Chương 2227

Sự thật phơi bày

Đăng ngày 30/08/2026

19
Không cần phải chờ đợi thời cơ nữa, bởi vì thời điểm thích hợp nhất chính là ngay lúc này! Lục Thiên Phàm hít một hơi thật sâu, anh đem thanh đạo kiếm trong tay cắm mạnh vào hư không! "Cuộc chiến này đánh đến cuối cùng sẽ chẳng có người thắng cuộc nào cả. Kẻ thắng sẽ bị tròng vào cổ chiếc gông xiềng của vận mệnh, đi tới một kết cục đã được định sẵn; kẻ thua thì mất trắng tất cả, cuối cùng bị vùi lấp trong dòng sông dài của lịch sử!" "Chúng ta... đều là những kẻ thất bại, đã đánh mất quá khứ của chính mình, và càng không thể nhìn rõ tương lai!" "Tương lai ra sao, tôi không cách nào nói cho các người biết, nhưng những quá khứ bị đánh mất kia, chúng tôi đã tìm lại giúp mọi người rồi!" "Tất cả hãy mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, chỉ khi hiểu rõ mình từ đâu tới, mới có thể thấu triệt bản thân rốt cuộc nên đi về đâu!" Trong lúc nói chuyện, Lục Thiên Phàm phất mạnh tay, trực tiếp đánh những luồng thông tin đó vào trong đầu lãnh tụ thời đại của các tộc. Vô số cuốn sách thời đại giống như những ngôi sao băng vàng rực, bay về phía mẫu tinh của các tộc. Hết cuốn này đến cuốn khác, trang sách tung bay, ánh sáng và bóng tối luân chuyển. Chúng như những cuộn giấy lịch sử dày cộp, từ từ mở ra trước mắt người dân các tộc trong Phương Chu. Cổ Nguyệt, Huỳnh Hoặc, thậm chí là các tộc trong Lam Minh cũng đều là đối tượng tiếp nhận. Lục Thiên Phàm im lặng, chỉ đưa mắt ra hiệu cho Đào Yêu Yêu. Cô bé lập tức hiểu ý, đôi tay nhỏ nhắn khẽ vẫy! Tại trung tâm bong bóng thời không Phương Chu, cuốn kỷ nguyên biên niên sử cùng với những cuốn sách thời đại của các chủng tộc đã bị kế hoạch Phương Chu đào thải, tan biến trong luân hồi, cũng được đồng bộ phát sóng và trình chiếu... Giây phút này, toàn thể người dân các tộc trong Phương Chu nhìn chằm chằm vào từng thước phim đang nhấp nháy trong sách thời đại, ai nấy đều đỏ hoe mắt, chìm vào im lặng. Kể từ khi bong bóng thời không Phương Chu được mở ra, chưa bao giờ nơi này yên tĩnh đến thế. Nhìn những luồng sáng chớp tắt trên mẫu tinh các tộc và bản biên niên sử đang phát liên tục giữa tinh không, Hắc Ngọc và Mộc Miên ở cửa hàng Phương Chu lập tức phát hoảng. Mộc Miên thậm chí còn phát ra tiếng hét chói tai. Hóa ra thứ trong kiện hàng giao tới là cái này sao? Sóc không muốn sống nữa rồi à? Hắc Ngọc càng hoảng loạn hơn: "Chết tiệt! Ôi trời đất ơi, cái thứ này sao có thể cho các tộc Phương Chu xem được chứ?" "Điên rồi sao?" Ánh mắt hắn lập tức đổ dồn vào Mộc Miên bên cạnh, bởi vì tất cả sách thời đại đều do Thần tộc quản lý, thứ này làm sao có thể rơi vào tay Lam Minh được? Mộc Miên giật thót một cái, vội vàng giơ hai tay lên, đầu lắc như trống bỏi, thậm chí cả người run lên bần bật như cầy sấy! "Không không không... không phải tôi, tôi không biết gì hết, ha ha ha... Lạ thật đấy, sao sách thời đại lại xuất hiện ở đây nhỉ?" Mặt Hắc Ngọc càng đen hơn, chắc chắn là cô ta rồi! Tuyệt đối không thể thoát khỏi liên quan được đúng không? Bên trong bong bóng thời không Phương Chu xảy ra chuyện lớn như vậy, thậm chí ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn vong của chiến tranh đoạt thắng, lúc này không thể đứng ngoài xem kịch được nữa. Hắc Ngọc vội vàng tìm cách liên lạc với tộc mình, thậm chí muốn trực tiếp trao đổi với Phù Tô, nhưng... vô dụng. Hắn bàng hoàng nhận ra, toàn bộ bong bóng thời không Phương Chu đã bị một luồng sức mạnh chưa biết phong tỏa, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, hóa thành một hòn đảo cô độc! Hắc Ngọc kinh hãi! Cả Thần tộc và Ma tộc đều biết kế hoạch Phương Chu quan trọng đến mức nào, cho dù có xảy ra chuyện tày đình, Phương Chu cũng tuyệt đối không rơi vào trạng thái không có người giám sát. Trừ phi... bên ngoài đã xảy ra chuyện còn lớn hơn cả bầu trời. Hắc Ngọc rùng mình một cái lạnh toát... Bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi? ... Lúc này, bong bóng thời không Phương Chu im lặng như tờ, người