Chương 1079

Tôi không phải là người sao?

Đăng ngày 30/08/2026

19
Chiêu thức Chí Cao Nhiên Điểm xuyên thấu liên tiếp mười hai mặt Băng Lăng Kính, uy lực được gia tăng đến mức cực hạn! Ngay khoảnh khắc Dạ Quỷ hạ ngón tay xuống, kết giới phòng ngự mà nhóm Hứa Thế An dốc toàn lực dựng lên mỏng manh như tờ giấy, bị đâm thủng trong tích tắc. Toàn bộ bãi thử nghiệm bị ánh sáng mạnh chiếu rọi trắng xóa, sau đó ầm vang nổ tung. Ngọn lửa vô tận nuốt chửng mọi thứ, nhiệt độ cao kinh người tỏa ra khiến các học viên có cảm giác như mình đang nhìn thẳng vào mặt trời. Dù Hứa Thế An và những người khác đã đẩy khả năng phòng ngự của bản thân lên mức cao nhất, cơ thể họ vẫn tan rã trong biển lửa, hóa thành tro bụi... Khi uy lực tan đi, bãi thử nghiệm đã không còn tồn tại, thay vào đó là một cái hố siêu khổng lồ. Dưới đáy hố đầy rẫy Tiêu Thổ, bên trên phủ một lớp tro tàn dày đặc, vẫn còn bốc khói trắng nghi ngút. Nhậm Kiệt đứng cô độc dưới đáy hố, trạng thái Ma hóa dần dần rút đi. Ngoại trừ anh ra, trong hố không còn một bóng người nào khác... Các học viên đứng ngoài sân, dù là đại đội 2 hay đại đội 3, thảy đều há hốc mồm, sống lưng lạnh toát. Đường Triều lặng lẽ bấm nút dừng đồng hồ bấm giờ, con số hiển thị trên đó rõ ràng là 14 phút 37 giây... Sắc mặt anh ta đen lại, khóe miệng giật giật: "Còn chưa dùng hết một nửa thời gian sao?" Nhóm Hứa Thế An vừa được tái tạo lại ở ngoài sân, ngơ ngác nhìn về phía Nhậm Kiệt... Tinh thần lực... căn bản không phải là điểm yếu của anh. Bản chất của những Dạ Quỷ kia chính là vật chứa tinh thần lực, tương đương với sự tồn tại của niệm thú... Vạn con niệm thú? Tôi ~%?…;# *’☆& Đây có còn là người không vậy? Có lẽ ở mảng tinh thần lực, so với các thuộc tính khác của Nhậm Kiệt thì đúng là có phần mỏng manh hơn thật, nhưng dù là mảnh ván ngắn nhất trên chiếc thùng gỗ ấy, cũng không phải là thứ mà đám người bọn họ có thể lay động được... Gặp phải loại quái vật này, làm sao mà thắng nổi đây? Nhậm Kiệt thoáng cái đã áp sát trước mặt Đường Triều, đưa bàn tay nhỏ ra, ánh mắt mong chờ: "Phần thưởng đã hứa đâu anh? Tôi hoàn thành quét sạch bản đồ sớm hơn một nửa thời gian quy định đấy nhé. Mệt muốn chết luôn, cho thêm một nửa phần thưởng nữa cũng là hợp tình hợp lý đúng không?" Đường Triều mặt đen như nhọ nồi, nhét hai mươi món bảo bối vào lòng Nhậm Kiệt: "Mơ đẹp đấy! Mà cậu nhanh quá mức quy định rồi đấy biết không? Mệt? Mệt cái khỉ gì? Cậu còn chẳng thèm thở dốc lấy một cái nữa là!" Nhậm Kiệt hớn hở nhận lấy bảo bối, hai mươi món cũng không chê ít, có lời là được rồi! Cảnh tượng này làm đám học trưởng học tỷ đỏ cả mắt! Hai mươi món, đó là