Chương 1000

Vây trận

Đăng ngày 30/08/2026

19
Trăng mờ sao thưa, đảo bay về bắc. Ngay khoảnh khắc Vân Thiên Dao bị Nguyệt Thực Chi Khắc nhốt vào ảo giới, các đạo sư và học viên trong học viện Thăng Ma tổng viện cũng đồng loạt phát hiện ra điểm bất thường. Thành phố Cao Thiên vốn dĩ đèn đuốc sáng trưng, còn vương chút náo nhiệt, chỉ trong nháy mắt đã trở nên lạnh lẽo tiêu điều. Trên đường phố, trong ngõ nhỏ, hay tại các căn phòng đều không còn lấy một bóng người. Cả một tòa thành rộng lớn chốc lát đã biến thành một tòa thành ma không tiếng động. Hơn nữa, toàn bộ những bia mộ dựng đứng bên ngoài thành phố Cao Thiên đều không còn tỏa ra linh quang nữa. Cả hòn đảo dường như đã chết đi trong tích tắc. Lớp kết giới dày đặc vốn bao phủ toàn bộ hòn đảo, do mất đi nguồn cung cấp linh quang, đang nhanh chóng tan biến. Không còn kết giới bảo vệ, những luồng gió mạnh trên cao thổi thốc tới, không biết đã làm gãy bao nhiêu cánh rừng xanh tốt, bên tai chỉ còn lại tiếng gió rít gào. Các học viên và đạo sư đang ở trường nhận thấy biến động, lũ lượt lao ra khỏi ký túc xá. Đường Triều vọt người một cái đã bay lên không trung thành phố Cao Thiên. Nhìn những bia mộ ảm đạm, thành phố trống rỗng cùng kết giới Anh Linh đã hoàn toàn tan rã, lòng anh ta chùng xuống tận đáy vực. Anh ta gầm lên một tiếng: "Có chuyện rồi, mau đi tìm viện trưởng!" "Khởi động nguồn năng lượng dự phòng của thành phố Cao Thiên, mở phù không đại trận cùng toàn bộ thiết bị phản trọng lực! Mau, mau lên! Chúng ta không còn thời gian nữa đâu!" Ngay lập tức, tiếng còi báo động chói tai vang vọng khắp thành phố Cao Thiên, ánh đỏ nhấp nháy liên hồi. Vì tầm quan trọng của thành phố Cao Thiên, để đề phòng tình huống này xảy ra, họ đã chuẩn bị không chỉ một bộ phương án ứng biến. Nhưng chẳng ai ngờ được, sự việc lại ập đến đột ngột như vậy. Cùng lúc đó, trong văn phòng viện trưởng, Kỷ Duyên với vẻ mặt hoảng hốt đâm sầm vào cửa phòng. "Vân bà nội!" Thế nhưng Ngụy Vô Vọng đã leo cửa sổ vào từ trước, sắc mặt gã vô cùng âm trầm. "Không có dấu vết chiến đấu, khắp đảo đều không thấy bóng dáng viện trưởng. Nếu không có việc gì cực kỳ quan trọng, bà ấy sẽ không rời đảo đâu." "Dây tơ hồng thì sao? Còn nhìn thấy không? Lần theo sợi dây mà tìm!" Kỷ Duyên mặt cắt không còn giọt máu: "Không tìm thấy! Tất cả dây tơ hồng đều bị cắt đứt rồi? Đây là thủ đoạn gì thế này?" Ngụy Vô Vọng nhíu chặt mày: "Gọi cô nàng kính cận tới đây!" "Tới rồi đây!" Vừa dứt lời, một cô gái thấp bé đeo chiếc kính dày cộp như kính nhìn đêm lao vào văn phòng, nhanh chóng kiểm tra. Cô gái còn chiếu hình ảnh lên hư không, phục dựng lại cảnh tượng trong văn phòng lúc đó. "Chuyện gì thế này? Cả hai người đều biến mất không dấu vết sao? Tiểu Uyển có gì