Chương 807
Diệp U để lại bảo vật
Đăng ngày 30/08/2026
19
Hóa ra kẻ đang âm thầm dò hỏi chuyện về Diệp gia thật sự là cậu.
Thấy Lục Ly thừa nhận mà không chút che giấu, trong lòng Kim Vân Hà không khỏi dấy lên một phen kinh nghi, nhưng ngoài mặt lão vẫn nở nụ cười tạ lỗi:
"Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này là do Kim gia ta năng lực không đủ, chẳng giúp được gì cho lão đệ, thật sự xin lỗi."
"Không sao, những vật liệu đó quá mức trân quý, Kim gia không có hàng dự trữ cũng là chuyện thường. Có điều, ta lại thấy hơi tò mò, một gia tộc có truyền thừa lâu đời như Kim gia, chẳng lẽ cũng không biết gì về hoàng tộc Diệp gia sao?"
Thấy Kim Vân Hà vẫn né tránh không nhắc đến chuyện Diệp gia, Lục Ly tuy thầm thất vọng nhưng vẫn chủ động gợi lại lần nữa.
Kim Vân Hà không trả lời ngay. Lão tự rót cho mình một chén rượu, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, đắn đo một hồi lâu mới lên tiếng:
"Trước khi trả lời câu hỏi này, lão đệ có thể thành thật cho lão phu biết một chuyện được không?"
"Chuyện gì?"
"Ngươi... thật sự tên là Trương Tùng sao?" Kim Vân Hà vừa hỏi vừa nhìn thẳng vào mắt Lục Ly.
"Câu hỏi này quan trọng lắm sao?"
"Rất quan trọng."
Vẻ mặt Kim Vân Hà vô cùng nghiêm túc, dường như lão cực kỳ quan tâm đến danh tính thực sự của Lục Ly.
Lục Ly nghe vậy, khẽ nheo mắt suy nghĩ một chút, sau đó nở nụ cười nói:
"Được rồi, nói cho ông biết cũng chẳng sao, bản danh của ta là Lục Ly, còn Trương Tùng chẳng qua chỉ là một cái tên tùy miệng bịa ra mà thôi."
"Lục Ly!!!"
Nào ngờ, lời Lục Ly vừa dứt, Kim Vân Hà lập tức kinh hô thành tiếng:
"Ngươi thật sự tên là Lục Ly?!"
Lục Ly ngẩn ra, có chút không hiểu chuyện gì:
"Sao vậy, cái tên này kỳ lạ lắm sao?"
"Khụ... Cái đó thì không phải." Kim Vân Hà nhận ra mình thất thố, vội vàng điều chỉnh lại cảm xúc: "Nếu ngươi đúng là Lục Ly, vậy lão phu có mấy câu hỏi muốn hỏi ngươi đây."
Lục Ly nghi hoặc:
"Câu hỏi gì?"
Kim Vân Hà nghe vậy, liền phất tay bố trí một cái cách âm cấm chế, cười khà khà nói:
"Khì khì, tổng cộng có ba câu hỏi, nếu ngươi đáp đúng tất cả, lão phu sẽ giao cho ngươi một món đồ tốt. Nhưng nếu đáp sai dù chỉ một câu, thì câu hỏi lúc trước của ngươi, lão phu cũng sẽ không cho ngươi đáp án đâu."
Kiểm tra sao?
Thấy điệu bộ này của đối phương, Lục Ly càng thêm mờ mịt, nhưng vì để có được tin tức về Diệp gia, cậu cũng đành nhẫn nhịn, thản nhiên nhìn Kim Vân Hà nói:
"Mời nói."
Nụ cười trên mặt Kim Vân Hà không giảm:
"Câu thứ nhất, xin hỏi, Huyền Băng Bảo Điển cần thứ gì mới có thể mở ra?"
Hả?
Nghe thấy câu hỏi này, Lục Ly có chút ngớ người. Vấn đề này đối với cậu mà nói thì quá đơn giản, nhưng cậu lại nảy sinh cảnh giác, phân vân không biết có nên trả lời hay không.
Suy nghĩ một lát, cậu lên tiếng:
"Ta biết đáp án, nhưng hiện giờ chưa muốn nói cho ông. Ông cứ nêu hết cả ba câu hỏi ra đi, ta cân nhắc xong sẽ trả lời một thể."
Nghe đến đây, trong lòng Lục Ly đã có vài phần suy đoán, chỉ là chưa dám chắc chắn mà thôi.
Kim Vân Hà hơi do dự một chút rồi nói luôn một mạch:
"Câu thứ hai, tỷ tỷ của ngươi tên là gì? Câu thứ ba, tại Thanh Vân lâu, lúc yêu nữ rời đi, tỷ tỷ ngươi đã để lại thứ gì trong đầu ả?"
Nói xong, lão chẳng đợi Lục Ly đang trợn mắt há mồm phản ứng, liền bổ sung:
"Ngươi chỉ có ba mươi hơi thở để trả lời, bắt đầu tính giờ, thứ tự trả lời không được lộn xộn."
Lục Ly chậm rãi đứng dậy, khoanh tay trước ngực, bình thản đáp:
"Đáp án một, thuộc tính thủy tinh huyết. Đáp án hai, Diệp U. Đáp án ba, Huyền Băng Chi Dẫn."
"Bây giờ có thể cho ta biết, lão tỷ của ta đã đi đâu rồi không?"
