Chương 2081
Kim chủ ba ba?
Đăng ngày 30/08/2026
19
Trong mắt Nhậm Kiệt, Công Viên Băng Hoại này chẳng khác nào một ốc đảo giữa sa mạc khô cằn. Nếu có thể dốc sức xây dựng lại một chút, tiềm năng nơi này chắc chắn là vô hạn.
Về phần Tuyệt Thế Tường Long đang ở trong cơ thể Nhậm Kiệt, nó đã kích động đến mức run rẩy cả người.
"Chủ nhiệm! Nhiều... nhiều mảnh vỡ Tường Than Thở quá! Phen này chúng ta phát tài rồi sao? Nếu có thể tận dụng tốt đống này thì..."
"Hơn nữa tôi còn có thể..."
Không đợi Tuyệt Thế Tường Long nói hết câu, Nhậm Kiệt đã ngắt lời:
"Đừng có vội vàng, chớ có hành động thiếu suy nghĩ, nếu không sẽ rất khó giải thích!"
Đừng quên rằng, Nhậm Kiệt đang mang trên mình Ngự Chi Cổ Khế, anh sở hữu quyền hạn điều động các bức tường, có thể tùy ý di dời, biến đổi hình dạng hay tái cấu trúc, thậm chí là mượn dùng năng lượng bên trong tường.
Hơn nữa, quyền hạn này không chỉ giới hạn ở Tường Than Thở, mà là tác động lên toàn bộ Bức tường Trật tự.
Tuyệt Thế Tường Long đóng vai trò tương đương với một tường linh.
Nếu Nhậm Kiệt muốn, anh chỉ cần để Tuyệt Thế Tường Long lao vào những mảnh vỡ kia, tiếp nhận sức mạnh, là có thể vá lại hoàn toàn các vết nứt. Thậm chí, anh có thể biến toàn bộ lớp vỏ ốc này thành một pháo đài phòng thủ kín kẽ, không một kẽ hở, nội bất xuất ngoại bất nhập.
Thế nhưng hiện tại, khi chưa làm rõ được thân phận thật sự cũng như lai lịch của Thiên Huỳnh, anh không nên để lộ hết bài tẩy của mình.
Dù sao mục đích anh ra ngoài là để tìm kiếm bước đột phá duy nhất kia, một khi ngã xuống ở bên ngoài, hy vọng sẽ thực sự chấm dứt.
Cẩn thận một chút vẫn hơn.
Ngoài ra, Bức tường Trật tự là nơi anh nhất định phải ghé qua một chuyến, dù sao khoản nợ khổng lồ này cũng không thể gánh không công được!
Xem ra, quyết định mang theo Tuyệt Thế Tường Long ra ngoài là một lựa chọn cực kỳ sáng suốt.
Vừa thấy Thiên Huỳnh trở về, lại còn mang theo một chiếc tàu mẹ Chinh Đồ lộng lẫy như vậy, toàn bộ Công Viên Băng Hoại đều trở nên phấn khích. Thành viên các tộc vội vã chạy ra nghênh đón.
"Ha ha ha! Thiên Huỳnh đại nhân lần này ra ngoài thu hoạch khá quá nhỉ? Công Viên Băng Hoại chúng ta từ trước tới nay chưa bao giờ kiếm được con tàu nào to thế này đâu!"
"Thiên Huỳnh đại nhân, con tàu này cứ giao cho bộ phận hậu cần bọn tôi dùng đi? Dùng nó để chở nhiên liệu thì năng suất cứ gọi là bùng nổ!"
"Nhổ vào! Một con tàu mẹ cấp chiến lược thế này mà ông định dùng để chở củi khô à? Đồ phá gia chi tử, phải giao cho bộ phận nhặt rác bọn tôi để thu gom vật tư mới là chân ái chứ?"
"Ông nói láo, các ông đi nhặt đồng nát thì lái con tàu xịn thế này làm cái quái gì?"
Nhìn các bộ phận trong công viên vì một con tàu mẹ Chinh Đồ mà suýt chút nữa lao vào tẩn nhau, Thiên Huỳnh không khỏi ôm mặt:
"Ngại quá, để cậu chê cười rồi. Mấy đứa nhỏ ở nhà chưa được thấy sự đời bao giờ!"