đó không đúng, cô ấy không thể làm ra chuyện này được!" "Viên đá hình mặt trăng kia, dao động phát ra hình như là..." Ánh mắt mấy người đồng loạt hướng về phía mặt trăng mờ đục ngoài cửa sổ. Ngụy Vô Vọng giật mình: "Hỏng bét rồi!" Cùng lúc đó, nhóm học viên lao ra khỏi ký túc xá đều ngơ ngác, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Sao kết giới lại biến mất được? Trong số học viên này, không chỉ có những học viên cũ khóa trước mà còn có cả tân sinh viên. Những người như Vũ Lý, La Y, Tuyết Kiêu, Lục Đạo, Dạ Vị Ương, Phương Thanh Vân, Nguyên Trạch, trong năm ngày qua đều đã lần lượt được đón lên đảo để thích nghi trước với cuộc sống ở tổng viện. Thế nhưng chẳng ai ngờ tới lại xảy ra tình cảnh này. Giây tiếp theo, chỉ nghe thấy tiếng "ầm ầm" vang lên, tất cả mọi người trên đảo đều cảm thấy một cảm giác mất trọng lượng. Cơ thể họ không khống chế được mà rời khỏi mặt đất, ngay cả những viên đá vụn trên sân tập cũng treo lơ lửng theo. Vũ Lý trợn mắt, da đầu tê dại: "Thành phố Cao Thiên đang rơi xuống? Sao có thể như vậy được!" Nhưng đó chính là sự thật đang diễn ra trước mắt. Ngay lúc này, từ bên trong hòn đảo, các lò phản ứng nhiệt hạch khổng lồ khởi động, và không chỉ có một cái. Trên vách đá đen hình nón dưới đáy đảo, những trận văn phức tạp hiện lên, nguồn năng lượng cuồn cuộn chảy tràn trong đó. "Oàng!" Một tòa phù không đại trận siêu khổng lồ hiện ra, tỏa ra ánh trắng đậm đặc, đang chậm rãi xoay tròn, diện tích bao phủ lên tới 30.000 km vuông. Đồng thời, hàng vạn thiết bị phản trọng lực bên trong hòn đảo cũng đồng loạt kích hoạt. Đảo Mặt Trăng đang rơi cuối cùng cũng giảm bớt đà rơi, các học viên đang lơ lửng ngã mạnh xuống đất, nhưng cũng chỉ là giảm bớt mà thôi. Không ai biết rõ đảo Mặt Trăng với diện tích khổng lồ 30.000 km vuông nặng đến mức nào, con số đó vốn không thể đong đếm được. Dù là phù không đại trận khổng lồ cộng thêm thiết bị phản trọng lực cũng không thể triệt tiêu hết trọng lượng của hòn đảo. Việc này cũng chỉ kéo dài thêm thời gian rơi xuống đất mà thôi. Trên đời này chỉ có một người duy nhất có thể khiến đảo Mặt Trăng bay lơ lửng trên cao, đó chính là Vân Thiên Dao. Ngay khi kết giới Anh Linh bị phá vỡ và đảo Mặt Trăng rơi xuống. Tại rìa hòn đảo, trong một hồ nước không mấy bắt mắt, một viên đá xám trắng có in dấu chân mèo đang bị bùn đất che lấp. Lúc này, từ dấu chân mèo đó tỏa ra dao động không gian cực kỳ mãnh liệt. Khảnh khắc sau, nước hồ bị hất tung, nổ tung tóe. Một con hắc long khổng lồ hung hãn lao ra từ đáy hồ, tiếng rồng ngâm vang vọng khắp bầu trời đêm. Tuyết Kiêu sợ đến mức dựng cả tóc gáy, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi. "Tổ Long?" Thành phố Cao Thiên rơi xuống, một Uy Cảnh của Yêu tộc