Chương 1082
Cuộc đại mua sắm
Đăng ngày 30/08/2026
19
Cửa hàng học viện không hề khó tìm, nó nằm trong một khu rừng ở phía đông, chủ yếu là vì hình dáng kiến trúc của nó quá mức khoa trương.
Tổng thể kiến trúc là một con tàu bay khổng lồ, thân tàu màu trắng hình thoi dài tới vài cây số. Khoang hành khách phía dưới được dùng làm mặt tiền, neo chặt trên mặt đất và được cải tạo theo phong cách tiệm tạp hóa, mang đậm hơi hướng viễn tưởng hậu tận thế.
Nhìn cửa hàng học viện trông như tàu bay này, ngay cả Nhậm Kiệt cũng không nhịn được mà thốt lên kinh ngạc.
Với ánh mắt tò mò, anh bước chân vào cửa hàng. Trên tường treo đủ loại nguyên liệu, đá quý rực rỡ, còn có cả những chiếc chuông gió được làm từ hàng dài vỏ chai rỗng.
Sau quầy thu ngân không có ai, chỉ thấy ở góc cửa hàng, màn hình của một chiếc máy chơi game thùng đang sáng rực. Cậu bé Thanh Âm nhỏ thó đang ngồi trên ghế đẩu, đôi tay nhỏ nhắn thoăn thoắt bấm nút liên hồi.
Máy game không ngừng phát ra những âm thanh "Pù oa ~ cạch ~ du căn, à du căn ~".
Nhậm Kiệt ló đầu ra hỏi:
"Ê nhóc, bài tập về nhà viết xong chưa mà đã chơi game rồi? Người lớn nhà em đâu? Gọi ông chủ ra đây, có đơn hàng lớn đây!"
Thanh Âm vẻ mặt tức tối:
"Anh có lịch sự chút nào không hả? Bài tập là cái thứ rác rưởi gì chứ, ma nó cũng chẳng thèm làm. Cửa hàng học viện này là do tôi phụ trách, muốn món gì thì lên kho tầng hai mà chọn. Cửa hàng này miễn mặc cả, miễn nợ nần!"
Nhậm Kiệt xua tay, vẻ mặt đầy sự không tin tưởng: "Thôi đi, mau gọi người lớn nhà em ra đây. Em còn chẳng cao bằng cái quầy thu ngân nữa, mà đòi làm ông chủ à?"
Thanh Âm: ???
Chỉ thấy cậu nhóc hầm hầm đi tới, kéo một chiếc ghế xếp nhỏ ra làm bệ kê chân rồi đứng lên trên, nhưng cũng chỉ để lộ ra được nửa cái đầu so với mặt quầy.
"Giờ thì cao bằng quầy rồi chứ gì? Tôi chính là ông chủ ở đây, không tin anh đi mà hỏi Vân tỷ ấy. Hôm nay nếu không chém các người đến mức không còn cái quần đùi thì tôi không phải là quỷ!"
Nhậm Kiệt nghe vậy thì lập tức hăng máu, anh chống nạnh nói: "Tôi làm người bao nhiêu năm nay, chưa có ông chủ nào chém được tiền của tôi đâu. Có chiêu trò gì thì cứ tung ra hết đi, tôi chịu được!"
Thanh Âm hừ lạnh một tiếng, liếc xéo mấy người bọn họ: "Đi theo tôi ~"
Vừa nói, cậu bé vừa dẫn cả nhóm lên tầng hai. Vừa mới bước vào, Nhậm Kiệt và mọi người đã bị những thứ trong kho báu ở tầng hai làm cho kinh hãi đến mức hít hà một hơi lạnh.
Bên trong thân tàu bay chất đầy những dãy kệ hàng, trên đó bày biện đủ loại trân bảo lóa mắt.
Đá quý, linh kim, linh dược, nguyên liệu từ yêu thú, linh thú, ma thú, cho đến cổ bảo, linh bảo, các loại sách vở, vũ khí, mảnh gen... quá nhiều, nhiều đến mức khiến người ta phải hoa cả mắt.
