Chương 2574

Thành lập chiến đoàn mới

Đăng ngày 30/08/2026

19
Trong phút chốc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Vy Vy An. Chỉ thấy Vy Vy An gãi đầu, lên tiếng giải thích: "Pháp môn phân thân của tôi về bản chất không giống với mọi người cho lắm, nó có tính tự chủ và độc lập cực cao." "Cô ấy có thể là tôi, mà cũng có thể không phải là tôi!" "Trong quá trình tạo tài khoản mới, nếu xảy ra xung đột hệ thống, tôi sẽ tăng cường tính độc lập của phân thân đó lên, tình trạng xung đột tự nhiên sẽ giảm bớt..." "Hiện tại, cái tài khoản kia đại khái đã tu luyện đến mức... hình thành nên phôi thai Giới Hải rồi. Có điều hệ thống vẫn chưa bổ toàn, cộng thêm tầng thứ sinh mệnh chưa đủ nên bắt đầu có chút không trụ vững được nữa." Mọi người nghe xong đều ngẩn ngơ. Ai mà ngờ được cái việc tạo tài khoản mới vốn đang làm khó tất cả mọi người, thì phía Vy Vy An lại tiến triển thuận lợi đến thế. Dù rằng Khương Phồn cũng biết năng lực phân thân của Vy Vy An, nhưng hệ thống của hắn suy cho cùng không lấy đó làm chủ đạo. Nếu dùng phương thức tương tự để luyện tài khoản phụ, cuối cùng vẫn sẽ xảy ra xung đột với bản thể. Thế nhưng Vy Vy An lại chau mày nói: "Có điều... cứ như vậy thì khi cô ấy tu luyện xong, kế thừa toàn bộ tinh tú rực rỡ của tôi, cô ấy sẽ cực kỳ bá đạo, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với cái chết của tôi." "Riêng điểm này... tôi không cam lòng!" "Tôi phải là chính tôi, tôi không thể trở thành cô ấy được!" Về điểm này, Vy Vy An vẫn tỏ ra cực kỳ cố chấp. Dù sao năm đó cô thức tỉnh cũng chính vì nguyên nhân này. Luyện tài khoản phụ thì được, chứ muốn thay thế bản thân cô sao? Mơ đi nhé! Nhưng Lê Băng đã lập tức nắm bắt được điểm mấu chốt: "Không! Không cần thay thế! Dù sao đây cũng là phương thức duy nhất có hiệu quả ở hiện tại!" "Kể cả coi đó là một loại công cụ để sử dụng cũng được. Tầng thứ sinh mệnh không đủ thì đi tìm Trùng Phi Vũ, Phù Lôi Nhã nhờ giúp đỡ, nâng nó lên một bậc!" "Tốt nhất là có thể nâng cấp đến bước bổ toàn hệ thống Giới Hải!" "Một khi hoàn thành, chúng ta sẽ sở hữu nguồn suối bỉ ngạn có thể điều động, từ đó thu thập đủ lượng năng lượng nguyên chất từ trong Giới Xuyên." "Chỉ cần dùng như một cái máy bơm năng lượng là được rồi. Dù là đi hết con đường Vô Hạn, hay hoàn thành triệt để phương pháp Đa Nguyên Thế Giới của tất cả những người siêu thoát, năng lượng nguyên chất đều là thứ không thể thiếu!" "Còn việc làm sao để chuyển đổi mà không gây tổn hao, sau này chúng ta sẽ tính cách sau!" Vy Vy An nghe vậy mới yên tâm, sau đó toét miệng cười: "Vy Vy An công cụ à? Cái này tôi rành lắm nha~" Có điều việc bổ toàn hệ thống còn một vòng khảo nghiệm cuối cùng, Vy Vy An vẫn chưa thử qua nên trong lòng cũng không chắc chắn lắm. Nhưng một