Chương 2217

Dụ địch

Đăng ngày 30/08/2026

19
Lúc này, ngay cả biểu cảm của Phù Tô cũng cứng đờ lại, mọi chuyện đã hoàn toàn vượt ra khỏi dự liệu. Bởi vì sự xuất hiện của Kỳ Tích thứ ba, anh ta đoán chắc Đế Cấm sẽ không chờ đợi thêm nữa, nên mới chọn cách ra tay trước một bước sao? Nhưng ai mà ngờ được vừa mới bắt đầu đã chơi lớn như vậy, trực tiếp lật bàn luôn à? Ngay cả bản thân Phù Tô cũng không thể dự đoán được sau trận chiến này, cục diện tinh không sẽ biến thành thế nào, hay nói cách khác, thế giới tinh không... liệu có còn tồn tại hay không? Chuyện này rốt cuộc phải thu dọn tàn cuộc thế nào đây? Nhưng bây giờ không còn là lúc để suy nghĩ về điều đó nữa. Phòng tuyến Thánh Nguyên đã vỡ, Cầu Sinh Mệnh đã đứt, cộng thêm việc tường chính bị rách toạc. Lý tinh không đối với Táng Địa mà nói đã không còn bất kỳ trở ngại nào. Vấn đề cần cân nhắc hiện tại không chỉ đơn thuần là làm sao ngăn cản Vô Hạn Khủng Bố, mà là... làm sao để sống sót! Chỉ nghe Phù Tô quát lớn một tiếng: "Toàn bộ chiến sĩ Ma tộc nghe lệnh! Từ bỏ chiến trường Thực Tự, toàn quân xuất động, thay đổi trận địa, lấy ranh giới Thánh Đọa Hắc Uyên làm phòng tuyến, bằng mọi giá phải ngăn chặn Thực Tự Giả tiếp tục đột nhập!" "Ghi nhớ! Là bằng mọi giá!" "Nếu không vượt qua được ngày hôm nay, chẳng cần đến Chung Tịch Mẫu Thai, nơi này... chính là điểm kết thúc của Thần Ma kỷ nguyên!" Trong lúc nói chuyện, Phù Tô đã rút kiếm. Khi tất cả sinh linh đều đang lùi lại phía sau, anh ta lại lao về phía trước. Kiếm quang chỉ thẳng vào Vô Hạn Khủng Bố! "Đế Cấm! Ngươi còn chờ cái gì nữa?" "Đợi đến khi Vĩnh Hằng tinh vực tan nát, Thần Quốc sụp đổ, ngươi mới chịu đứng lên khỏi cái ghế rách nát kia của mình sao?" "Ngươi vẫn chưa đúc thành con tàu Phương Chu đó, càng không có vé tàu đi tới tương lai. Hôm nay nếu không ngăn được nó, hai tộc Thần Ma sẽ chấm dứt tại đây!" "Ngươi muốn truyền thừa của Cổ Thánh tộc bị tuyệt diệt sao?" Tiếng quát của Phù Tô vang vọng khắp tinh vực. Còn Huyền Trản thì đã cuống cuồng đến phát điên rồi! Đáng chết! Thật đáng chết mà! Phía tinh vực Hoàng Hôn ít nhất vẫn còn phần lớn tường thành che chắn, chỉ cần đối mặt với phòng ngự từ phía Thánh Đọa Hắc Uyên là được. Nhưng phía Vĩnh Hằng tinh vực này, tường vỡ quá nhiều, bụng lưng đều bị địch tấn công, tình hình nguy hiểm hơn bên phía Ma tộc không biết bao nhiêu lần! Hơn nữa, Vô Hạn Khủng Bố này rõ ràng là nhắm thẳng vào bong bóng thời không Phương Chu. Một khi Hạt giống kỳ tích rơi vào tay hắn, vậy thì mọi công sức đều đổ sông đổ biển hết! "Vĩnh Hằng tinh vực đã ngàn cân treo sợi tóc, xin Đế Cấm đại nhân ra tay!" "Để xoay chuyển trời đất!" Toàn