tận hai mươi món bảo bối đấy trời ạ! Nhưng cũng chẳng biết ghen tị vào đâu, Nhậm Kiệt là dựa vào bản lĩnh thật sự để kiếm về mà. Đường Triều lạnh lùng nhìn về phía học viên đại đội 3: "Tất cả đã thấy vấn đề của mình nằm ở đâu chưa?" Đám tân sinh thảy đều cúi đầu, vẻ mặt đầy thất bại. Đường Triều bẻ đốt ngón tay, liệt kê: "Chiến đấu không phân biệt chính phụ, loạn cào cào cả lên. Sự phối hợp giữa các thành viên gần như bằng không, lập đội nhỏ để làm cái gì?" "Tự tính xem, có bao nhiêu đứa bị Nhậm Kiệt tiêu diệt đơn lẻ?" Chỉ qua một trận chiến, mọi vấn đề đã phơi bày sạch sẽ. Đội ngũ của khóa trên cầm cự được lâu hơn hẳn tân sinh, thực lực mạnh đúng là một phần, nhưng chủ yếu vẫn là nhờ sự phối hợp giữa các đồng đội. Lúc đi săn, Nhậm Kiệt cũng nhận ra rằng đại đội 2 phối hợp ăn ý khó nhằn hơn đám tân sinh nhiều. Cảm giác đó giống như đang công phá một pháo đài vậy. Đường Triều tiếp tục nói: "Cứ cắm đầu lao vào, muốn chơi trội, muốn chứng tỏ bản thân, những điều này tôi đều hiểu!" "Các người là những thiên kiêu vạn người có một, nhưng nhìn xem bạn học bên cạnh mình đi, ai mà chẳng thế? Sức mạnh của một cá nhân là có hạn, không ai có thể mạnh nhất ở tất cả mọi lĩnh vực được!" "Mỗi người các người đều có sở trường và sở đoản riêng. Ý nghĩa của việc lập đội chính là để mọi người phát huy điểm mạnh, để đồng đội bù đắp điểm yếu, nương tựa vào nhau, cùng nhau thành công!" "Giống như tốc độ tấn công của Thiên Lưu, cộng với phòng ngự của Đại Bảo, thêm vào hiệu ứng trì hoãn của Tư Hoãn, sức công kích của Tinh Vãn, cùng với sự tăng phúc toàn diện từ bộ giáp của Thanh Tùng. Chiến lực phát huy ra như vậy, cá nhân nào so bì được?" "Phối hợp ăn ý có thể giúp chiến lực tổng thể của đội ngũ tăng thêm một bậc. Trên đời này không có con người hoàn mỹ, nhưng chắc chắn có đội ngũ hoàn mỹ!" Hứa Thế An giơ tay: "Khụ khụ... cái đó... thế còn Nhậm Kiệt thì sao? Cái gã này..." Mặt Đường Triều tối sầm lại: "Cái thứ súc sinh đó không tính, cậu ta không nằm trong phạm trù nhân loại..." Nhậm Kiệt: ??? Không phải chứ, sao tôi lại không phải là người rồi? Tôi dù sao cũng là một "Nhân Kiệt" mà lị! Đường Triều nghiêm túc nói: "Và việc để mỗi thành viên ở vị trí của mình phát huy sở trường, điều phối tổ hợp các thành viên tạo thành chiến lực tổng thể, đó chính là việc mà đội trưởng phải làm!" "Cậu phải hiểu rõ các thành viên hơn cả chính bản thân họ. Sau khi đội nhỏ mài giũa xong xuôi, sẽ là sự phối hợp tác chiến giữa các đội với nhau, các người còn phải học nhiều lắm..." "Ngoài ra Nhậm Kiệt... cậu cũng không phải là một đội trưởng giỏi. Giới hạn của các thành viên nằm ở đâu, cậu có