Chương 92
Lần đầu luyện đan
Đăng ngày 30/08/2026
19
Mọi chuẩn bị đã hoàn tất, Lục Ly bắt đầu bước vào lần luyện đan thực sự đầu tiên trong đời.
Ba vị dược tài đầu tiên của Thứ Huyệt Đan là Thúy Trúc Thảo, Lôi Hỏa Lan và Địa Nhũ Tinh Hoa, vị cuối cùng là Xích Viêm Quả. Thứ tự bỏ thuốc cũng phải tuân thủ nghiêm ngặt như trên, nếu nhầm lẫn thì không chỉ luyện chế thất bại mà còn có nguy cơ nổ lò.
Lục Ly hít một hơi thật sâu để bình ổn tâm trạng. Sau khi làm nóng đan lò, cậu mới cẩn thận cầm Thúy Trúc Thảo bỏ vào trong, nhanh chóng đậy nắp lò lại. Cậu ngồi trên chiếc ghế nhỏ, bắt chước dáng vẻ của Tiêu Tuyệt trước đó, đưa thần thức vào trong đan lò để quan sát sự biến hóa của dược thảo, đồng thời tay khẽ xoay nhẹ công tắc địa hỏa.
Chưa bàn đến kỹ thuật, chỉ riêng tâm thái bình tĩnh này thôi cũng khiến Lục Ly trông ra dáng một luyện đan sư.
Nửa khắc đồng hồ trôi qua. Chẳng biết có phải do Lục Ly quá đỗi cẩn thận hay không mà Thúy Trúc Thảo trong lò ngoài việc bị nóng đến héo rũ thì chẳng chiết xuất ra được lấy một giọt dược dịch nào. Trong khi đó, vì phải liên tục dùng thần thức quan sát dược tài, sắc mặt Lục Ly đã bắt đầu lộ vẻ mệt mỏi.
Cảnh giới của cậu hiện tại vẫn còn quá thấp, không thể nào duy trì thần thức trong lò liên tục như Tiêu Tuyệt được. Cậu buộc phải tạm thời rút thần thức ra, đồng thời vặn nhỏ lửa lò để hồi phục tinh thần.
Đợi đến khi khôi phục được đôi chút, Lục Ly mới tiếp tục đưa thần thức vào đan lò. Thế nhưng vừa nhìn thấy cảnh tượng bên trong, sắc mặt cậu lập tức trở nên khó coi. Thúy Trúc Thảo đã mất sạch linh tính, thân cây co quắp, nhăn nheo như gương mặt của một bà lão trăm tuổi.
"Chẳng lẽ là do hạ nhiệt đột ngột gây ra sao?"
Lục Ly không còn cách nào khác, đành lấy nó ra rồi chạy ra dược viên hái một cây Thúy Trúc Thảo khác bỏ vào lò. Lần này cậu không dám lơ là, quyết tâm nếu chưa chiết xuất được linh dịch thì tuyệt đối không ngắt quãng. Đồng thời cậu cũng không ngốc nghếch nhìn chằm chằm vào linh dược nữa mà chỉ thỉnh thoảng đưa thần thức vào kiểm tra rồi lập tức thu hồi.
Làm vậy quả nhiên nhẹ nhàng hơn gấp bội, thần thức cũng không còn cảm giác bị tiêu hao quá mức. Điều này khiến cậu thầm vui mừng, tự nhủ đầu óc mình cũng không đến nỗi quá chậm hiểu.
Cảm thấy lúc trước mình quá mức dè dặt dẫn đến tốc độ luyện hóa quá chậm, Lục Ly tăng thêm một chút hỏa lực. Theo vòng xoay nhẹ của công tắc địa hỏa, ngọn lửa bên dưới đã bùng lên mạnh hơn. Thay đổi hỏa hậu xong, Lục Ly vội vàng đưa thần thức vào kiểm tra, xác định Thúy Trúc Thảo không bị thiêu thành tro bụi mới thở phào nhẹ nhõm.
