Chương 942
Đào đại lý cương, thế tử khôi lỗi
Đăng ngày 30/08/2026
19
Phản diện thường chết vì nói nhiều, và theo logic đó, phe chính nghĩa cũng có thể chết vì lắm lời!
Nhạc Nhị Giáp kinh hoàng gào thét:
"Thằng ranh con, ngươi dám sao? Ta là nhị gia của ngươi đấy!"
Nhạc Đông chẳng buồn đáp lời, lần này anh vốn đã không định để lão sống sót rời khỏi đây.
Anh lao tới áp sát, tung một cú tông người trực diện, khiến thân hình gầy gò của Nhạc Nhị Giáp bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá phía sau phát ra tiếng "bộp" khô khốc.
Chẳng biết trên người Nhạc Nhị Giáp mang theo bảo vật hộ thân gì, ngay khoảnh khắc va chạm với tảng đá lớn, một luồng sáng vàng đất đột nhiên bùng lên, khiến lão bật ngược trở lại, triệt tiêu phần lớn lực đạo.
Ánh mắt Nhạc Đông đanh lại, ngay lúc Nhạc Nhị Giáp còn đang bật trên không trung, anh xoay người tung một cú đá vòng cầu cực mạnh!
Luồng sáng vàng đất trên người Nhạc Nhị Giáp lại lóe lên lần nữa, nhưng lần này nó đã vô cùng yếu ớt. Một tiếng răng rắc giòn tan vang lên, dường như có thứ gì đó vừa vỡ nát!
Cú đá này khiến Nhạc Nhị Giáp bay vút đi như đạn pháo rời nòng, lao thẳng ra hồ Thụ Long cách đó không xa. Khi vừa chạm mặt nước, lão bị lực phản chấn hất lên, rồi lại rơi xuống rồi lại bật lên, chẳng khác nào đang chơi trò ném đá thăng thiên trên mặt hồ.
"Ta phải giết ngươi, ta nhất định phải giết chết ngươi!!!"
Nhạc Nhị Giáp vừa phun máu trên không trung vừa gào thét điên cuồng. Trước mặt Nhạc Đông, lão thậm chí chẳng có lấy một chút sức lực để phản kháng!
Sau khi nảy trên mặt hồ bảy tám lần, thân hình lão đâm sầm vào một căn nhà gỗ bên cạnh.
Một tiếng "ầm" vang lên, căn nhà gỗ bị đâm thủng một lỗ hình người.
Mảnh gỗ vụn bắn tung tóe khắp nơi!
Nhạc Nhị Giáp gắng gượng chống đỡ thân thể trọng thương đứng dậy. Dù miệng vẫn không ngừng chửi rủa, nhưng vẻ kinh hãi trên mặt lão thì không cách nào che giấu nổi.
Miếng ngọc bội trên người lão là món đồ giữ mạng đổi được từ tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền, vốn có thể chống đỡ được cả đạn pháo hạng nặng mà không hề hấn gì. Vậy mà chỉ dưới một cú tông và một cú đá của Nhạc Đông, miếng ngọc ấy đã vỡ vụn!
Nếu không có ngọc bội hộ thân, e rằng lúc này lão đã biến thành một đống thịt nát rồi.
Chạy!
Lúc này, trong đầu Nhạc Nhị Giáp chỉ còn duy nhất một ý nghĩ này!
Thế nhưng chưa kịp bò dậy để trốn chạy, lão đã chứng kiến một cảnh tượng kinh người!
Nhạc Đông phóng mình một cái, trực tiếp lướt đi trên không trung qua hồ Thụ Long!
Mặt hồ rộng cả trăm mét vậy mà không thể ngăn cản anh dù chỉ nửa phần.
Khi gần tới giữa hồ, mũi chân Nhạc Đông khẽ điểm lên mặt nước, khiến mặt hồ nổ tung.
Màn sương nước mù mịt bốc cao lên trời. Trong làn sương ấy, bóng dáng Nhạc Đông hiện ra như thần như ma, anh tung một đấm về phía Nhạc Nhị Giáp.
