Chương 996
Thương Tùng đạo trưởng biến mất
Đăng ngày 30/08/2026
19
Nếu Nhạc Đông nhớ không lầm, lúc trước anh đã để Thương Tùng đạo trưởng đi trấn giữ Tỏa Long tỉnh. Nhưng sau đó, khi anh đi từ Tỏa Long tỉnh vào địa phủ, suốt cả quãng đường đều không hề thấy bóng dáng lão đâu. Rốt cuộc lão đã đi đâu?
Nhạc Đông vừa dùng thần thức tìm kiếm một lượt, thế mà lại không phát hiện ra tung tích của Thương Tùng đạo trưởng ở Ung Thành.
Chuyện này thật kỳ lạ. Hiện giờ Nhạc Đông đã được long mạch nhân gian công nhận, phàm là núi sông Cửu Châu đều không thoát khỏi tai mắt của anh. Ngoài ra, anh còn có sự công nhận của long mạch địa phủ, hơn nữa địa phủ mới đã thu gọn vào trong Càn Khôn Giới, chỉ cần một ý niệm, anh có thể rà soát mọi sự tồn tại bên trong đó. Có thể nói, âm dương hai giới đều nằm trong lòng bàn tay anh.
Vậy mà cả hai giới đều không thấy bóng dáng lão đâu...
Chẳng lẽ Thương Tùng đã đi nơi khác?
Nhạc Đông suy nghĩ một hồi. Lúc rời đi, Thương Tùng từng nói với anh một câu: Nếu lão có xảy ra chuyện gì bất trắc, mong anh hãy chăm sóc Hoa Tiểu Song thật tốt, giữ lại mầm mống duy nhất cho Thiên Cơ môn.
Lúc đó Nhạc Đông còn tưởng lão đi trấn thủ Tỏa Long tỉnh sẽ gặp nguy hiểm, nhưng giờ xem ra, trong lời nói đó e là còn có huyền cơ khác.
Thuật bói toán của Thiên Cơ môn vốn danh bất hư truyền, chắc hẳn lão đã tính toán ra điều gì đó nhưng không nói ra, mà chọn cách một mình dấn thân vào.
Hoa Tiểu Song sau khi trở về, việc đầu tiên là đi mua ngay một chiếc mũ đội lên đầu. Cái gã này cũng thật chẳng biết kén chọn, vớ ngay một chiếc mũ màu xanh lá cây chụp thẳng lên đầu, làm Nhạc Đông nhìn mà khóe mắt cứ giật liên hồi.
Anh tranh thủ mua cho cậu ta một chiếc điện thoại mới, còn sim thì phải đi làm lại sau.
Nhắc đến sim điện thoại, Nhạc Đông không tự chủ được mà nhớ lại chuyện cũ.
Chẳng biết anh nhân viên tên Vương Cường kia giờ thế nào rồi, chắc hẳn sau vụ đó, anh ta chẳng bao giờ dám yêu cầu người đã khuất tự thân lên làm thủ tục hủy sim nữa đâu nhỉ.
Nhạc Đông xách cổ Hoa Tiểu Song, trong nháy mắt đã biến mất khỏi Ung Thành. Khi xuất hiện trở lại, anh đã đứng trước tòa cao ốc văn phòng CBD ở Ma Đô, nơi đặt công ty của bố mẹ Hoa Tiểu Song.
Vừa được thả ra, Hoa Tiểu Song đã lao ngay đến bên cạnh thùng rác mà nôn thốc nôn tháo.
"Đại ca, lần sau anh đưa em đi đường tắt kiểu này thì báo trước một tiếng được không? Em bị say không gian đấy!"
"Tôi nghe nói say tàu, say máy bay, say xe, chứ lần đầu thấy có người say không gian đấy. Thôi được rồi, lên gặp bố mẹ cậu đi, thời gian qua họ vì cậu mà lo lắng không ít đâu."
Hoa Tiểu Song chỉnh lại chiếc mũ, vẻ mặt tỉnh bơ nói:
"Chắc là không đâu. Bố em ấy mà, tiểu thuyết kiếm hiệp xem đến lậm rồi. Nếu em có mệnh hệ gì, chắc ông ấy chỉ uống liền ba bát rượu, rồi bảo 'Kẻ làm hiệp nghĩa phải vì nước vì dân, con trai ta giỏi lắm!' cho mà xem."
Nhạc Đông lắc đầu. Làm cha mẹ, có ai lại thanh thản được khi con cái gặp chuyện. Cái gọi là tiêu sái chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Biết tin con cái mất tích, dù cha mẹ có rộng lượng đến đâu thì đêm xuống chắc chắn cũng sẽ rơi lệ, cầu xin trời xanh phù hộ cho con mình bình an.
Cha mẹ ở Cửu Châu có thể không phải là những người xuất sắc nhất thế giới, nhưng chắc chắn là những người hay lo toan nhất.
Một khi đã làm cha mẹ, cả đời họ đều vì con cái mà lao lực, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay mới thôi.
Có thể tóm gọn cuộc đời của một gia đình Cửu Châu thế này:
Đợi con chào đời rồi các con sẽ nhẹ nhõm thôi.
Đợi con đi mẫu giáo rồi các con sẽ nhẹ nhõm thôi.
Đợi con lên tiểu học rồi các con sẽ nhẹ nhõm thôi...
Đợi con đi làm, lập gia đình rồi các con sẽ nhẹ nhõm thôi.
Đợi con có con rồi các con sẽ nhẹ nhõm thôi.
Đợi cháu đi mẫu giáo rồi các con sẽ nhẹ nhõm thôi...
Thực tế là chẳng có lúc nào nhẹ nhõm cả, chỉ khi nào nằm xuống đất rồi thì mọi chuyện mới thật sự kết thúc!