lần không được thì cứ thử mãi là xong, chuyện tạo tài khoản mới đối với Vy Vy An mà nói chẳng hề khó khăn gì! Một khi phương pháp này khả thi, vấn đề nguồn năng lượng sẽ được giải quyết triệt để. Bởi lẽ hiện giờ Vô Tự Chi Vương đang ở thượng nguồn Giới Xuyên, khống chế đầu nguồn, hắn đã bắt đầu ra tay cắt giảm lượng năng lượng nguyên chất tinh khiết chảy về phía Nam Tường rồi. Lúc này, Dương Kiên đập bàn đứng dậy, dõng dạc nói: "Nếu Nhậm Kiệt đã hoàn thành bố cục và sứ mệnh của cậu ấy, giao lại quyền trượng quyết thắng vào tay chúng ta, thì tuyệt đối không được để cậu ấy thất vọng!" "Cuộc chạy đua này, kẻ tụt lại phía sau... chỉ có chết!" "Để xem ai sẽ là người chạm tới Vô Hạn Xuyên Cảnh trước!" "Băng Thần, phía Thiên Công Phường chịu trách nhiệm khai phá phương pháp Xuyên Cảnh cũng như máy bơm năng lượng Giới Xuyên. Các chiến đoàn khác cũng không được lơ là, càng không thể đặt hết hy vọng lên một mình Giang Nam!" "Cần phải liên tục thử nghiệm con đường Vô Hạn, xem có thể thúc đẩy phương pháp chuyển đổi không tổn hao, khai phá thêm đường đua mới hay không. Đồng thời cũng đừng quên nhiệm vụ phòng thủ Nam Tường." "Ngoài ra, toàn bộ những người siêu thoát cấp thấp trong Nam Quốc chi cảnh, những ai chưa đi quá xa trên con đường Đại Chủ Tể, tất cả đều phải thử tu luyện con đường Vô Hạn Chủ Tể cho tôi!" "Dù sao so với chúng ta, việc chuyển đổi của họ sẽ dễ dàng hơn nhiều. Ai đi thông trước, người đó chắc chắn sẽ được ghi danh vào sử sách!" Đang nói, Dương Kiên đột nhiên chuyển hướng, ánh mắt dừng lại trên nhóm người đến từ hậu thế. "Còn mọi người, sau này có dự định gì không? Đề nghị của tôi là, hãy giao lưu sâu hơn với những người siêu thoát trong Nam Quốc chi cảnh, tăng cường sự dung hợp hệ thống của hai bên!" "Biết đâu cả hai đều sẽ thu hoạch được gì đó!" Dù sao cuộc trao đổi trước đó giữa Nhậm Kiệt và Lê Băng đã chứng minh được tính hiệu quả của việc này. Nhất thời, mọi ánh mắt đều tập trung vào Khương Cửu Lê. Bởi vì hiện tại Nhậm Kiệt không còn ở đây, Kẻ Khờ cũng đã lấy mệnh tế lò, ở phía hậu thế, Khương Cửu Lê đã trở thành chỗ dựa tinh thần cho tất cả mọi người. Đi theo Nhậm Kiệt suốt một quãng đường dài như vậy, trên người cô từ lâu đã mang theo hình bóng của anh. Lục Thiên Phàm quả thực rất mạnh, nhưng... anh ta cũng giống như Khương Phồn, thích hợp làm một thanh kiếm sắc, đánh nhau thì được chứ không hợp làm lãnh đạo! Khương Cửu Lê hít sâu một hơi, thần sắc trở nên trang nghiêm: "Nói thật... sự ra đi của Nhậm Kiệt là một đòn giáng cực kỳ lớn đối với chúng tôi." "Nhưng tiền bối Khương Phồn nói đúng, Nhậm Kiệt đã dừng bước ở đó, nhưng quãng đường còn lại, nhất định phải có người đi tiếp thay anh ấy!" "Chúng ta không có thời gian để chìm đắm trong đau buồn. Chuyện tương lai