lại xuất hiện trên địa giới Đại Hạ, mà còn bằng một cách phô trương như vậy? Liên minh Sơn Hải định khai chiến rồi sao? Ngay khi Tổ Long xuất hiện, từ trong học viện Thăng Ma tổng viện, một bóng người màu xanh thẫm lao ra, như một mũi tên xé toạc màn đêm, lao thẳng về phía Tổ Long. Gã vung nắm đấm nện xuống! Đó chính là Ngụy Vô Vọng đã mở Ma hóa. Dù đứng trước mặt là một Uy Cảnh lão làng, Ngụy Vô Vọng cũng chẳng nể nang gì. Gã không cho phép bất cứ sự tồn tại nào hủy hoại thành phố Cao Thiên. Thế nhưng đối mặt với sự tập kích của một Cửu Giai, Tổ Long cũng không hề đối đầu trực diện. Nó quẫy đuôi một cái, trực tiếp né ra ngoài hòn đảo. Đồng thời, vẻ mặt nó trở nên cực kỳ đau đớn, trên người bùng lên ngọn lửa đen không lành. Nó há to cái miệng đỏ ngòm, thế mà lại một hơi nhả ra 12 khối thiên thạch hình thoi siêu khổng lồ. Trên thiên thạch khắc những đường vân vô cùng phức tạp, tỏa ra tro tàn xám đen, mang theo tử khí và điềm gở nồng nặc. Nếu Nhậm Kiệt và Mai Tiền có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhớ rõ những khối thiên thạch này. Đây chính là những thiên thạch mà Mai Tiền đã dùng thiên tai triệu hồi khi ở Sơn Hải cảnh, chính là cái gọi là "Thần Chi Nhất Chỉ". Không ngờ lại bị Tổ Long nuốt vào bụng mang tới đây. Ngay khi 12 khối thiên thạch được nhả ra, chúng liền xoay quanh đảo Mặt Trăng với tốc độ cực nhanh. "Bất Tường Tử Giới • Khởi!" Giây tiếp theo, những đường vân trên thiên thạch bị kích hoạt, chớp mắt đã hình thành một tòa kết giới xám đen dày đặc có đường kính hơn 30.000 km. Trên kết giới, các đường vân lưu chuyển, tro tàn tử khí đậm đặc bay lơ lửng. Cú đấm toàn lực của Ngụy Vô Vọng nện mạnh lên vách ngăn kết giới. Kết giới thậm chí còn không hề rung rinh lấy một cái, ngược lại cơ thể Ngụy Vô Vọng còn bị tro tàn tử khí bám vào! Chúng như giòi đục xương tàn phá cơ thể Ngụy Vô Vọng, khiến máu thịt thối rữa, sinh mệnh lực trôi đi nhanh chóng, chớp mắt đã hóa thành một đống thịt vụn! Nhưng ngay sau đó, bóng ma Vu Nữ hiện lên, cơ thể Ngụy Vô Vọng nhanh chóng tái tạo, sắc mặt gã vô cùng âm trầm. "Cái kết giới quái quỷ gì thế này?" Cường độ cỡ này, e là Uy Cảnh tới cũng chưa chắc đã phá nổi đâu nhỉ? Tổ Long sau khi hoàn thành tất cả liền cười gằn: "Sướng không? Lão tử lúc trước bị cái thứ quái quỷ này đuổi theo nện suốt cả quãng đường đấy!" "Dùng gậy ông đập lưng ông! Đây là kết quả tốt nhất rồi còn gì? Ha ha ha ha ha!" "Chân Long Chi Tức • Đại Tịch Diệt!" Một luồng Long Tức màu đen tỏa ra ý chí hủy diệt mãnh liệt phun ra từ miệng Tổ Long, bắn thẳng về phía đảo Mặt Trăng. Nó thậm chí xuyên qua Bất Tường Tử Giới mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Sắc mặt Ngụy Vô Vọng cực kỳ khó coi! Sắp có chuyện lớn xảy ra rồi...