Lát sau, Lục Ly lại đưa thần thức vào một lần nữa. Thấy trên thân cây Thúy Trúc Thảo đã bắt đầu rỉ ra những giọt dịch thể xanh biếc, cậu không khỏi lộ vẻ vui mừng. Qua vài lần thử nghiệm, cuối cùng cậu cũng nắm bắt được hỏa hậu cần thiết để luyện chế loại thảo dược này. Cậu tin rằng sau này sẽ không cần phải rón rén như vậy nữa mà có thể điều chỉnh thẳng đến mức lửa cần thiết.
Chẳng bao lâu sau, linh dịch của Thúy Trúc Thảo đã được chiết xuất hoàn toàn. Phần thân lá ban đầu hóa thành tro bụi, bị cấm chế trên đan lò hấp thụ rồi đào thải ra bên ngoài. Đây cũng chính là một trong những lý do khiến đan lò trở nên quý hiếm, bởi riêng loại cấm chế bài trừ tạp chất này đã không phải hạng người tầm thường có thể khắc họa được.
Linh dịch chiết xuất ra tụ lại dưới đáy lò, to chừng một đốt ngón tay út. Có lẽ do cây Thúy Trúc Thảo của Lục Ly chứa nhiều linh tính hơn nên dược dịch trông xanh trong, lấp lánh vô cùng đẹp mắt.
Sau khi chiết xuất xong một loại dược dịch, chỉ cần duy trì nhiệt độ để giữ ấm là được. Lục Ly chậm rãi vặn nhỏ địa hỏa, sau đó nhanh chóng đứng dậy chộp lấy Lôi Hỏa Lan trên đĩa ngọc bỏ vào, rồi nhanh như cắt đậy kín nắp lò lại.
Lôi Hỏa Lan vừa vào lò, Lục Ly lại bắt đầu cẩn thận điều khiển. Vì bên trong đã có sẵn linh dịch của Thúy Trúc Thảo nên việc luyện hóa Lôi Hỏa Lan cần phải chú ý hơn nhiều. Nếu không cẩn thận, cái mất đi không chỉ là Lôi Hỏa Lan mà ngay cả linh dịch trước đó cũng sẽ hỏng bét.
Tuy nhiên, đan phương vốn đã được kiểm chứng, điều đó chứng minh rằng chỉ cần thao tác đúng cách thì hoàn toàn có thể chiết xuất tinh hoa của Lôi Hỏa Lan mà không làm tổn hại đến linh dịch Thúy Trúc Thảo. Nếu không thì nó đã chẳng được gọi là đan phương. Phía sau mỗi một tấm đan phương ra đời đều là thành quả từ vô số lần thử nghiệm của những thiên tài kiệt xuất. Bởi vậy, đối với người tu hành, đặc biệt là đan sư, đan phương chính là chí bảo. Đặc biệt là thứ tự bỏ thuốc, nếu không qua thử nghiệm lặp đi lặp lại thì không bao giờ có được kết quả chính xác.
Dù là lần đầu luyện đan nhưng Lục Ly đã nghiền ngẫm kỹ lưỡng "Luyện Đan thủ ký" của Tiêu Tuyệt nên kiến thức lý thuyết không hề thiếu. Hơn nữa cậu vô cùng thận trọng, không tăng hỏa lực một cách đột ngột mà nâng lên từng chút một để dò xét. Thấy lá của Lôi Hỏa Lan bắt đầu rỉ ra linh dịch, cậu lập tức giữ vững tay và hơi giảm lửa lại.
Cứ lặp lại như thế, cậu đã thuận lợi chiết xuất được linh dịch của Lôi Hỏa Lan. Hai khối linh dịch nằm yên lặng dưới đáy đan lò, dù mép ngoài có chạm vào nhau nhưng không hề hòa lẫn.