Cậu đã có thể khẳng định Diệp U từng đến Kim gia, nếu không Kim Vân Hà chẳng thể nào hỏi ra những câu này. Ba câu hỏi trông có vẻ tùy ý, nhưng đều là những chuyện mà cậu và Diệp U đã cùng trải qua.
"Cuối cùng thì ngươi cũng tới rồi."
Nghe thấy đáp án của Lục Ly, Kim Vân Hà không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, lão lấy ra một cái hộp gỗ đàn hương chạm trổ dài hai thước, rộng nửa thước đưa cho Lục Ly:
"Xem đi, đây là thứ công chúa điện hạ để lại cho ngươi. Năm đó sau khi đại náo hoàng cung, nàng đã rời đi, chỉ để lại vật này nhờ lão phu chuyển giao cho ngươi. Không ngờ rằng, cái chờ đợi này lại kéo dài tới tận bốn năm năm."
"Hít! Đây chính là thứ vị kia để lại sao?!" Kim Sơn nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng không nhịn được mà đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào hộp gỗ trong tay Lục Ly.
"Đây là công chúa điện hạ để lại cho Lục tiểu hữu, liên quan gì đến thằng không ra gì như ngươi!" Kim Vân Hà nghe thấy thế liền trừng mắt nhìn con trai mình, quát lạnh một tiếng.
Kim Sơn bĩu môi:
"Con chỉ tò mò thôi mà, không cho xem thì thôi, làm gì mà hung dữ thế."
Lục Ly nhận lấy cẩm hộp xem xét, phát hiện bên trên còn dán một dải linh ấn phong điều mỏng manh, không khỏi hơi ngẩn ra. Xem ra, vị lão tỷ rẻ tiền kia của cậu vẫn có chút không tin tưởng Kim gia nha.
Tuy nhiên, nếu Kim gia thật sự có lòng muốn mở, dải linh ấn phong điều này cũng chẳng có tác dụng gì chứ?
Lục Ly từng đọc qua trong một vài cuốn tạp ký, linh ấn phong điều không giống như loại giấy niêm phong dán bằng hồ tinh bột ở thế tục, mà là một loại phong ấn đặc biệt được làm từ nhựa cây gọi là Linh Niêm mộc.
Loại phong ấn này cực kỳ mỏng manh nhưng tính kết dính lại rất mạnh, đặc biệt là đối với loại cẩm hộp làm từ gỗ đàn hương này, sau khi dán vào sẽ như hòa làm một thể, chỉ cần mở hộp gỗ ra chắc chắn sẽ làm hỏng phong ấn.
Nhưng vì nó quá mỏng manh nên chỉ có tác dụng cảnh báo, chứ không thể ngăn cản người khác mở ra. Đừng nói là người tu hành, ngay cả phàm nhân cũng có thể dễ dàng xé bỏ.
Đây cũng là điều Lục Ly không hiểu nổi, Diệp U dán thứ này lên có dụng ý gì.
Ơ, còn có chữ?
Ngay khi Lục Ly chuẩn bị mở cẩm hộp, cậu đột nhiên phát hiện trên dải linh ấn phong điều còn viết mấy chữ nhỏ nhắn thanh tú: "Tự ý mở phong ấn này, hậu quả tự chịu!"
Thấy cảnh này, Lục Ly không khỏi dừng tay lại, thầm nghĩ, bên trong này không phải chứa cơ quan ám khí gì chứ? Vừa mở ra là sẽ bắn ra ám khí kiểu như Bạo Nhật Diệt Thần Châm sao?
"Tiểu hữu không cần lo lắng."
Kim Vân Hà thấy dáng vẻ cẩn trọng của Lục Ly, đột nhiên lên tiếng: "Công chúa điện hạ có nói, nếu là người ngoài mở ra, nhất định sẽ chết không toàn thây, nhưng nếu là Lục tiểu hữu ngươi thì sẽ không có vấn đề gì."
"Vậy sao?"
Ánh mắt Lục Ly khẽ động, cậu nhìn chằm chằm vào cẩm hộp một lát, sau đó tung nó ra, để nó lơ lửng trước mặt.
Dưới ánh nhìn không hiểu chuyện gì của cha con Kim gia, Lục Ly đột nhiên búng ngón tay, một luồng kình khí bắn ra từ đầu ngón tay, đánh bốp một tiếng vào nắp hộp.
Tức thì, phần nắp trên của cẩm hộp lật mở ra!
Không có việc gì?
Thấy cẩm hộp chẳng có phản ứng gì, Lục Ly mới điều khiển nó bay về trước mặt mình.
Ngước mắt nhìn vào, cậu mới thấy bên trong đặt một tờ thư gấp gọn và một cái ngọc hộp dài một thước, rộng ba thốn.
Lục Ly không để ý đến vẻ mặt tò mò của Kim Sơn, tùy tay thu tờ thư và ngọc hộp lại, nhìn Kim Vân Hà cảm kích nói:
"Đa tạ Kim lão gia chủ."
Kim Vân Hà lắc đầu:
"Tiểu hữu không cần khách khí, lão phu chẳng qua cũng chỉ là phụng mệnh hành sự mà thôi. Tuy nhiên, lão phu có một điểm muốn nhắc nhở tiểu hữu."
"Kim lão cứ nói."
"Là thế này, năm đó công chúa điện hạ đã gây ra động tĩnh không nhỏ ở hoàng thành, Huyễn Nguyệt cung e rằng sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này. Nếu bị người ngoài biết ngươi có liên quan đến điện hạ, e rằng..."