bộ tinh không chấn động dữ dội vì sự sụp đổ của tường thành và sự xâm nhập của Vô Hạn Khủng Bố. Hai tộc Thần Ma đều dốc toàn lực lao về phía biên giới Thánh Đọa Hắc Uyên, cố gắng ngăn cản sự xâm lăng của Thực Tự Giả! Tại nơi cửa khẩu, trên đỉnh đầu của Vô Hạn Khủng Bố, lúc này đang đứng ba bóng người. Một là Hàn Phỉ, một là Cổ Liệt. Còn Vô Tự Chi Vương trong hình hài Bóng Đen thì cứ thế tùy ý ngồi trên đó, ngửa người ra sau, một tay chống hờ phía sau, tay kia thì chống lên thanh đại kiếm đen kịt. Vương miện trên đầu cũng đội lệch sang một bên, trông có vẻ cực kỳ thư thái, không giống như đang tuyên chiến với cả một thế giới, mà giống như đến đây để tham quan du ngoạn vậy. Chỉ thấy Vô Tự Chi Vương nhướng mày nói: "Đi chơi đùa chút đi~ Chơi cho thỏa thích vào, dù sao thì... sau trận này sẽ không còn được thấy cảnh tượng như thế này nữa đâu." "Lát nữa nhớ tránh xa một chút, nếu các ngươi không muốn sớm phải từ biệt thế giới này!" Lúc này, trong mắt Hàn Phỉ và Cổ Liệt đều bùng lên một ngọn lửa. Chủ nhân đã lên tiếng, đương nhiên phải chơi một trận cho ra trò! Nếu không phải vì hận thù đối với hai tộc Thần Ma đã đạt đến cực hạn, thì có ai cam tâm tình nguyện đọa lạc vào Táng Địa, phản bội lại thế giới chứ? Có được cơ hội tự tay hủy diệt hai tộc Thần Ma, hai người làm sao có thể bỏ lỡ? Khác với lần trước, lần này có đại ca trấn giữ rồi! "Sát!!!" Cổ Liệt không thèm quay đầu lại, trực tiếp lao vút đi! Còn Hàn Phỉ thì mỉm cười nhìn về phía Vô Tự Chi Vương: "Khì khì~ Cũng chúc chủ nhân chơi thật vui vẻ!" Nhưng Vô Tự Chi Vương lại đầy vẻ thiếu kiên nhẫn liếc nhìn Vĩnh Hằng tinh vực một cái. "Hừ~ Cô cũng đề cao Đế Cấm quá rồi đấy." Hàn Phỉ cười khanh khách, cũng lao ra giết địch! Lúc này tại chiến trường Thực Tự, Thánh Đọa Hắc Uyên đã sớm loạn thành một đoàn! Ở bên kia, Huyền Trản gào thét đến mức sắp rách cả cổ họng! "Xin Đế Cấm đại nhân ra tay, cứu vãn tình thế này đi mà!" Trong Thần Vương Điện, sắc mặt Đế Cấm u ám đến cực điểm. Đừng có gào nữa, bộ tưởng lão tử mù chắc? Động tĩnh lớn thế này mà ta không nghe thấy sao? Đáng chết, tại sao lại cứ phải chọn đúng lúc này? Ngươi cũng đang nhòm ngó Kỳ Tích thứ ba đó phải không? Cú quất xúc tu vừa rồi khiến mí mắt Đế Cấm giật liên hồi! Ta cũng muốn ngăn cản lắm chứ! Nhưng vấn đề là phải ngăn được mới tính! Vẫn là phải tiên hạ thủ vi cường... Chỉ thấy Ngài đột ngột đứng bật dậy khỏi vương tọa, theo bản năng muốn thu Thánh Phạt Thần Tàng vào trong cơ thể để mang theo bên mình! Nhưng vừa mới cử động, trong không gian đó đã vang lên tiếng nổ bùng chói tai của Nhiên Chúc! "Đế Cấm đại nhân! Đừng! Đừng động vào Thần Tàng mà!" "Hiện