Lục Ly hơi do dự rồi đứng dậy, cầm lấy lọ Địa Nhũ Tinh Hoa trên đĩa ngọc, mở nút chai, chỉ hé mở nắp lò một khe nhỏ rồi nhẹ nhàng nhỏ một giọt vào trong.
"Xèo xèo..."
Địa Nhũ Tinh Hoa rơi lên thành lò bốc lên một luồng khói trắng. Lục Ly vội vàng đậy nắp lại, đưa thần thức vào bên trong, căng thẳng quan sát. Chỉ thấy giọt Địa Nhũ màu trắng sữa lăn dọc theo thành lò rồi rơi vào giữa hai khối linh dịch. Tuy nhiên, sau khi rơi xuống lại chẳng có biến hóa gì, ba khối linh dịch vẫn tách biệt nhau.
Điều này khiến Lục Ly rất khó hiểu. Nhìn ngọn địa hỏa yếu ớt dưới lò, cậu như chợt nhận ra điều gì đó, bắt đầu từ từ tăng thêm hỏa lực. Quả nhiên, khi lửa lớn hơn một chút, ba khối linh dịch bắt đầu chậm rãi dung hợp, chẳng mấy chốc đã quyện vào nhau thành một viên thuốc bán ngưng kết to bằng ngón tay cái, toàn thân xanh biếc. Độ cứng bề mặt ước chừng tương đương với một viên bánh trôi.
"Chỉ còn vị linh dược cuối cùng thôi!"
Lòng bàn tay Lục Ly đã rịn đầy mồ hôi. Vất vả bấy lâu, cuối cùng cũng thấy được một tia hy vọng. Bây giờ chỉ cần vị linh dược cuối cùng là Xích Viêm Quả không xảy ra sự cố thì viên Thứ Huyệt Đan này coi như thành công.
Cậu thận trọng bỏ Xích Viêm Quả vào lò, tiếp tục dè dặt điều khiển địa hỏa. Phải nói rằng phương pháp thử lửa từ nhỏ đến lớn của Lục Ly cực kỳ hiệu quả. Chẳng bao lâu sau cậu đã tìm ra nhiệt độ cần thiết để luyện hóa Xích Viêm Quả. Linh dịch màu đỏ rực bắt đầu rỉ ra từ bề mặt quả, dần dần hòa vào viên thuốc xanh biếc kia.
Khi linh dịch đỏ rực thấm vào, viên thuốc bắt đầu thu nhỏ lại, trên nền xanh hiện lên những đốm đỏ nhỏ li ti, trông vô cùng huyền ảo.
"Sắp thành công rồi, sắp thành công rồi!"
Chứng kiến cảnh này, Lục Ly kích động thốt lên thành tiếng. Cùng lúc đó, tay cậu run lên... ngọn lửa dưới lò bỗng chốc bùng lên dữ dội.
Thôi xong!
Viên đan dược vốn đã thành hình bên trong nháy mắt cháy đen thui.
"A! Ta..."
Lục Ly tự đấm vào đầu mình một cái, trong lòng hận thấu xương! Sao cậu lại có thể thiếu kiềm chế như vậy chứ, giờ thì hay rồi, công sức bận rộn suốt nửa canh giờ đổ sông đổ biển hết. Thực ra cũng chẳng trách được Lục Ly, đừng nói cậu còn trẻ, ngay cả những lão già từng trải mà lần đầu luyện đan thành công thì e là còn kích động hơn cậu nhiều.
"Thôi bỏ đi, lát nữa làm lại vậy."
Lục Ly tắt địa hỏa, lấy viên phế đan đen sì trong lò ra. Cậu ngồi trước cửa hóng gió để bình tĩnh lại một chút, tổng kết lại toàn bộ quá trình luyện đan vừa rồi, sau đó mới một lần nữa bắt tay vào lượt luyện đan mới.
Có kinh nghiệm lần đầu, lần này động tác của Lục Ly đã thuần thục hơn trước rất nhiều.