Lúc này Nhậm Kiệt mới thực sự hiểu thế nào là nguồn cung cấp tài nguyên đỉnh cấp nhất của Đại Hạ.
Mọi bảo bối trên kệ hàng về cơ bản đều là thứ không thể mua được trên thị trường, giờ đây tất cả đều được niêm yết giá rõ ràng, chỉ cần có "bảo bối" là có thể đổi được hết.
Mới đi được vài bước, Thanh Âm đã nhướn mày nói: "Này ~ thứ này cô dùng được đấy chứ?"
Khương Cửu Lê lập tức đứng hình, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trên kệ, ánh mắt sáng rực.
Bên trong chứa đầy Tinh Tủy đỉnh cấp, đây được coi là một loại Linh Tủy đặc chủng, chứa đựng sức mạnh tinh thần nồng đậm, có tác dụng cực lớn đối với cô.
"Được được được, cái này tôi lấy!"
Thanh Âm cười híp mắt: "Một bảo bối đổi một hộp, kho hàng đủ để cô đổi đến mức ví tiền xẹp lép thì thôi. Ồ đúng rồi, còn có cái này nữa!"
Vừa nói, Thanh Âm lại búng tay một cái:
"Đây ~ Tinh Hải Châu, được coi là cổ bảo, đào được từ khu cấm địa Xích Thổ đấy. Thứ này thì đắt rồi, một viên giá mười bảo bối. Nó có thể chuyển đổi giữa hư và thực, chứa được lượng lớn sức mạnh tinh thần. Nếu luyện hóa vào cơ thể thì vô cùng hữu ích cho cô!"
Khuôn mặt xinh đẹp của Khương Cửu Lê phấn khích đến đỏ bừng, gật đầu lia lịa: "Cái này... cái này tôi cũng lấy!"
Cô đã cảm nhận được sự huyền diệu của viên châu này. Trong viên châu nhỏ bé dường như ẩn chứa cả một biển sao mênh mông. Nếu đặt vật này vào tinh vị của mình, thì tinh vị đó có thể tích trữ một lượng lớn sức mạnh tinh thần.
Nếu hiểu rõ nguyên lý của nó, dùng tinh hạt để mô phỏng Tinh Hải Châu, cải tạo lại toàn bộ các tinh vị, sau đó tung ra đòn tấn công một lần duy nhất...
Chỉ cần nghĩ đến thôi đã khiến Khương Cửu Lê phấn khích không thôi.
Thanh Âm lại không biết từ đâu lôi ra một thanh trường kiếm ném cho Khương Cửu Lê: "Này ~ cũng là cổ bảo từ khu cấm địa Xích Thổ, chỉ có điều thân kiếm đã vỡ vụn thành mấy nghìn mảnh. Nhưng cô có thể dùng sức mạnh tinh thần để gắn kết chúng lại khi sử dụng. Mỗi một mảnh vỡ thân kiếm đều có thể tự do thao túng, tấn công độc lập!"
"Kiếm tên Thiên Tinh Kiếm, giá một trăm bảo bối!"
Lúc này, ánh mắt của Khương Cửu Lê đã không thể rời khỏi Thiên Tinh Kiếm được nữa. Thanh Trường kiếm tinh tú trước đây quả thực đã sắp không theo kịp lực công kích của cô rồi.
Thanh kiếm này thực sự quá phù hợp!
"Cái này... cái này tôi cũng muốn!"
Thấy trong kho có nhiều bảo vật hợp với Khương Cửu Lê như vậy, Lục Trầm cuống cuồng gãi đầu: "Còn tôi, còn tôi thì sao? Có cái gì hợp với tôi không?"
Khóe môi Thanh Âm nở một nụ cười gian xảo: "Có! Sao lại không chứ? Đi theo tôi ~"
Nửa giờ sau...
