Chương 992
Lãnh Kỳ tứ cấp giá trên trời
Đăng ngày 30/08/2026
19
Khóe miệng Lục Ly giật giật liên hồi, trong lòng cậu bỗng trào lên ý định muốn bóp chết Thiền Bảo cho rảnh nợ.
Cậu vội vàng bước tới kéo Loan Triều Thiên ra xa, lên tiếng xin lỗi:
"Vị cô nương này xin đừng trách, vị bằng hữu này của ta đầu óc có chút vấn đề."
Nghe lời này, sắc mặt nữ tử mới dịu đi đôi chút, nàng cố nặn ra một nụ cười đáp:
"Không sao đâu, chẳng hay tiền bối có cần giúp đỡ gì không?"
Lục Ly gật đầu nói:
"Ta lần đầu tới đây, muốn hỏi xem quý tiệm có bán Lãnh Kỳ không?"
"Lãnh Kỳ sao? Có chứ, nhưng ở đây chỉ có loại Bạch kỳ thấp giai nhất thôi. Hơn nữa nếu ngài muốn mua, ta có thể bảo cha ta mang tới cho ngài." Nữ tử nghe thấy Lục Ly muốn mua Lãnh Kỳ, thái độ lập tức trở nên niềm nở hẳn lên.
"Cha cô?"
"À, cha ta chính là chủ nhân của Đa Bảo hành này, tên gọi Chu Đại Phú. Những thứ như Lãnh Kỳ thường không để ở cửa tiệm, nếu tiền bối cần, ta có thể liên lạc với cha ngay lập tức."
Nữ tử dường như rất sợ Lục Ly sẽ bỏ đi, vừa nói vừa lấy ra một khối truyền âm ngọc nắm chặt trong tay, làm ra vẻ chỉ cần Lục Ly gật đầu một cái là nàng sẽ truyền âm ngay.
Lục Ly hơi bất ngờ, không ngờ nữ tử này lại là con gái của ông chủ Đa Bảo hành. Tuy nhiên, cậu không vội đồng ý mà hỏi thêm:
"Bạch kỳ đại khái có giá bao nhiêu?"
Đôi mắt đẹp của nữ tử khẽ chớp, nàng thầm tính toán một chút rồi đáp:
"Cụ thể thì ta cũng không rõ lắm, chắc tầm khoảng ba mươi vạn trung phẩm linh thạch. Giá cả chính xác tiền bối có thể thương lượng trực tiếp với cha ta..."
Ba mươi vạn trung phẩm linh thạch.
Cũng còn tạm được.
Trên người Lục Ly vẫn còn gần năm triệu trung phẩm linh thạch, cái giá này để đổi lấy một khu vực an toàn rộng mười dặm thì cũng đáng.
Trầm ngâm một lát, Lục Ly gật đầu đồng ý.
Nữ tử vui mừng khôn xiết, lập tức dùng truyền âm ngọc để báo tin. Nói xong, nàng lại sợ Lục Ly đổi ý nên nhiệt tình mời cậu vào một gian trà thất bên cạnh ngồi đợi. Còn về chuyện không vui do Loan Triều Thiên gây ra lúc trước, nàng đã sớm quẳng ra sau đầu.
Lục Ly vốn tưởng Chu Đại Phú sẽ tới nhanh thôi, nhưng chẳng ngờ vừa đợi đã mất nửa canh giờ. Ngay khi cậu bắt đầu mất kiên nhẫn, định đi dạo một vòng rồi quay lại thì cửa phòng cuối cùng cũng mở ra.
Ngay sau đó, một gã béo trung niên dáng người tròn ủng, hớt ha hớt hải chạy vào. Vừa bước chân qua cửa, gã đã lớn tiếng hỏi nữ tử:
"Tiểu Trúc, vị khách nào muốn mua Lãnh Kỳ vậy?!"
Chu Tiểu Trúc thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, nàng đứng dậy nhường chỗ cho Chu Đại Phú rồi nhìn về phía Lục Ly:
"Chính là vị tiền bối này. Cha, hai người cứ bàn bạc đi, con xin phép ra ngoài trước."
Nói xong, nàng liền rời khỏi phòng.
Chu Đại Phú ngồi xuống thở hổn hển, cười tươi rói nói:
"Thật xin lỗi, động phủ của tại hạ cách đây hơi xa, để lão ca phải đợi lâu rồi."
"Không sao, Chu lão bản chúng ta vào việc chính đi. Ta nghe nói ông có Lãnh Kỳ muốn bán, không biết có thể lấy ra cho ta xem qua một chút không?" Lục Ly đi thẳng vào vấn đề.
"Tất nhiên rồi."
Chu Đại Phú cũng chẳng lo Lục Ly sẽ cướp đồ bỏ chạy, gã phẩy tay một cái, một lá cờ nhỏ hình tam giác màu trắng tuyết lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay:
"Mời lão ca xem qua. Phàm là Lãnh Kỳ thì bên trên đều có Thổ Linh bí văn, đây là loại bí văn do Vô Nhai tiền bối năm xưa đặc biệt nghiên cứu ra, chỉ cần cắm xuống đất là sẽ bén rễ. Nếu không phải chủ nhân của Lãnh Kỳ mà cố tình dùng sức nhổ lên thì chỉ khiến lá cờ bị hư hại, việc này có thể ngăn chặn hiệu quả kẻ khác cưỡng đoạt Lãnh Kỳ."
Gã nói tiếp:
"Hơn nữa trên Lãnh Kỳ còn có một loại Truy Tung phù văn đặc biệt. Sau khi người ngoài làm hỏng cờ, chủ nhân có thể dễ dàng biết được phương hướng của kẻ địch để tiến hành truy bắt..."