Cuộc đời của cha mẹ cũng chính là hình ảnh tương lai của chúng ta!
Cái vòng luân hồi tưởng chừng khô khan ấy lại chính là thứ giúp nhân dân Cửu Châu duy trì nòi giống đời đời kiếp kiếp.
Thực ra, con người không thể chọn nơi sinh ra, cũng không thể quyết định chiều dài của sự sống.
Điều duy nhất chúng ta có thể làm là sống sao cho cuộc đời mình có thêm chiều rộng.
Dù sao thì kết cục cuối cùng ai cũng biết rồi, trước cái chết, mọi người đều bình đẳng như nhau.
Nhạc Đông không cùng Hoa Tiểu Song đi vào trong. Đợi cậu ta vào đoàn tụ với gia đình, anh lặng lẽ tìm đến Đại học Chấn Đán.
Anh xuất hiện tại căn cứ bí mật của mình.
Chiếc ghế nằm trong căn cứ vẫn còn đó, bên cạnh còn xuất hiện thêm một số đồ dùng của con gái như kẹp tóc, bình nước màu hồng. Đồ ăn vặt ngoài những món anh thích thì còn có thêm mấy thứ mà Uyển Nhi hay ăn.
Xem ra, nơi này đã trở thành chốn lui tới thường xuyên của Uyển Nhi.
Vào đông, thời tiết Ma Đô đã trở nên lạnh lẽo. Lớp sương giá buổi sớm thổi vào người khiến ai nấy đều không tự chủ được mà quấn chặt thêm lớp áo. Ánh mặt trời buổi sớm vẫn như thường lệ mọc lên từ phía đông. Nhạc Đông đưa mắt nhìn xuyên qua hư không, dừng lại trên đỉnh Thái Sơn ở Đông Nhạc.
Ở nơi đó, Tiểu Nhạc Đông đang ngồi chễm chệ trên đế tọa, hai người nhìn nhau từ xa.
"Đạo hữu, cảm giác thống trị địa phủ nhân gian thế nào?"
"Cũng bình thường. Tôi đột nhiên cảm thấy hình như các ông cố tình làm vậy?"
"Đó chắc chắn là ảo giác của cậu rồi!"
Tiểu Nhạc Đông cười ha hả, định lảng tránh chủ đề này.
Nhưng Nhạc Đông đâu dễ bị dắt mũi, anh nói thẳng:
"Tôi thấy các ông chỉ muốn lười biếng thôi. Mục đích cuối cùng của các ông là đẩy đống rắc rối này cho tôi tiếp quản, để các ông được thảnh thơi chứ gì."
"Được rồi, cậu hiểu như vậy cũng không sai. Chẳng qua là mỗi người một chức trách, trách nhiệm của cậu thì đương nhiên phải do cậu gánh vác thôi!"
"Lần này không bảo chúng ta là một thể nữa à?"
Nhạc Đông tức mình vặn lại một câu.
Tiểu Nhạc Đông thoáng ngượng ngùng cười.
"Tất nhiên là một thể rồi, chúng ta là anh em cùng chung huyết mạch mà!"
Nhạc Đông bật cười:
"Thế nên, có phải là định đòi thêm tiền không?"
Tiểu Nhạc Đông theo Nhạc Đông ở nhân gian nhiều năm, tự nhiên biết cái trò đùa này, lão trêu lại:
"Nhất định phải thêm tiền rồi."
"Bên địa phủ đánh đấm thế nào rồi?"
Sau một hồi tán dóc, Nhạc Đông đưa câu chuyện trở lại chính sự.
"Chuyện đó cậu khỏi lo đi. Dù sao Phong Đô cũng không chết được, chỉ cần ông ta còn sống thì địa phủ có chết bao nhiêu âm binh cũng có thể phục hồi. Năm tháng dài đằng đẵng như vậy, đối với cái gã đó thì trận chiến này chỉ là món khai vị thôi."
Nhạc Đông mỉm cười không nói gì. Có lẽ Phong Đô sẽ không chết, nhưng tuyệt đối không nhẹ nhàng như lời Tiểu Nhạc Đông nói.
Nếu không, sao ông ta lại phải dời cả địa phủ vào thế giới mảnh vỡ trong Càn Khôn Giới làm gì.
Nhạc Đông thu hồi suy nghĩ. Đúng như Tiểu Nhạc Đông nói, mỗi người một chức trách, anh không cần quản bên kia.
Vậy thì việc tiếp theo anh cần làm chính là... hồi sinh ông già nhà mình!
Anh xoay người, vừa định tìm xem Uyển Nhi đang ở đâu.
Thì một bóng hình xinh đẹp đã xuất hiện sau lưng anh. Bên cạnh chân cô còn có một con hồ ly trắng đang đi theo, đuôi của nó đã mọc ra đến cái thứ tư.
"Nhạc Đông!"
Bóng người ấy khựng lại một chút, rồi như chim yến lao về tổ, nhào thẳng vào lòng Nhạc Đông.
Nhạc Đông dang tay ôm chặt cô vào lòng.
Khi cảm nhận được hơi ấm của nhau, trong đầu Nhạc Đông vang lên hai giọng nói.
Một là của Mạnh Bà, một là của ác niệm Mạnh Bà.
"Kẻ phụ tình, nhân gian thân của chúng ta giao cho ngươi đấy, đừng có mà phụ lòng cô ấy!"
Phụ lòng sao!
Nhạc Đông chưa bao giờ nghĩ tới điều đó.
Bởi vì, khi ôm cô trong lòng, anh cảm giác như mình đang ôm trọn cả thế giới.
Nhạc Đông cúi đầu, Uyển Nhi khẽ kiễng chân lên.
Một nụ hôn sâu, trong phút chốc đã kết nối tâm hồn của hai người.