Cú đấm này trực tiếp khiến sương nước ngưng tụ thành một nắm đấm khổng lồ trong suốt, lao nhanh như chớp về phía mục tiêu.
Nhạc Nhị Giáp trợn mắt kinh hoàng, lão gần như quên mất cả việc chạy trốn.
Hay nói cách khác, lão đã bị quyền phong của Nhạc Đông khóa chặt, không gian xung quanh dường như đã bị đông cứng lại.
Đòn tấn công này, dù lão ở trạng thái đỉnh cao cũng không thể né tránh.
Lão chỉ có thể trân trối nhìn nắm đấm bằng nước trong suốt kia nện thẳng vào người mình.
Uỳnh!!!
Cả căn nhà gỗ nổ tung, dưới cú đấm của Nhạc Đông, nó hóa thành vô số mảnh vụn bay đầy trời.
Cảnh tượng này khiến Thương Tùng đạo trưởng và những người ở bờ bên kia đờ đẫn cả người.
Kỳ Minh có chút không tin vào mắt mình, quay sang tát Kỳ Linh một cái rõ đau.
"Bốp!!!"
Kỳ Linh giật mình tỉnh sáo:
"Anh đánh em làm gì?"
Kỳ Minh hỏi:
"Có đau không?"
Kỳ Linh ngơ ngác:
"???"
Nếu không phải nể tình anh là anh trai tôi, tin không tôi tát lại anh ngay bây giờ!
Kỳ Minh lẩm bẩm tiếp:
"Chẳng lẽ tinh thần tôi bị xâm nhập vẫn chưa khôi phục lại sao?"
Thương Tùng đạo trưởng ngán ngẩm nhìn hai anh em nhà họ Kỳ, cặp bài trùng này lại bắt đầu diễn trò rồi!
"Đừng nhìn nữa, nỗi niềm của mỗi người không giống nhau đâu, mà người với người thì càng không thể so sánh được!"
Thương Tùng đạo trưởng đứng dậy phủi bụi trên người, bộ quần áo vốn vừa vặn giờ lại trở nên rộng thùng thình.
Sau đó, lão lại lên tiếng cảnh cáo:
"Mẹ kiếp, tôi nói trước cho mà biết, sau này đi làm nhiệm vụ mà đứa nào dám nói bốn chữ 'thế thượng phong thuộc về ta', lão đạo tôi sẽ quay đầu đi thẳng, lúc đó đừng có trách tôi đào ngũ, cái câu đó hãm tài không chịu nổi."
Kỳ Minh im lặng:
"..."
Được rồi, câu nói đó đúng là mang theo hối khí thật.
Ở giữa hồ, Nhạc Đông chắp tay sau lưng, vẻ mặt lạnh lùng bước đi trên mặt nước. Dưới chân anh, mặt hồ gợn lên từng vòng sóng lăn tăn.
Đi trên nước mà như đi trên đất bằng.
Điều này khiến Kỳ Linh ngưỡng mộ đến phát điên. Cái khí chất này quá cao sang, cao đến mức không có đối thủ luôn. Nếu mình mà đạt đến cảnh giới này như đại ca, thì có chết cũng mãn nguyện.
"Đại ca đỉnh quá!"
Kỳ Linh chẳng màng tới việc vừa bị Phát Quỷ hành hạ, cố gắng gượng dậy gào to đến mức khản cả giọng.
Nhạc Đông đã bước vào đống đổ nát của căn nhà gỗ. Lúc này, vô số mảnh gỗ vụn mới từ trên không trung lả tả rơi xuống.
Anh đưa mắt quét qua căn nhà gỗ đã tan tành. Quần áo của Nhạc Nhị Giáp bị đánh nát văng khắp nơi, nhưng hiện trường lại không hề có cảnh thịt nát xương tan, thậm chí đến một vệt máu cũng không thấy.
Giữa đống đổ nát chỉ có một con bù nhìn bằng rơm đã bị hư hỏng.
Đào đại lý cương, thế tử khôi lỗi!