"Mấy người thôi cãi nhau đi được không? Con tàu này là do Phá Hiểu cướp về, đã bảo là cho chúng ta đâu, mọi người giữ chút thể diện cho tôi được không hả?"
Nói đến đây, mặt Thiên Huỳnh cũng vì ngượng mà đỏ bừng lên.
Vừa nghe thấy cái tên Phá Hiểu, ánh mắt của mọi người đồng loạt xoay chuyển, tất cả đều đổ dồn vào người Nhậm Kiệt.
"Ồ hô? Đây chính là mãnh nhân của tộc Tịch đó sao? Người đã cướp sạch vật tư của kế hoạch Phương Chu, còn tiện tay cho nổ tung Thành Định Ước rồi vét sạch túi bọn họ?"
"Ha ha ha, tôi đã có thể tưởng tượng ra cảnh hai tộc thần ma tức đến mức bốc khói đầu rồi. Anh bạn Phá Hiểu ngầu quá, lần sau bao giờ đi phát tài tiếp nhớ dắt tôi theo với nhé!"
"Huynh đệ, rốt cuộc cậu làm cách nào mà từ Lý tinh không chạy thoát đến tận khu vực sụp đổ này vậy? Nghe nói hai tộc thần ma sắp lật tung cả Lý tinh không lên mà vẫn không tìm thấy? Đỉnh của chóp luôn!"
A Bối Bối thấy vậy vội vàng che chắn phía trước Nhậm Kiệt, vẻ mặt như đang bảo vệ miếng mồi ngon:
"Anh... anh ấy là do bọn tôi nhặt được, nếu có gia nhập thì cũng phải vào bộ phận trinh sát của bọn tôi, cấm có tranh giành đấy nhé!"
Nhậm Kiệt thì mỉm cười chào hỏi mọi người:
"Sau này chúng ta đều là người một nhà, có phúc cùng hưởng, có tài cùng phát nhé mọi người!"
"Tôi mới đến, mong mọi người chiếu cố nhiều hơn!"
Người của bộ phận hậu cần vừa nghe xong liền ngồi không yên:
"Nói kỹ hơn về vụ phát tài xem nào?"
Thiên Huỳnh cười khổ:
"Họ là vậy đó, đôi khi nhiệt tình hơi quá mức."
"Như cậu thấy đấy, những gì cậu đang nhìn chính là toàn bộ gia sản của Công Viên Băng Hoại rồi. Những ngày tháng ở khu vực sụp đổ này thật chẳng dễ dàng gì..."
Chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu, hiện tại thế giới tinh không đã chết, tài nguyên cạn kiệt trầm trọng, Lý tinh không vốn không có chỗ cho họ, họ chỉ có thể sống lay lắt tại khu vực sụp đổ này.
Trong nhà còn phải nuôi hơn ba trăm chủng tộc, lượng tài nguyên tiêu thụ mỗi ngày là con số khổng lồ, chưa kể còn cần cung cấp năng lượng cho việc tu luyện.
Công Viên Băng Hoại chỉ có thể thông qua việc nhặt rác, hoặc là cướp miếng ăn từ nanh vuốt của thần ma mới có thể duy trì hoạt động một cách miễn cưỡng.
Chủng tộc nào cũng phải thắt lưng buộc bụng mà sống qua ngày.
Nhậm Kiệt nghe vậy liền cười nói:
"Vậy thì... xem ra gia sản của Công Viên Băng Hoại hôm nay sắp tăng lên gấp bội rồi!"
Trong lúc nói chuyện, Nhậm Kiệt trực tiếp dọn sạch ba kho vật tư của tàu mẹ Chinh Đồ, lấy ra toàn bộ kỳ trân dị bảo chứa bên trong.
Cùng với đó là toàn bộ vật tư trong bảy tám trăm chiếc ba lô không gian đã được cải tạo từ Thanh Không Vô Ngần.
Khi toàn bộ vật tư trôi nổi giữa tinh không, mắt của các tộc trong Công Viên Băng Hoại đều trợn ngược lên.