không ai nói trước được, chỉ có thể dốc hết sức mình mà tranh thủ!" Vừa nói, Khương Cửu Lê vừa chậm rãi đứng dậy, hai tay chống lên mặt bàn, ánh mắt kiên định: "Dù rằng sự rực rỡ của Nam Quốc chi cảnh vượt xa chúng tôi, nhưng tôi cũng không có ý định giao toàn bộ quyền quyết định thắng bại vào tay chư vị tiền bối!" "Chúng tôi... là những người lính do một tay Nhậm Kiệt dẫn dắt! Chúng tôi đại diện cho niềm kiêu hãnh và vinh quang của hậu thế, cũng là sự tiếp nối sinh mệnh của Nhậm Kiệt!" "Trong những cuộc tranh phong tương lai, chúng tôi không muốn tiếp tục ẩn mình dưới bóng râm của các tiền bối để sống qua ngày. Chúng tôi... cũng muốn bước lên chiến trường, góp một phần sức lực, đánh ra niềm kiêu hãnh và vinh quang của hậu thế!" Nói đoạn, ánh mắt Khương Cửu Lê lướt qua những người bên cạnh mình! "Mọi người... có cam chịu nhận thua không?" Giây phút này, dù là Lục Thiên Phàm, hay Đào Yêu Yêu, Lục Trầm, Tiểu Quỷ, Vãn Chu, tất cả đều siết chặt nắm đấm. Chúng tôi... không cam lòng! Chúng tôi... cũng muốn chiến đấu! Tiếp nhận đại kỳ Mộng Hải Bình Minh từ tay Nhậm Kiệt! Gìn giữ... vinh quang thuộc về chúng ta! "Không cam lòng!" "Chết cũng không cam lòng!" Khương Cửu Lê nở nụ cười rạng rỡ: "Vậy thì... tốt lắm!" Dứt lời, cô nhìn thẳng về phía Dương Kiên: "Không biết... Nam Quốc chi cảnh có thể tăng thêm một vị trí chiến đoàn nữa hay không!" "Tên chiến đoàn là... Phá Hiểu! Kế thừa di chí của Mộng Hải Bình Minh! Chiến đấu vì chiến thắng! Chiến đấu vì chúng sinh! Chiến đấu để bảo vệ tất cả những gì chúng ta trân quý!" Khảnh khắc này, nhìn nhóm người hậu thế đang sục sôi ý chí, các vị tiền bối ngồi phía đối diện đều nở nụ cười an lòng. Thứ họ cần... chính là cái khí thế này. Nhìn vào những người trẻ tuổi này, các tiền bối như thấy lại chính mình năm xưa. Ngọn lửa Tân Hỏa của nhân tộc, quả nhiên chưa từng bị dập tắt bao giờ. Dương Kiên mắt hơi đỏ lên, khẽ day day thái dương: "Tôi chờ chính là câu nói này của em!" "Nam Quốc chi cảnh, hoan nghênh các chiến hữu gia nhập!" "Thời khắc Phá Hiểu, chính là lúc đắc thắng!" "Thằng nhóc đó... thực sự đã tìm được một nhóm cộng sự tốt..." Sau khi nói một tràng dài, Khương Cửu Lê mới nhận ra mình hơi quá đà, ngượng ngùng sờ sờ mũi: "Nói thì nói vậy, nhưng... việc giao lưu thì vẫn phải giao lưu nha~" "Dù sao ở các tiền bối vẫn còn rất nhiều thứ để chúng em học tập." Thế nhưng Trùng Phi Vũ lại lắc đầu như trống bỏi, vẻ mặt đầy hứng thú: "Không không không, chúng tôi cũng có nhiều thứ phải học lắm chứ bộ?" "Nhân tộc hậu thế, không... không chỉ nhân tộc, mà sự tiến hóa của mọi người đều có chút đáng sợ đấy nhé?" Lúc này, lão đại gia Vương Túng đang nhìn chằm chằm vào Lục Trầm, nước miếng suýt chút nữa thì chảy ra ngoài. Tốt lắm... thằng nhóc này được đấy!