Nói một cách chính xác, đây cũng là bí thuật không truyền của giới Tráp Chỉ Tượng. Môn thủ đoạn này họ Nhạc vốn không có, mà là tuyệt kỹ của giới làm hàng mã phương Bắc, chẳng biết Nhạc Nhị Giáp học được từ đâu.
Nhạc Đông hừ lạnh một tiếng. Nhạc Nhị Giáp này đúng là kẻ cẩn trọng, bày ra tầng tầng lớp lớp bố cục mà vẫn mang theo nhiều món đồ giữ mạng đến thế.
Dù chưa giết chết được lão, nhưng pháp môn Đào đại lý cương thế tử khôi lỗi không phải dễ dàng thi triển. Mỗi lần dùng sẽ bị tổn thọ mười năm.
Với số tuổi hiện tại của Nhạc Nhị Giáp, mười năm này chẳng khác nào đòi mạng lão rồi!
Trừ phi, lão có thủ đoạn tăng thêm tuổi thọ.
Nhạc Đông không đuổi theo nữa. Thuật thế tử khôi lỗi quả thực thần diệu, có thể khiến người ta hoàn toàn ẩn giấu hơi thở để chạy thoát.
Dù anh có truy tìm thì ý nghĩa cũng không lớn!
Anh quay trở lại chân núi Song Thải. Lúc này, đám bì dũng và nhân bì đăng lung trên trời, do mất đi sự điều khiển của Nhạc Nhị Giáp, đã thi nhau rơi xuống đất.
Nhạc Đông phất tay, thu hết đám bì dũng nằm la liệt dưới đất vào. Tiện tay, anh cũng gom luôn bảy chiếc nhân bì đăng lung lại.
Đám bì dũng được anh thu vào Càn Khôn Giới, còn những chiếc đèn lồng da người thì không. Anh liếc nhìn anh em Kỳ Minh, giơ tay thi triển cho mỗi người một đạo Binh tự quyết.
Dù phân thân bị trảm đã mang theo chín chữ lớn của Lục Giáp Bí Chúc đi, nhưng Nhạc Đông vẫn có thể thi triển thuật này, chỉ là hiệu quả không bằng lúc chín chữ còn nằm trong thức hải mà thôi.
Dưới sự gia trì của Binh tự quyết, thương thế của ba người nhanh chóng hồi phục.
Anh em nhà họ Kỳ cảm nhận cơ thể mình, nhận ra ngay cả di chứng từ việc kích hoạt huyết mạch Kỳ Lân cũng đã được đạo Binh tự quyết này chữa lành.
Hai anh em nhìn nhau, ánh mắt nhìn Nhạc Đông càng thêm phần cuồng nhiệt.
"Đại ca, anh đúng là vị thần của em! Từ hôm nay trở đi, anh bảo em đuổi gà em tuyệt đối không đánh chó, anh bảo đi hướng đông em không dám đi hướng tây!"
Kỳ Linh lập tức bày tỏ lòng trung thành. Kỳ Minh ở bên cạnh tát một phát vào đầu em trai, quát:
"Cái thằng không biết lớn nhỏ này, phải gọi là Nhạc cục. Nhạc cục bây giờ là Phó cục trưởng của Cục 749 chúng ta đấy, suốt ngày đại ca đại ca, ra thể thống gì nữa."
Thương Tùng ở bên cạnh chỉ biết lắc đầu. Hai anh em nhà này đã hoàn toàn bị Nhạc Đông khuất phục rồi. Lão thì không ngốc như anh em họ Kỳ, giờ lão chỉ muốn về sơn môn đóng cửa không ra ngoài nữa. Ở bên cạnh Nhạc Đông đáng sợ quá, thêm vài lần thế này chắc lão gầy thành một vệt chớp mất.
"Được rồi, giao cho các anh một nhiệm vụ!"
Nhạc Đông vừa dứt lời, điện thoại đột nhiên đổ chuông. Anh cầm lên xem, ánh mắt thoáng chốc trở nên căng thẳng.
Đây là cuộc gọi từ Bà nội ba!
Chẳng lẽ ở nhà lại xảy ra biến cố gì sao?