Chỉ riêng mệnh tinh sự sống chưa khai phá đã hơn một trăm quả, còn có bốn năm trăm hành tinh khoáng sản khổng lồ, máy bốc xếp, máy xuyên không tinh tế, máy khai thác mỏ, giáp động lực, bình động thiên, vòng phòng thủ hành tinh, Pháo Diệt Tinh, các thùng vật tư Linh Tinh vòm trời, linh dược... quá nhiều, quá nhiều không đếm xuể.
Chủng loại vật tư bao phủ mọi phương diện, đây là lượng vật tư khổng lồ đủ để vũ trang cho hàng trăm chủng tộc.
Chỉ riêng đống đồ đó bày ra đã lấp đầy không gian bên trong Công Viên Băng Hoại, thậm chí còn gây ra hiệu ứng dẫn lực sụp đổ, phải nhờ Thiên Huỳnh ra tay mới trấn áp được.
Giây phút này, cả công viên trở nên im phăng phắc, ngay cả Thiên Huỳnh cũng trợn tròn mắt kinh ngạc.
A Bối Bối sững sờ:
"Trời đất ơi... rốt cuộc anh đã cướp được bao nhiêu đồ về vậy?"
Người của bộ phận hậu cần hoàn toàn ngây dại:
"Người anh em... hèn gì hai tộc thần ma muốn liều mạng xử cậu, cậu cướp thế này thì bọn nó không cay mới lạ đó!"
Trưởng bộ phận nhặt rác thì khóe miệng giật liên hồi:
"Đậu xanh, đống này đủ cho bọn tôi đi nhặt đồng nát bao nhiêu năm mới có được? Hay là... hay là tôi chuyển nghề luôn cho rồi!"
Đại Phúc ôm mặt:
"Mấy thứ này, có đi nhặt rác cả đời cũng không nhặt nổi đâu nhỉ?"
Nhậm Kiệt mỉm cười lấy ra bốn viên Vĩnh Hằng Phương Tinh nhét vào tay Thiên Huỳnh:
"Này, cái này cũng tặng chị luôn."
"Tạm thời chỉ có bấy nhiêu thôi, cứ dùng trước đi đã, nếu không đủ thì sau này tôi lại đi cướp tiếp!"
Thiên Huỳnh nuốt nước bọt cái ực:
"Tất... tất cả đều cho mọi người sao? Cậu không giữ lại chút nào cho mình à?"
Nhậm Kiệt cười một cách phóng khoáng:
"Đồ của tôi cũng là đồ của mọi người mà. Chỉ cần có thể chống lại hai tộc thần ma, đống vật tư này tùy chị sắp xếp!"
Thiên Huỳnh hét lên:
"Oa!!!"
Cô phấn khích đến mức trực tiếp ôm chầm lấy Nhậm Kiệt vào lòng, áp má mình vào má anh mà cọ lấy cọ để, phát ra những tiếng "ư ư" đầy sung sướng. Cô thậm chí còn nhấc bổng Nhậm Kiệt lên xoay mấy vòng, nơi khóe mắt đã thoáng thấy lệ quang.
"Huhu... bao nhiêu năm qua, cuối trọng tôi cũng được nếm trải cảm giác được bao nuôi là thế nào rồi!"
"Hóa ra làm phú bà là cảm giác này sao?"
Nhậm Kiệt khóe miệng giật giật, bao nuôi... cũng được đấy chứ?
Nhìn thấy nhiều vật tư như vậy, thậm chí còn có bốn viên Vĩnh Hằng Phương Tinh, các tộc trong Công Viên Băng Hoại hoàn toàn bùng nổ, họ reo hò cổ vũ cuồng nhiệt.
Không ai là không hiểu bốn viên Vĩnh Hằng Phương Tinh kia đại diện cho điều gì. Một khi có thể tiêu hóa hết, sức mạnh tổng thể của Công Viên Băng Hoại chắc chắn sẽ có một bước nhảy vọt khổng lồ.
Lúc này, ánh mắt các tộc nhìn Nhậm Kiệt đã giống như nhìn một vị thần minh vậy.
Đây mà là người nhà cái nỗi gì?
Đây chính là kim chủ ba ba đó có biết không!