dân các tộc đều nắm chặt nắm đấm, ngọn lửa giận dữ bùng cháy trong mắt, máu trong người như đang sôi trào. Lịch sử bị đánh mất của tất cả chủng tộc đều nằm ở đây. Và mỗi người đều hiểu rõ, những cuốn sách thời đại này không thể nào làm giả được. Bởi vì mỗi chủng tộc ít nhiều đều có thể đào được một chút lịch sử từ loạn táng cương, mà những mảnh ghép đó hoàn toàn khớp với ghi chép trong sách thời đại... Từ khi khủng hoảng Thực Tự bùng nổ, cho đến lúc Thần Ma hai tộc không còn sức chống đỡ, đành nhắm vào các ngoại tộc, khởi động kế hoạch Phương Chu, ném hàng loạt chủng tộc vào bong bóng thời không để nuôi cổ giết chóc, mưu toan dùng máu và lửa, chiến tranh và khổ đau để nuôi dưỡng ra kỳ tích. Thời Không Ma Uyên, Thần Thánh Thiên Môn thảy đều là những cú lừa, chỉ có điều Ma tộc vẫn giữ sơ tâm, vẫn còn điểm dừng, còn Thần tộc... thì đã đọa lạc đến mức không còn giới hạn nào nữa. Mọi sự thật đều đã nổi lên mặt nước. Cổ Nguyệt ngơ ngác nhìn nội dung trong sách thời đại, im lặng nắm chặt tay. Trong mắt Huỳnh Hoặc cũng tràn đầy phẫn uất! Chỉ nghe Lục Thiên Phàm cất tiếng hô lớn: "Chư quân! Đã thấy rõ chưa? Nhìn thấu chưa? Đã ghi nhớ kỹ chưa?" "Đây là khúc bi ca được viết bằng máu và mạng sống của hết thế hệ này đến thế hệ khác của các tộc!" "Đây là một chiếc lồng giam không thể phá vỡ! Chiến tranh đoạt thắng trong toàn bộ kế hoạch Phương Chu đã diễn ra 219528 lần rồi, đó không phải là một con số lạnh lẽo, đó là vô số xương cốt đang nằm trên mẫu tinh của mỗi chúng ta!" "Chúng ta vốn không thù không oán, nhưng lại buộc phải vung đao về phía đối phương!" "Rốt cuộc còn phải giết chóc trong cái lồng giam này bao lâu nữa mới tỉnh ngộ? Kẻ thù của chúng ta chưa bao giờ là lẫn nhau! Mà là Thần Ma! Là Thực Tự Giả! Là gông xiềng mà vận mệnh giáng xuống đầu những kẻ tù tội như chúng ta!" Từng chữ của Lục Thiên Phàm đều vang dội như sấm bên tai! Vô số tộc nhân, dân chúng các tộc Phương Chu đều nhìn chằm chằm vào sách thời đại. Lịch sử không dám quên! Làm sao có thể quên? Đào Yêu Yêu cũng dừng việc gây áp lực lên Cổ Nguyệt, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta! Dường như cô bé đang nói với Cổ Nguyệt, cũng là đang nói cho các tộc Phương Chu nghe! "Các người đều nghĩ rằng, chỉ có trở thành cứu thế chủ mới có thể giúp chủng tộc mình sống sót, mới có thể xông ra khỏi cái lồng giam này!" "Nhưng thực tế thì sao... cho dù có thắng được cuộc chiến tranh đoạt thắng này thì đã làm sao? Tôi nói cho các người biết điều gì sẽ xảy ra!" "Tất cả Thần Quyến Giả trong tộc các người đều sẽ bị Thần tộc bắt đi làm con tin, trở thành vòng cổ, thành xiềng xích trên cổ cứu thế chủ! Để Thần Ma hai tộc không lo bị cắn ngược, để cứu thế chủ trở thành thanh đao trong tay bọn họ!" "Trong lịch sử đã từng xuất hiện 17 vị cứu thế chủ rồi! Kết cục của bọn họ được viết rành rành trong bản kỷ nguyên biên niên sử kia kìa!" Nói đoạn, Đào Yêu Yêu đỏ hoe mắt chỉ tay về phía biên niên sử! "Thác Phổ tộc từng có hai đời cứu thế chủ, nhưng Thác Phổ tộc vẫn đang phải giết chóc trong lồng giam. Bạch tộc từng có một đời cứu thế chủ, nhưng Bạch tộc lại chết dưới quy tắc!" "Trụ tộc từng có cứu thế chủ, toàn diệt! Võ tộc nơi chú Thiết Tâm ở, toàn diệt! Còn Nguyên tộc của cô, cũng từng xuất hiện một vị cứu thế chủ, chính là Cổ Liệt!" "Nhưng kết quả thì sao? Kết quả là Thần tộc dùng Nguyên tộc, dùng chính cô - đứa con ruột thịt của Cổ Liệt để làm công cụ uy hiếp cha mình, biến Cổ Liệt thành ngọn giáo trong tay, cuối cùng ép ông ấy phản bội thế giới, đọa lạc thành Thực Quỷ!" "Đến tận bây giờ ông ấy vẫn không biết Nguyên tộc vẫn còn, cô vẫn còn sống, chỉ muốn tiêu diệt Thần Ma để báo thù rửa hận!" "Còn cô! Thậm chí là cả Nguyên tộc, vẫn đang phải vùng vẫy trong vũng bùn không thấy ánh mặt trời này!" "Cổ Nguyệt! Tôi biết cô muốn thắng, nhưng cô nói cho tôi biết đi, chiến thắng của cuộc chiến này rốt cuộc có thể mang lại cho cô cái gì?" "Cô cũng định trở thành thanh đao đó, chém về phía cha ruột của mình sao?"