tại Quang Diễm đã hoàn toàn được ghi nhập vào Thánh Phạt Thần Tàng, và bắt đầu tối ưu hóa toàn bộ dãy trình tự Thần Tàng bên trong, đồng thời đang đồng bộ hóa cho toàn bộ thành viên Thần tộc, hệ thống đang cập nhật!" "Một khi động vào, rất có thể sẽ dẫn đến hệ thống sụp đổ, thậm chí Bát Thần Đạo của tất cả tộc nhân Thần tộc đều sẽ xảy ra vấn đề, ngay cả chủ thần cách cũng bị ảnh hưởng!" "Bây giờ đang là thời khắc then chốt nhất của quá trình cập nhật, tuyệt đối không được phép xảy ra sai sót nào. Bên ngoài làm sao vậy? Có chuyện gì xảy ra à?" Mặt Đế Cấm đen như nhọ nồi! Đáng chết, tại sao mọi chuyện lại ập đến cùng một lúc thế này? "Còn cần bao lâu nữa?" "Ước tính dè dặt thì cũng phải mất một tuần nửa tháng..." Đế Cấm nghiến răng, đợi đến lúc đó thì rau héo hết rồi. Cho dù mình có cưỡng ép mang theo Thánh Phạt Thần Tàng, nhưng đối thủ lần này là Vô Tự Chi Vương, Ngài không hề có lòng tin có thể giải quyết được chuyện này mà không làm xáo trộn Thánh Phạt Thàng Tàng. Đành phải để nó ở lại đây thôi! Dù sao có Bát Thánh Hồn ở đây, chỉ cần Vĩnh Hằng tinh vực không vỡ, dù là Phù Tô đích thân đánh tới cũng đừng hòng dễ dàng lấy được Thánh Phạt Thần Tàng! Không thể kéo dài thêm nữa, nếu không theo đà các xúc tu của Vô Hạn Khủng Bố ngày càng tiến sâu vào Vĩnh Hằng tinh vực, ngay cả khi Thánh Phạt Thần Tàng đặt ở đây cũng sẽ bị ảnh hưởng. Phải tìm cách ngăn chặn! Nhưng trước đó... Đế Cấm lạnh lùng ra lệnh: "Trông chừng Thánh Phạt Thần Tàng cho kỹ, ngươi biết rõ tầm quan trọng của nó!" "Nếu Thần Tàng xảy ra nửa điểm vấn đề, ta sẽ hỏi tội ngươi!" Nhậm Kiệt gật đầu như bổ củi! Đi đi, đi lẹ đi, tôi dùng lương tâm của mình đảm bảo với ngài là Thần Tàng chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề mà. Dặn dò xong, Đế Cấm trực tiếp lao ra khỏi Thần Vương Điện, hơn nữa trước khi đi còn hạ lệnh phong tỏa toàn bộ tinh hệ Thần Vương. Chỉ có điều, nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người, Đế Cấm căn bản không hề đi về phía cửa khẩu! Mà là lao thẳng về phía bong bóng thời không đang chìm trong Thánh Đọa Hắc Uyên! Ngài muốn nhân lúc Ma tộc và Phù Tô đều đang bị cầm chân, một hơi chiếm lấy bong bóng thời không, đoạt Hạt giống kỳ tích về tay trước rồi tính sau! Nhậm Kiệt: !!! Cái đồ ~%?…;# *’☆&℃$︿★? ! Anh rốt cuộc vẫn đánh giá thấp độ nhát gan và vô liêm sỉ của Đế Cấm! Vô Hạn Khủng Bố đã đánh tới tận cửa nhà rồi, việc đầu tiên Ngài nghĩ đến không phải là làm sao ngăn cản Vô Tự Chi Vương, mà là muốn lấy Hạt giống kỳ tích trước, sau đó mới quay lại giải quyết vấn đề này. Phù Tô thấy cảnh này, trong mắt lóe lên một tia hận ý: "Đế Cấm!" "Ngươi dám!!!"