Tại tầng một cửa hàng học viện...
Ngoại trừ Nhậm Kiệt ra, trên tay mỗi người đều ôm một đống lớn trân bảo.
Lục Trầm ôm một tấm bia đá quán tưởng cổ xưa, một hũ ma huyết nguyền rủa, còn có cả Nhật Nguyệt Văn Chương. Mặc Uyển Nhu thì ôm một hũ tinh huyết của Bọ Hung Thánh tổ cùng một phần xác khô, linh thảo rèn luyện thân thể, bột tăng lực cường cốt và bí tịch Giáp Tự Quyết.
Đào Yêu Yêu thậm chí còn cõng cả một tấm cổ bảo nhật quỹ bị sứt mẻ, thêm cả bình thời tiết, kiếm gỗ sét đánh và hạt giống Trảm Thiên Thảo. Còn Khương Cửu Lê thì những gì Thanh Âm giới thiệu cô đều không bỏ sót món nào.
Ngay cả Mai Tiền cũng có thu hoạch, anh ta nhặt được ở đâu đó một chiếc lông vũ đen khiến bản thân cảm thấy rất gần gũi, tuy không biết có tác dụng gì nhưng cũng cầm lấy...
Chỉ thấy Thanh Âm đứng sau quầy cười gian, đôi tay nhỏ gảy bàn tính liên tục.
"Tổng cộng hết 581 đồng bảo bối, cảm ơn quý khách, hoan nghênh lần sau lại ghé thăm ~"
Nói xong, Thanh Âm đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, cười hì hì trước mặt Nhậm Kiệt.
Sắc mặt Nhậm Kiệt tối sầm lại: "Em là nhắm chuẩn số lượng bảo bối trong túi tôi để giới thiệu hàng đúng không?"
581 đồng, chính xác là toàn bộ số bảo bối trên người Nhậm Kiệt, ngay cả 20 đồng vừa kiếm được cũng bị tính vào luôn rồi.
"Thì... thì không thể giảm giá chút nào sao?"
Thanh Âm cười khì khì: "Nể tình các người đã tiêu xài nhiều như vậy trong một lần, một đồng đó tính xong rồi nhé ~"
Nhậm Kiệt nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên, anh lao tới ôm chầm lấy Thanh Âm rồi hôn chụt chụt hai cái thật mạnh!
"Oa ~ em tốt quá đi mất! Yêu em chết mất thôi, đã nói rồi đấy nhé, không được đổi ý đâu đó ~"
Vừa nói, anh vừa nhét cho Thanh Âm một đồng bảo bối, rồi kéo mọi người định chạy thẳng ra ngoài!
Thanh Âm: ???
"Này ~ đứng lại, cấm chạy! Đưa tôi mỗi một đồng bảo bối thôi sao? 579 đồng còn lại đâu?"
Nhậm Kiệt nhún vai: "579 đồng còn lại gì chứ? Chính em nói mà? Một đồng đó tính xong rồi, thời buổi này ông chủ hào phóng như em quả là không nhiều đâu nha."
Thanh Âm suýt chút nữa thì tức đến mức đầu thai tại chỗ, cậu nhóc nắm chặt nắm đấm, giậm chân bình bịch: "Cái mạch não quỷ quái gì của anh vậy? Ý tôi là miễn cho anh một đồng lẻ, chứ không phải là tất cả chỉ đưa một đồng đâu hả!"
"Mau đưa bảo bối đây, nếu không tôi đánh anh gãy xương đấy. Anh cứ ra ngoài mà hỏi xem, toàn bộ anh linh ở thành phố Cao Thiên này đều là người của tôi cả đấy!"
Nhậm Kiệt méo mặt, xem ra đơn hàng này hôm nay không trốn thoát được rồi!
Tiêu sạch sành sanh bảo bối? Chỉ để lại đúng một đồng lận lưng? Cái này còn khó chịu hơn cả giết Nhậm Kiệt nữa trời ơi!