"Thần kỳ đến vậy sao?"
"Đương nhiên, nếu không sao gọi là bí văn được."
Chu Đại Phú vừa nói, đột nhiên tròng mắt xoay chuyển, lại lên tiếng:
"Lão ca, ta thấy tu vi của ngài chắc cũng không dưới Hậu Kỳ đâu nhỉ, loại Bạch kỳ này xem chừng hơi không xứng với thân phận của ngài đấy?"
"Ý ông là sao?"
"Khụ khụ, thực không giấu gì ngài, chỗ ta còn một lá Lãnh Kỳ cực kỳ tốt, vốn là di vật của một vị cố hữu. Ta định để dành khi nào mình tiến vào Trung Hải mới dùng, nhưng hiện giờ tu vi tiểu nữ còn nông cạn, cửa tiệm lại bận rộn, e là trong vòng hai ba trăm năm tới cũng không đi được. Nếu lão ca có ý, ta sẽ nhượng lại cho ngài, thấy thế nào?"
"Cực kỳ tốt? Là mấy cấp?" Trong lòng Lục Ly nảy sinh hứng thú, nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ nhíu mày.
Chu Đại Phú xòe tay ra, trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện một lá cờ nhỏ màu xanh thanh khiết:
"Chính là lá cờ tứ cấp này. Chỉ cần cắm nó lên đảo, phương viên vạn dặm đều thuộc về ngài. Nếu gặp phải loại đảo mảnh vỡ, một mình ngài độc chiếm cả hòn đảo cũng không thành vấn đề, lão ca thấy sao?"
Lại là cờ tứ cấp!
Điều này khiến Lục Ly vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Đúng như lời Chu Đại Phú nói, cờ tứ cấp có thể bao phủ vạn dặm, nếu tìm được một hòn đảo mảnh vỡ, hoàn toàn có thể tự mình làm đảo chủ, hưởng thụ sự thanh tịnh mà không bị kẻ ngoài quấy rầy.
Nén lại sự kích động trong lòng, Lục Ly chậm rãi nhận lấy lá cờ nhỏ quan sát một chút, sau đó thở dài, đặt lá cờ lại lên bàn:
"Lá cờ này quả thực không tệ, đáng tiếc thay, lão phu trên người không mang theo bao nhiêu linh thạch. Không biết Chu lão bản định bán với giá nào?"
Thấy vẻ mặt này của Lục Ly, Chu Đại Phú không khỏi có chút thất vọng.
Lá cờ này gã cũng từng mang ra chào mời vài lần, nhưng đáng tiếc đều gặp phải những kẻ không trả nổi giá, nên mới giữ lại đến tận bây giờ.
Hơi do dự một chút, Chu Đại Phú giơ ra bốn ngón tay.
"Bốn mươi vạn?" Lục Ly lộ vẻ mặt cổ quái, nói đùa một câu.
Khóe mắt Chu Đại Phú giật giật, gã lắc đầu không nói.
Lục Ly tỏ vẻ ngạc nhiên: "Bốn triệu?"
Chu Đại Phú méo miệng đáp: "Bốn mươi triệu, trung phẩm linh thạch."
"Cái gì!!!"
Lần này Lục Ly thật sự biến sắc: "Chu lão bản, ông không phải coi lão phu là kẻ ngốc đấy chứ, một lá cờ tứ cấp mà ông đòi tới bốn mươi triệu!"
"Lão ca à, cờ tứ cấp giá bốn mươi triệu không hề đắt đâu. Ngài cứ nghĩ mà xem, thứ này bao phủ lãnh địa tới vạn dặm, hơn nữa còn có tính vĩnh viễn, ngài ở chán chỗ này có thể nhổ lên mang đi nơi khác ở tiếp mà."
"Hì hì, xem ra Chu lão bản cũng không thành tâm muốn bán lá cờ này rồi. Chúng ta vẫn nên bàn về Bạch kỳ đi, lão phu thấy phương viên mười dặm cũng miễn cưỡng đủ dùng. Thân phận hay không đối với người tu hành chúng ta mà nói cũng chẳng quan trọng, đúng không?"
Bốn mươi triệu trung phẩm linh thạch, quy đổi ra thượng phẩm thì cũng tầm ba bốn mươi vạn. Trên người cậu còn hơn ba triệu thượng phẩm linh thạch, mua lá cờ này dư sức, nhưng cậu không muốn bị hớ.
Chu Đại Phú nghe vậy thì nghiến răng:
"Hay là lão ca cứ ra một cái giá đi, nếu thấy hợp lý thì hôm nay ta bán quách cho xong, dù sao lúc trước ta cũng chẳng tốn tiền mua nó."
Đừng nhìn gã mở cửa tiệm lớn thế này, nhưng toàn bán đồ thấp giai, thực tế một năm chẳng kiếm được bao nhiêu linh thạch. Với tu vi của gã, số tiền đó căn bản không đủ tiêu xài, huống hồ đứa con gái bảo bối của gã cũng cần tài nguyên tu luyện.
"Ta ra giá sao? Ông hét giá cao quá, ta thật sự không biết trả thế nào nữa... Hay là thôi đi." Lục Ly tỏ vẻ khó xử.
"Lão ca cứ việc nói thẳng, làm ăn thì phải bàn bạc mới ra chứ. Nhỡ đâu cái giá ngài đưa ra lại đúng lúc ta muốn bán thì sao, thế chẳng phải là xong việc rồi à."
Thấy bộ dạng do dự của Lục Ly, Chu Đại Phú ngược lại còn lên tiếng khuyên nhủ cậu...