly lại dùng chân nguyên ngưng kết thành những giọt nước để tẩy rửa, nhưng sau một hồi thử nghiệm vẫn không có hiệu quả.
Điều này khiến Lục Ly không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ tầng họa tiết màu xám kia không phải do người ta cố ý để lại sao?
Cuối cùng, Lục Ly vẫn chưa cam lòng, thử nhỏ máu nhận chủ. Đúng như dự đoán, vẫn không có bất kỳ phản ứng nào. Thấy tình hình này, Lục Ly cũng chẳng buồn nghiên cứu thêm, tùy tay cất tấm da thú đi.
Cậu dự định sau này gặp lại Ngô Đức sẽ hỏi thử xem lão có từng gặp trường hợp này không. Dù sao lão già kia cũng am hiểu đạo tầm bảo đào mộ, biết đâu lại có kiến giải độc đáo nào đó.
Sau đó, Lục Ly đi vào trong Thời Gian điện, chuẩn bị bắt đầu sửa chữa chiếc chuông đồng nhỏ kia.
Chiếc chuông này tên là Cửu Chướng Thanh, cái tên nghe có chút kỳ lạ.
Vị trí hư hỏng nằm ở phần miệng chuông, bị mẻ mất một miếng lớn. Xem chừng phù văn đã thất lạc ít nhất vài trăm đạo, khiến khả năng phòng ngự của chiếc chuông này giảm đi rất nhiều.
Lục Ly nhìn chằm chằm nghiên cứu một lúc rồi đặt chiếc chuông sang một bên, tế ra Thanh Diễm bắt đầu tôi luyện khối Thanh Vân Thiết Tinh kia.
Với cường độ của Thanh Diễm, việc tôi luyện quặng sắt tam giai không phải là chuyện khó khăn gì. Lục Ly không tốn quá nhiều sức lực đã luyện hóa được toàn bộ tinh hoa, tiếp theo chính là thời khắc mấu chốt.
Cậu cần phải tạo hình cho phần Thanh Vân Thiết Tinh đã tôi luyện, khắc họa phù văn phòng ngự, sau đó dung hợp nó với bản thể của chiếc chuông nhỏ.
Hơn nữa, không chỉ đơn giản là dung hợp hình dáng bên ngoài, phần đầu và đuôi của các phù văn bên trong cũng phải được nối liền với nhau, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự vận chuyển của linh khí, coi như chưa bù đắp được gì.
Quá trình này phải cẩn thận hết mức, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ công dã tràng.
Lục Ly đương nhiên không dám có chút lơ là, cậu tập trung tinh thần cao độ, một mặt khống chế gia nhiệt cho chiếc chuông, mặt khác điều khiển Thanh Vân Thiết Tinh tạo hình và khắc họa phù văn. Có thể nói là nhất tâm đa dụng, cực kỳ tiêu tốn tâm thần.
Cứ như vậy, trong Thời Gian điện đã trôi qua hơn mười canh giờ...