nắm rõ hết không? Cậu đã đánh trận theo hình thức đội nhóm được mấy lần rồi? Thời gian cậu đơn thương độc mã vượt xa thời gian tác chiến cùng đồng đội..." Nhậm Kiệt lặng lẽ "ồ" một tiếng. Điểm này anh không phản bác, cũng chỉ có thể thừa nhận. Ánh mắt Đường Triều liếc về phía Khương Cửu Lê, Lục Trầm và những người khác, nói tiếp: "Tất nhiên... vấn đề không chỉ nằm ở mỗi mình cậu. Thời gian tới, Nhậm Kiệt tạm thời rút khỏi đội đi. Ánh sáng quá rực rỡ sẽ che lấp đi ánh sáng của muôn vàn vì sao, hơn nữa còn dễ tạo thành tâm lý ỷ lại..." "Đợi đến khi nào những thành viên này của cậu đạt được thành tựu trong lĩnh vực riêng ngang bằng, thậm chí là vượt qua cậu, lúc đó cậu hãy trở lại đội. Chức đội trưởng tạm thời do Khương Cửu Lê đảm nhiệm..." "Con bé nhà họ Khương, cô sẽ không để thời gian Nhậm Kiệt rời đội kéo dài quá lâu chứ?" Ngay khoảnh khắc này, các thành viên đội Đỉnh Quoa Quoa đều lặng lẽ siết chặt nắm đấm. Khương Cửu Lê đỏ hoe mắt đáp: "Em sẽ không để chuyện đó xảy ra!" Đối với Khương Cửu Lê và những người khác, đây là một sự sỉ nhục, nhưng cũng là một nguồn động lực to lớn. Kỷ Duyên khẽ ho hai tiếng rồi nói: "Tất cả mọi người, hãy xác định rõ vị trí của mình cho tôi. Vì trận vừa rồi kết thúc quá nhanh, các đạo sư vẫn chưa hiểu hết năng lực của các học viên..." "Cho nên... phải đánh lại một trận nữa. Có điều lần này là đại đội 2 đối đầu với đại đội 3, loại Nhậm Kiệt và Mai Tiền ra ngoài~" Vừa nghe câu này, các học viên đại đội 2 lập tức phấn chấn hẳn lên. A a a! Truyền thừa! Chúng ta muốn truyền thừa! Trận đòn này quả nhiên là có thể trả lại được mà! Đám tân sinh thì đứa nào đứa nấy nghiến răng kèn kẹt, ai tẩn ai còn chưa biết đâu nhé! Đúng lúc này, bóng dáng Nhậm Kiệt đột ngột hiện ra từ phía sau Khương Cửu Lê. Có điều, lúc này anh đã thay một chiếc áo blouse trắng, đeo kính cận, trên cổ còn treo một cái ống nghe y tế. "Khụ khụ~ Trước khi bắt đầu đánh, tôi xin lỗi mọi người một tiếng, có chuyện này tôi bắt buộc phải nói rõ với cả nhà." Mọi người ngẩn ra, thảy đều ngơ ngác nhìn Nhậm Kiệt. Khương Cửu Lê còn nghiêng đầu tò mò hỏi: "Chuyện gì thế anh? Anh định đi tuyển bồ nhí à?" Nhậm Kiệt: ??? Vẻ mặt Nhậm Kiệt trở nên nghiêm túc: ( ͡° ‸ ͡°)✧ "Thật ra... chiêu Táng Tâm Chi Oa lúc nãy của tôi đã gieo tâm độc vào tim của mọi người rồi. Loại độc này chỉ có mình tôi mới giải được thôi!" "Nếu không giải, mười phút sau, tất cả sẽ bị thất khiếu chảy máu, tim nổ tung, đường sinh mệnh đứt đoạn, lăn đùng ra chết tươi!" Trong lúc nói chuyện, một tia kim quang thoáng qua trong mắt Nhậm Kiệt...
Tôi không phải là người sao? — Đừng Gọi Tôi Là Ác Ma — Xem Truyện Chữ